• HNI 7/9 - B40. BÀI THƠ - CHƯƠNG 11 :
    PHẦN II: TÔN TRỌNG CHÍNH MÌNH – "TẠI SAO NHIỀU NGƯỜI LẠI COI THƯỜNG CHÍNH MÌNH" – Henry Le

    Có những đêm dài người soi gương,
    Thấy trong mắt mình chỉ toàn vết nứt.
    Tiếng thì thầm cũ của đời chen chúc:
    “Ngươi nhỏ bé thôi, đừng mơ ước xa xôi.”
    Họ tự khóa mình trong ngục tối chơi vơi,
    Tin vào lời chê bai hơn là giấc mộng.
    Bao hạt giống vàng nằm sâu trong đất rộng,
    Bị phủ bụi buồn, chẳng kịp nảy mầm xanh.

    Có kẻ quên rằng mình cũng là ngọn lửa,
    Thắp sáng đêm đen, sưởi ấm bao người.
    Có kẻ bỏ mặc đôi cánh trong trời,
    Để cúi đầu bước như kẻ không tên tuổi.

    Họ quên mất:
    Mỗi vết sẹo là một chương anh dũng.
    Mỗi thất bại là một bài học vinh quang.
    Mỗi giọt nước mắt là một khúc nhạc tràn,
    Nuôi lớn trái tim, mở đường cho trí tuệ.

    Tại sao coi thường chính mình?
    Phải chăng vì so đo với dáng hình người khác?
    Phải chăng vì quên đi ngọc ngà nội tạng?
    Phải chăng vì tự bỏ rơi linh hồn?

    Ôi, người ơi!
    Khi ngươi cúi đầu phủ nhận chính mình,
    Thì thế giới mất đi một ánh sáng.
    Khi ngươi phủ nhận giá trị bản thân,
    Thì nhân loại mất đi một vầng trăng trọn vẹn.

    Hãy nhớ rằng:
    Trái tim ngươi không ai có thể thay.
    Giọng hát ngươi không ai hát được thay.
    Bước đi ngươi là con đường độc nhất,
    Không bản sao nào có thể lấp chỗ ngươi.

    Vậy thì, đừng coi thường chính mình nữa.
    Ngẩng cao đầu, lau khô giọt lệ cay.
    Ngươi sinh ra không phải để làm nô lệ,
    Mà để trở thành một kẻ sáng tạo tương lai.
    HNI 7/9 - B40. 🏵️🏵️🏵️🏵️📕 BÀI THƠ - CHƯƠNG 11 : PHẦN II: TÔN TRỌNG CHÍNH MÌNH – "TẠI SAO NHIỀU NGƯỜI LẠI COI THƯỜNG CHÍNH MÌNH" – Henry Le Có những đêm dài người soi gương, Thấy trong mắt mình chỉ toàn vết nứt. Tiếng thì thầm cũ của đời chen chúc: “Ngươi nhỏ bé thôi, đừng mơ ước xa xôi.” Họ tự khóa mình trong ngục tối chơi vơi, Tin vào lời chê bai hơn là giấc mộng. Bao hạt giống vàng nằm sâu trong đất rộng, Bị phủ bụi buồn, chẳng kịp nảy mầm xanh. Có kẻ quên rằng mình cũng là ngọn lửa, Thắp sáng đêm đen, sưởi ấm bao người. Có kẻ bỏ mặc đôi cánh trong trời, Để cúi đầu bước như kẻ không tên tuổi. Họ quên mất: Mỗi vết sẹo là một chương anh dũng. Mỗi thất bại là một bài học vinh quang. Mỗi giọt nước mắt là một khúc nhạc tràn, Nuôi lớn trái tim, mở đường cho trí tuệ. Tại sao coi thường chính mình? Phải chăng vì so đo với dáng hình người khác? Phải chăng vì quên đi ngọc ngà nội tạng? Phải chăng vì tự bỏ rơi linh hồn? Ôi, người ơi! Khi ngươi cúi đầu phủ nhận chính mình, Thì thế giới mất đi một ánh sáng. Khi ngươi phủ nhận giá trị bản thân, Thì nhân loại mất đi một vầng trăng trọn vẹn. Hãy nhớ rằng: Trái tim ngươi không ai có thể thay. Giọng hát ngươi không ai hát được thay. Bước đi ngươi là con đường độc nhất, Không bản sao nào có thể lấp chỗ ngươi. Vậy thì, đừng coi thường chính mình nữa. Ngẩng cao đầu, lau khô giọt lệ cay. Ngươi sinh ra không phải để làm nô lệ, Mà để trở thành một kẻ sáng tạo tương lai.
    Like
    Love
    Sad
    Angry
    14
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 7/9-Bài hát chương 35
    Thực tập biết ơn hằng ngày” – Henry Le

    [Đoạn 1]
    Mỗi sớm mai thức dậy,
    ánh nắng vàng rơi trên vai.
    Trái tim khẽ thì thầm,
    hôm nay ta còn được sống.
    Một hơi thở nhẹ nhàng,
    là phép màu trong cuộc đời.
    Biết ơn từng khoảnh khắc,
    mà vũ trụ đã trao ban.

    [Điệp khúc]
    Biết ơn từng ngày, ta còn có mặt nơi đây.
    Biết ơn nụ cười, xua tan bóng tối trong tim.
    Biết ơn bàn tay, nâng nhau khi gục ngã.
    Biết ơn cuộc đời, dẫu khổ đau hay niềm vui.
    Thực tập biết ơn hằng ngày,
    cho trái tim này rộng mở.
    Thực tập biết ơn hằng ngày,
    cho nhân gian này sáng tươi.

    [Đoạn 2]
    Con đường xưa dẫn lối,
    bước chân người đi bên ta.
    Một cái nhìn cảm thông,
    hóa bao vết thương thành dịu ngọt.
    Mỗi khó khăn từng trải,
    lại dạy ta biết yêu thương.
    Biết ơn cả nỗi đau,
    cho ta lớn khôn từng ngày.

    [Điệp khúc]
    Biết ơn từng ngày, ta còn có mặt nơi đây.
    Biết ơn nụ cười, xua tan bóng tối trong tim.
    Biết ơn bàn tay, nâng nhau khi gục ngã.
    Biết ơn cuộc đời, dẫu khổ đau hay niềm vui.
    Thực tập biết ơn hằng ngày,
    cho trái tim này rộng mở.
    Thực tập biết ơn hằng ngày,
    cho nhân gian này sáng tươi.

    [Cầu nối]
    Khi ta biết ơn,
    mọi điều đều là quà tặng.
    Khi ta biết ơn,
    không còn oán trách, muộn phiền.
    Thế giới quanh ta bừng sáng,
    một ngọn lửa tình thương lan tỏa…
    [Điệp khúc cuối – cao trào]
    Biết ơn từng ngày, ta còn có mặt nơi đây.
    Biết ơn tình người, nối bao trái tim khát khao.
    Biết ơn cuộc đời, dù nắng mưa vơi đầy.
    Biết ơn vũ trụ, cho ta hiện hữu hôm nay.
    Thực tập biết ơn hằng ngày,
    cho ánh sáng luôn rạng ngời.
    Thực tập biết ơn hằng ngày,
    cho thế giới thành một bài ca…

    [Kết]
    Biết ơn, biết ơn, mỗi phút giây này.
    Biết ơn, biết ơn, cho đời thêm ngàn hoa…
    HNI 7/9-🎵Bài hát chương 35 🎤Thực tập biết ơn hằng ngày” – Henry Le [Đoạn 1] Mỗi sớm mai thức dậy, ánh nắng vàng rơi trên vai. Trái tim khẽ thì thầm, hôm nay ta còn được sống. Một hơi thở nhẹ nhàng, là phép màu trong cuộc đời. Biết ơn từng khoảnh khắc, mà vũ trụ đã trao ban. [Điệp khúc] Biết ơn từng ngày, ta còn có mặt nơi đây. Biết ơn nụ cười, xua tan bóng tối trong tim. Biết ơn bàn tay, nâng nhau khi gục ngã. Biết ơn cuộc đời, dẫu khổ đau hay niềm vui. Thực tập biết ơn hằng ngày, cho trái tim này rộng mở. Thực tập biết ơn hằng ngày, cho nhân gian này sáng tươi. [Đoạn 2] Con đường xưa dẫn lối, bước chân người đi bên ta. Một cái nhìn cảm thông, hóa bao vết thương thành dịu ngọt. Mỗi khó khăn từng trải, lại dạy ta biết yêu thương. Biết ơn cả nỗi đau, cho ta lớn khôn từng ngày. [Điệp khúc] Biết ơn từng ngày, ta còn có mặt nơi đây. Biết ơn nụ cười, xua tan bóng tối trong tim. Biết ơn bàn tay, nâng nhau khi gục ngã. Biết ơn cuộc đời, dẫu khổ đau hay niềm vui. Thực tập biết ơn hằng ngày, cho trái tim này rộng mở. Thực tập biết ơn hằng ngày, cho nhân gian này sáng tươi. [Cầu nối] Khi ta biết ơn, mọi điều đều là quà tặng. Khi ta biết ơn, không còn oán trách, muộn phiền. Thế giới quanh ta bừng sáng, một ngọn lửa tình thương lan tỏa… [Điệp khúc cuối – cao trào] Biết ơn từng ngày, ta còn có mặt nơi đây. Biết ơn tình người, nối bao trái tim khát khao. Biết ơn cuộc đời, dù nắng mưa vơi đầy. Biết ơn vũ trụ, cho ta hiện hữu hôm nay. Thực tập biết ơn hằng ngày, cho ánh sáng luôn rạng ngời. Thực tập biết ơn hằng ngày, cho thế giới thành một bài ca… [Kết] Biết ơn, biết ơn, mỗi phút giây này. Biết ơn, biết ơn, cho đời thêm ngàn hoa… 🌸
    Love
    Like
    Yay
    Wow
    Angry
    19
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 7/9 - B38. BÀI HÁT CHƯƠNG 10: "ĐỪNG XEM THƯỜNG, HÃY LẮNG NGHE”

    [Điệp khúc]
    Đừng xem thường ai, dù họ bé nhỏ thế thôi,
    Mỗi trái tim mang một chân trời sâu rộng.
    Một lời nói giản đơn, một câu chuyện vô danh,
    Có thể mở ra cánh cửa tri thức cho đời.
    [Đoạn 1]
    Ta thường kiêu hãnh, nghĩ mình hiểu hết,
    Quên rằng biển lớn bắt đầu từ suối khe.
    Người nông dân chân lấm tay bùn,
    Cũng dạy ta về mồ hôi và giá trị của hạt thóc.
    Người thợ mộc lặng im bên gỗ,
    Cũng kể về kiên nhẫn, về bàn tay tạc hình.
    Kẻ lữ khách lang thang không tên tuổi,
    Cũng mang theo ngàn câu chuyện nhân sinh.

    [Điệp khúc]
    Đừng xem thường ai, dù họ bé nhỏ thế thôi,
    Mỗi trái tim mang một chân trời sâu rộng.
    Một lời nói giản đơn, một câu chuyện vô danh,
    Có thể mở ra cánh cửa tri thức cho đời.
    [Đoạn 2]
    Trong ánh mắt trẻ thơ còn trong sáng,
    Ẩn giấu câu trả lời mà ta chưa từng hay.
    Trong tiếng khóc của người già yếu mỏi,
    Có cả một đời dài dạy ta biết thương yêu.
    Một người nghèo ngồi bên hiên nhà cũ,
    Có thể dạy ta giá trị của sẻ chia.
    Một người thua cuộc trên đường đời gập ghềnh,
    Dạy ta biết cách đứng lên sau vấp ngã.

    [Điệp khúc]
    Đừng xem thường ai, dù họ bé nhỏ thế thôi,
    Mỗi trái tim mang một chân trời sâu rộng.
    Một lời nói giản đơn, một câu chuyện vô danh,
    Có thể mở ra cánh cửa tri thức cho đời.
    [Đoạn 3]
    Có những lúc, sự kiêu ngạo che lấp đôi mắt,
    Ta đi qua kho báu mà ngỡ như hư vô.
    Nhưng sự khôn ngoan luôn đến từ khiêm nhường,
    Khi ta biết cúi đầu, thế giới sẽ mở ra.
    Bởi cuộc sống là ngàn tấm gương soi,
    Mỗi người ta gặp là một bài học mới.
    Người đời như trang sách đang chờ ta đọc,
    Xem thường họ, ta đánh mất chính mình.

    [Điệp khúc lớn]
    Đừng xem thường ai, dù họ bé nhỏ thế thôi,
    Mỗi trái tim mang một chân trời sâu rộng.
    Một lời nói giản đơn, một câu chuyện vô danh,
    Có thể mở ra cánh cửa tri thức cho đời.
    Đừng xem thường ai, vì khi ta lắng nghe,
    Ta học được nhiều hơn cả ngàn năm sách vở.
    Mỗi con người là một vũ trụ riêng,
    Ai khinh thường, người ấy tự đóng cửa trí tuệ mình.

    [Kết]
    Vậy hãy mở lòng, đón nhận mọi ánh nhìn,
    Hãy học từ từng bước chân lặng thầm trên cõi đời.
    Khi ta tôn trọng, ta sẽ lớn lên,
    Và thế giới này sẽ rực sáng trong tri thức yêu thương.
    HNI 7/9 - B38. 🏵️🏵️🏵️🎵 BÀI HÁT CHƯƠNG 10: "ĐỪNG XEM THƯỜNG, HÃY LẮNG NGHE” [Điệp khúc] Đừng xem thường ai, dù họ bé nhỏ thế thôi, Mỗi trái tim mang một chân trời sâu rộng. Một lời nói giản đơn, một câu chuyện vô danh, Có thể mở ra cánh cửa tri thức cho đời. [Đoạn 1] Ta thường kiêu hãnh, nghĩ mình hiểu hết, Quên rằng biển lớn bắt đầu từ suối khe. Người nông dân chân lấm tay bùn, Cũng dạy ta về mồ hôi và giá trị của hạt thóc. Người thợ mộc lặng im bên gỗ, Cũng kể về kiên nhẫn, về bàn tay tạc hình. Kẻ lữ khách lang thang không tên tuổi, Cũng mang theo ngàn câu chuyện nhân sinh. [Điệp khúc] Đừng xem thường ai, dù họ bé nhỏ thế thôi, Mỗi trái tim mang một chân trời sâu rộng. Một lời nói giản đơn, một câu chuyện vô danh, Có thể mở ra cánh cửa tri thức cho đời. [Đoạn 2] Trong ánh mắt trẻ thơ còn trong sáng, Ẩn giấu câu trả lời mà ta chưa từng hay. Trong tiếng khóc của người già yếu mỏi, Có cả một đời dài dạy ta biết thương yêu. Một người nghèo ngồi bên hiên nhà cũ, Có thể dạy ta giá trị của sẻ chia. Một người thua cuộc trên đường đời gập ghềnh, Dạy ta biết cách đứng lên sau vấp ngã. [Điệp khúc] Đừng xem thường ai, dù họ bé nhỏ thế thôi, Mỗi trái tim mang một chân trời sâu rộng. Một lời nói giản đơn, một câu chuyện vô danh, Có thể mở ra cánh cửa tri thức cho đời. [Đoạn 3] Có những lúc, sự kiêu ngạo che lấp đôi mắt, Ta đi qua kho báu mà ngỡ như hư vô. Nhưng sự khôn ngoan luôn đến từ khiêm nhường, Khi ta biết cúi đầu, thế giới sẽ mở ra. Bởi cuộc sống là ngàn tấm gương soi, Mỗi người ta gặp là một bài học mới. Người đời như trang sách đang chờ ta đọc, Xem thường họ, ta đánh mất chính mình. [Điệp khúc lớn] Đừng xem thường ai, dù họ bé nhỏ thế thôi, Mỗi trái tim mang một chân trời sâu rộng. Một lời nói giản đơn, một câu chuyện vô danh, Có thể mở ra cánh cửa tri thức cho đời. Đừng xem thường ai, vì khi ta lắng nghe, Ta học được nhiều hơn cả ngàn năm sách vở. Mỗi con người là một vũ trụ riêng, Ai khinh thường, người ấy tự đóng cửa trí tuệ mình. [Kết] Vậy hãy mở lòng, đón nhận mọi ánh nhìn, Hãy học từ từng bước chân lặng thầm trên cõi đời. Khi ta tôn trọng, ta sẽ lớn lên, Và thế giới này sẽ rực sáng trong tri thức yêu thương.
    Like
    Love
    Sad
    Angry
    14
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/-3HujJoQ62c?si=MI55Rej1bP6o8fVX
    https://youtu.be/-3HujJoQ62c?si=MI55Rej1bP6o8fVX
    Like
    Love
    Angry
    11
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 7/9 - B37. BÀI THƠ CHƯƠNG 10- BÀI HỌC TỪ ÁNH MẮT BỊ LÃNG QUÊN

    Có những lúc ta ngẩng cao đầu,
    Tưởng mình đã hiểu hết nỗi sầu nhân thế,
    Nhưng chẳng hay trong bóng đêm lặng lẽ,
    Một ngọn nến nhỏ vẫn thắp sáng trời xa.
    Người ăn xin trên phố vắng chiều tà,
    Đôi mắt mỏi nhưng chất đầy câu chuyện,
    Người qua đường vội vàng như chẳng thấy,
    Bỏ lỡ một bài học giữa đời.

    Có kẻ dại khờ nói câu vụng về,
    Ta bật cười, cho rằng vô nghĩa,
    Nhưng biết đâu trong lời ngây ngô ấy,
    Ẩn giấu chân lý mà sách vở không truyền.

    Khi ta khinh người, ta khinh chính mình,
    Khước từ cơ hội mở thêm cánh cửa,
    Sự kiêu ngạo dựng nên bức tường đá,
    Ngăn ta chạm tới kho báu vô hình.

    Một đứa trẻ cười vang trên đường,
    Tiếng cười ngỡ chỉ là vui vô cớ,
    Nhưng trong đó là triết lý nhiệm màu:
    Hạnh phúc chẳng cần lý do để nở.

    Một cụ già run run bước chậm,
    Bàn tay chai sần kể lại tháng năm,
    Nếu ta mỉm cười và lắng nghe đôi chút,
    Sẽ hiểu thế nào là sức mạnh âm thầm.

    Khi ta xem thường, trí óc khép lại,
    Như dòng sông từ chối tiếp nguồn,
    Nước sẽ cạn, dòng chảy sẽ chết,
    Cuộc đời ta chỉ còn trơ đá khô.

    Người nông dân tay lấm bùn đất,
    Giảng bài học về kiên nhẫn mùa gieo,
    Kẻ thành công mải mê danh lợi,
    Lại chẳng hiểu một hạt lúa sinh ra từ đâu.

    Người thợ mộc gõ nhịp trên gỗ,
    Tiếng gõ bình thường mà vẽ ra nhịp sống,
    Còn ta – trong đôi mắt kiêu ngạo,
    Ngỡ rằng chẳng có gì để học hỏi thêm.

    Nhưng kìa, cánh chim nhỏ bay ngang,
    Mang bài học về tự do không xiềng xích,
    Người lặng lẽ gom lá khô ven ngõ,
    Dạy ta khiêm nhường và nghĩa tình sẻ chia.

    Thế giới này không ai là vô giá trị,
    Mỗi tâm hồn đều chứa ngọc trong ngần,
    Chỉ khi ta học cách lắng nghe thật sự,
    Mới thấy mình bé nhỏ giữa mênh mông.

    Ta mất đi cơ hội khi khinh thường người khác,
    Mất một mảnh ghép của cuộc đời đa sắc,
    Mất một cánh cửa mở ra vô tận,
    Mất chính phần nhân tính trong ta.

    Vậy nên, hãy cúi đầu trước nhân gian,
    Không phải để thấp hèn, mà để rộng lớn,
    Hãy lắng nghe ngay cả tiếng gió thì thầm,
    Biết đâu chân lý nằm trong hạt bụi.

    Khi bạn tôn trọng, bạn sẽ trưởng thành,
    Khiêm nhường gieo mầm tri thức,
    Mỗi con người là một vũ trụ,
    Và học hỏi chính là hành trình vô biên.
    HNI 7/9 - B37. 🏵️🏵️🏵️📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 10- 📙 BÀI HỌC TỪ ÁNH MẮT BỊ LÃNG QUÊN Có những lúc ta ngẩng cao đầu, Tưởng mình đã hiểu hết nỗi sầu nhân thế, Nhưng chẳng hay trong bóng đêm lặng lẽ, Một ngọn nến nhỏ vẫn thắp sáng trời xa. Người ăn xin trên phố vắng chiều tà, Đôi mắt mỏi nhưng chất đầy câu chuyện, Người qua đường vội vàng như chẳng thấy, Bỏ lỡ một bài học giữa đời. Có kẻ dại khờ nói câu vụng về, Ta bật cười, cho rằng vô nghĩa, Nhưng biết đâu trong lời ngây ngô ấy, Ẩn giấu chân lý mà sách vở không truyền. Khi ta khinh người, ta khinh chính mình, Khước từ cơ hội mở thêm cánh cửa, Sự kiêu ngạo dựng nên bức tường đá, Ngăn ta chạm tới kho báu vô hình. Một đứa trẻ cười vang trên đường, Tiếng cười ngỡ chỉ là vui vô cớ, Nhưng trong đó là triết lý nhiệm màu: Hạnh phúc chẳng cần lý do để nở. Một cụ già run run bước chậm, Bàn tay chai sần kể lại tháng năm, Nếu ta mỉm cười và lắng nghe đôi chút, Sẽ hiểu thế nào là sức mạnh âm thầm. Khi ta xem thường, trí óc khép lại, Như dòng sông từ chối tiếp nguồn, Nước sẽ cạn, dòng chảy sẽ chết, Cuộc đời ta chỉ còn trơ đá khô. Người nông dân tay lấm bùn đất, Giảng bài học về kiên nhẫn mùa gieo, Kẻ thành công mải mê danh lợi, Lại chẳng hiểu một hạt lúa sinh ra từ đâu. Người thợ mộc gõ nhịp trên gỗ, Tiếng gõ bình thường mà vẽ ra nhịp sống, Còn ta – trong đôi mắt kiêu ngạo, Ngỡ rằng chẳng có gì để học hỏi thêm. Nhưng kìa, cánh chim nhỏ bay ngang, Mang bài học về tự do không xiềng xích, Người lặng lẽ gom lá khô ven ngõ, Dạy ta khiêm nhường và nghĩa tình sẻ chia. Thế giới này không ai là vô giá trị, Mỗi tâm hồn đều chứa ngọc trong ngần, Chỉ khi ta học cách lắng nghe thật sự, Mới thấy mình bé nhỏ giữa mênh mông. Ta mất đi cơ hội khi khinh thường người khác, Mất một mảnh ghép của cuộc đời đa sắc, Mất một cánh cửa mở ra vô tận, Mất chính phần nhân tính trong ta. Vậy nên, hãy cúi đầu trước nhân gian, Không phải để thấp hèn, mà để rộng lớn, Hãy lắng nghe ngay cả tiếng gió thì thầm, Biết đâu chân lý nằm trong hạt bụi. Khi bạn tôn trọng, bạn sẽ trưởng thành, Khiêm nhường gieo mầm tri thức, Mỗi con người là một vũ trụ, Và học hỏi chính là hành trình vô biên.
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    13
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 7/9https://www.hniquantum.org//photos/9925
    HNI 7/9https://www.hniquantum.org//photos/9925
    WWW.HNIQUANTUM.ORG
    Chuong68 - HNI 7/9 - B38. 🏵️🏵️🏵️🎵 BÀI HÁT CHƯƠNG 10:...
    HNI 7/9 - B38. 🏵️🏵️🏵️🎵 BÀI HÁT CHƯƠNG 10: "ĐỪNG XEM THƯỜNG, HÃY LẮNG NGHE” [Điệp khúc] Đừng xem thường ai, dù họ bé nhỏ thế thôi, Mỗi trái tim mang một chân trời sâu rộng. Một lời nói giản đơn, một câu...
    Like
    Love
    Angry
    12
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/a_JBhWt_S-c?si=kKGVobkFATv6cFmZ
    https://youtu.be/a_JBhWt_S-c?si=kKGVobkFATv6cFmZ
    Like
    Love
    Angry
    10
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/1MjFSlf25Zg?si=fqN4zSdVhfX8-t10
    https://youtu.be/1MjFSlf25Zg?si=fqN4zSdVhfX8-t10
    Like
    Love
    Angry
    11
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 7/9
    BÀI HÁT CHƯƠNG 23
    TRONG GIÁO DỤC – HỌC TRÒ KHÔNG BAO GIỜ THẤP HƠN THẦY
    Henry Le
    [Điệp khúc]
    Học trò không bao giờ thấp hơn thầy,
    Chỉ khác lối đi, chỉ khác tháng ngày.
    Người gieo hạt, kẻ nuôi mầm,
    Cùng nhau đứng thẳng, dưới trời tự do.
    [Đoạn 1]
    Thầy không phải đỉnh cao vời vợi,
    Trò không là bóng mờ lặng thinh.
    Tri thức chẳng thuộc riêng một phía,
    Mỗi tâm hồn đều mang ánh bình minh.
    [Đoạn 2]
    Học trò hôm nay là thầy ngày tới,
    Sự nối dài qua thế hệ tương lai.
    Cây tri thức vươn ra biển rộng,
    Rễ sâu bền, lá mới xanh dài.
    [Điệp khúc]
    Học trò không bao giờ thấp hơn thầy,
    Chỉ khác lối đi, chỉ khác tháng ngày.
    Người gieo hạt, kẻ nuôi mầm,
    Cùng nhau đứng thẳng, dưới trời tự do.
    [Đoạn 3]
    Nếu thầy dừng, trò sẽ bước tiếp,
    Nếu trò bay, thầy sẽ dõi theo.
    Không ai là bóng, không ai là chủ,
    Chỉ có tình người, chỉ có gieo yêu.
    [Đoạn 4]
    Trong giáo dục – không còn khoảng cách,
    Chỉ còn đồng hành, chỉ còn sẻ chia.
    Tri thức là biển không bờ bến,
    Thầy và trò cùng chèo một con thuyền.
    [Điệp khúc]
    Học trò không bao giờ thấp hơn thầy,
    Chỉ khác lối đi, chỉ khác tháng ngày.
    Người gieo hạt, kẻ nuôi mầm,
    Cùng nhau đứng thẳng, dưới trời tự do.
    [Cao trào]
    Hãy để trò bay cao hơn cả thầy,
    Vì đó là vinh quang của người gieo mầm.
    Hãy để thầy cúi đầu cảm phục,
    Vì học trò đã viết tiếp giấc mơ nhân gian.
    [Điệp khúc cuối]
    Học trò không bao giờ thấp hơn thầy,
    Chỉ khác hành trình, chỉ khác đôi tay.
    Người đi trước, kẻ theo sau,
    Đều là ánh sáng của một mặt trời chung.
    HNI 7/9 🎵 BÀI HÁT CHƯƠNG 23 TRONG GIÁO DỤC – HỌC TRÒ KHÔNG BAO GIỜ THẤP HƠN THẦY Henry Le [Điệp khúc] Học trò không bao giờ thấp hơn thầy, Chỉ khác lối đi, chỉ khác tháng ngày. Người gieo hạt, kẻ nuôi mầm, Cùng nhau đứng thẳng, dưới trời tự do. [Đoạn 1] Thầy không phải đỉnh cao vời vợi, Trò không là bóng mờ lặng thinh. Tri thức chẳng thuộc riêng một phía, Mỗi tâm hồn đều mang ánh bình minh. [Đoạn 2] Học trò hôm nay là thầy ngày tới, Sự nối dài qua thế hệ tương lai. Cây tri thức vươn ra biển rộng, Rễ sâu bền, lá mới xanh dài. [Điệp khúc] Học trò không bao giờ thấp hơn thầy, Chỉ khác lối đi, chỉ khác tháng ngày. Người gieo hạt, kẻ nuôi mầm, Cùng nhau đứng thẳng, dưới trời tự do. [Đoạn 3] Nếu thầy dừng, trò sẽ bước tiếp, Nếu trò bay, thầy sẽ dõi theo. Không ai là bóng, không ai là chủ, Chỉ có tình người, chỉ có gieo yêu. [Đoạn 4] Trong giáo dục – không còn khoảng cách, Chỉ còn đồng hành, chỉ còn sẻ chia. Tri thức là biển không bờ bến, Thầy và trò cùng chèo một con thuyền. [Điệp khúc] Học trò không bao giờ thấp hơn thầy, Chỉ khác lối đi, chỉ khác tháng ngày. Người gieo hạt, kẻ nuôi mầm, Cùng nhau đứng thẳng, dưới trời tự do. [Cao trào] Hãy để trò bay cao hơn cả thầy, Vì đó là vinh quang của người gieo mầm. Hãy để thầy cúi đầu cảm phục, Vì học trò đã viết tiếp giấc mơ nhân gian. [Điệp khúc cuối] Học trò không bao giờ thấp hơn thầy, Chỉ khác hành trình, chỉ khác đôi tay. Người đi trước, kẻ theo sau, Đều là ánh sáng của một mặt trời chung.
    Like
    Love
    Angry
    13
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 7/9 - B37. BÀI THƠ CHƯƠNG 10- BÀI HỌC TỪ ÁNH MẮT BỊ LÃNG QUÊN

    Có những lúc ta ngẩng cao đầu,
    Tưởng mình đã hiểu hết nỗi sầu nhân thế,
    Nhưng chẳng hay trong bóng đêm lặng lẽ,
    Một ngọn nến nhỏ vẫn thắp sáng trời xa.
    Người ăn xin trên phố vắng chiều tà,
    Đôi mắt mỏi nhưng chất đầy câu chuyện,
    Người qua đường vội vàng như chẳng thấy,
    Bỏ lỡ một bài học giữa đời.

    Có kẻ dại khờ nói câu vụng về,
    Ta bật cười, cho rằng vô nghĩa,
    Nhưng biết đâu trong lời ngây ngô ấy,
    Ẩn giấu chân lý mà sách vở không truyền.

    Khi ta khinh người, ta khinh chính mình,
    Khước từ cơ hội mở thêm cánh cửa,
    Sự kiêu ngạo dựng nên bức tường đá,
    Ngăn ta chạm tới kho báu vô hình.

    Một đứa trẻ cười vang trên đường,
    Tiếng cười ngỡ chỉ là vui vô cớ,
    Nhưng trong đó là triết lý nhiệm màu:
    Hạnh phúc chẳng cần lý do để nở.

    Một cụ già run run bước chậm,
    Bàn tay chai sần kể lại tháng năm,
    Nếu ta mỉm cười và lắng nghe đôi chút,
    Sẽ hiểu thế nào là sức mạnh âm thầm.

    Khi ta xem thường, trí óc khép lại,
    Như dòng sông từ chối tiếp nguồn,
    Nước sẽ cạn, dòng chảy sẽ chết,
    Cuộc đời ta chỉ còn trơ đá khô.

    Người nông dân tay lấm bùn đất,
    Giảng bài học về kiên nhẫn mùa gieo,
    Kẻ thành công mải mê danh lợi,
    Lại chẳng hiểu một hạt lúa sinh ra từ đâu.

    Người thợ mộc gõ nhịp trên gỗ,
    Tiếng gõ bình thường mà vẽ ra nhịp sống,
    Còn ta – trong đôi mắt kiêu ngạo,
    Ngỡ rằng chẳng có gì để học hỏi thêm.

    Nhưng kìa, cánh chim nhỏ bay ngang,
    Mang bài học về tự do không xiềng xích,
    Người lặng lẽ gom lá khô ven ngõ,
    Dạy ta khiêm nhường và nghĩa tình sẻ chia.

    Thế giới này không ai là vô giá trị,
    Mỗi tâm hồn đều chứa ngọc trong ngần,
    Chỉ khi ta học cách lắng nghe thật sự,
    Mới thấy mình bé nhỏ giữa mênh mông.

    Ta mất đi cơ hội khi khinh thường người khác,
    Mất một mảnh ghép của cuộc đời đa sắc,
    Mất một cánh cửa mở ra vô tận,
    Mất chính phần nhân tính trong ta.

    Vậy nên, hãy cúi đầu trước nhân gian,
    Không phải để thấp hèn, mà để rộng lớn,
    Hãy lắng nghe ngay cả tiếng gió thì thầm,
    Biết đâu chân lý nằm trong hạt bụi.

    Khi bạn tôn trọng, bạn sẽ trưởng thành,
    Khiêm nhường gieo mầm tri thức,
    Mỗi con người là một vũ trụ,
    Và học hỏi chính là hành trình vô biên.
    HNI 7/9 - B37. 🏵️🏵️🏵️📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 10- 📙 BÀI HỌC TỪ ÁNH MẮT BỊ LÃNG QUÊN Có những lúc ta ngẩng cao đầu, Tưởng mình đã hiểu hết nỗi sầu nhân thế, Nhưng chẳng hay trong bóng đêm lặng lẽ, Một ngọn nến nhỏ vẫn thắp sáng trời xa. Người ăn xin trên phố vắng chiều tà, Đôi mắt mỏi nhưng chất đầy câu chuyện, Người qua đường vội vàng như chẳng thấy, Bỏ lỡ một bài học giữa đời. Có kẻ dại khờ nói câu vụng về, Ta bật cười, cho rằng vô nghĩa, Nhưng biết đâu trong lời ngây ngô ấy, Ẩn giấu chân lý mà sách vở không truyền. Khi ta khinh người, ta khinh chính mình, Khước từ cơ hội mở thêm cánh cửa, Sự kiêu ngạo dựng nên bức tường đá, Ngăn ta chạm tới kho báu vô hình. Một đứa trẻ cười vang trên đường, Tiếng cười ngỡ chỉ là vui vô cớ, Nhưng trong đó là triết lý nhiệm màu: Hạnh phúc chẳng cần lý do để nở. Một cụ già run run bước chậm, Bàn tay chai sần kể lại tháng năm, Nếu ta mỉm cười và lắng nghe đôi chút, Sẽ hiểu thế nào là sức mạnh âm thầm. Khi ta xem thường, trí óc khép lại, Như dòng sông từ chối tiếp nguồn, Nước sẽ cạn, dòng chảy sẽ chết, Cuộc đời ta chỉ còn trơ đá khô. Người nông dân tay lấm bùn đất, Giảng bài học về kiên nhẫn mùa gieo, Kẻ thành công mải mê danh lợi, Lại chẳng hiểu một hạt lúa sinh ra từ đâu. Người thợ mộc gõ nhịp trên gỗ, Tiếng gõ bình thường mà vẽ ra nhịp sống, Còn ta – trong đôi mắt kiêu ngạo, Ngỡ rằng chẳng có gì để học hỏi thêm. Nhưng kìa, cánh chim nhỏ bay ngang, Mang bài học về tự do không xiềng xích, Người lặng lẽ gom lá khô ven ngõ, Dạy ta khiêm nhường và nghĩa tình sẻ chia. Thế giới này không ai là vô giá trị, Mỗi tâm hồn đều chứa ngọc trong ngần, Chỉ khi ta học cách lắng nghe thật sự, Mới thấy mình bé nhỏ giữa mênh mông. Ta mất đi cơ hội khi khinh thường người khác, Mất một mảnh ghép của cuộc đời đa sắc, Mất một cánh cửa mở ra vô tận, Mất chính phần nhân tính trong ta. Vậy nên, hãy cúi đầu trước nhân gian, Không phải để thấp hèn, mà để rộng lớn, Hãy lắng nghe ngay cả tiếng gió thì thầm, Biết đâu chân lý nằm trong hạt bụi. Khi bạn tôn trọng, bạn sẽ trưởng thành, Khiêm nhường gieo mầm tri thức, Mỗi con người là một vũ trụ, Và học hỏi chính là hành trình vô biên.
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    13
    2 Bình luận 0 Chia sẽ