• HNI 8-9. Bài thơ Chương 39: Đặt mình vào vị trí người khác – Henry Le
    1.
    Ta vẫn thường nhìn đời bằng đôi mắt của riêng ta,
    Mà quên rằng thế giới rộng hơn ngàn dặm,
    Mỗi người là một mảnh gương soi,
    Cường tham khảo nỗi đau, niềm vui, khát vọng không giống nhau.
    2.
    Nếu một lần ta thử bước vào đôi giày cũ mòn của kẻ khác,
    Cảm thấy đá cào cào bàn chân,
    Ta sẽ hiểu tại sao họ bước chậm,
    Và thôi thúc giận dữ khi họ không kịp theo ta.

    3.
    Đặt mình vào vị trí của người mẹ nghèo,
    Mỗi bữa cơm đồng đếm từng hạt Bình,
    Thì ta sẽ thôi cười kiệt keo kiệt,
    Bên sau sau là cả một trời nước mắt vào trong.

    4.
    Đặt mình vào vị trí trí tuệ của trẻ sinh tật,
    Chỉ muốn một lần được chạy như bao bạn bè,
    Thì ta sẽ biết nâng niu đôi chân mình,
    Và nhẹ tay dìu nhược điểm trên đường dài.

    5.
    Đặt mình vào vị trí của người già câu lạc bộ,
    Giữa phố phường đông đúc nhưng cô đơn,
    Ta sẽ thôi trượt qua,
    Mà dừng lại lắng nghe một câu chuyện cũ.

    6.
    Thế giới sẽ dịu dàng hơn biết mấy,
    Khi ta không chỉ sống cho riêng mình,
    Khi ánh mắt biết soi vào bóng tối của người,
    Khi trái tim biết rung cùng nhịp đập khác.

    7.
    Thấu cảm không phải là tổn thương,
    Mà là cây cầu nối hai bờ cô độc,
    Mỗi bước đi là một nhịp gần nhau,
    Để nhân loại thôi lạc trong vũng sâu chia sẻ.

    8.
    Ta nhìn vào kẻ đang nổi giận,
    Thấy sau tiếng ồn là vết thương chưa lành,
    Ta nhìn vào người đang im lặng,
    Thấy sau nụ cười là bão tố Yên tĩnh.

    9.
    Nếu ai cũng biết đặt mình vào vị trí của nhau thì
    Thì chiến tranh còn lý do gì để bắt đầu?
    Nếu nhà lãnh đạo đạo lắng nghe nỗi khổ của dân thì
    Thì quốc gia sẽ niềm sáng niềm tin vững chắc.

    10.
    Ta tập đi vào đôi mắt kẻ xa lạ,
    Tập nghe bằng đôi tai của người im lặng,
    Tập cảm nhận bằng trái tim của kẻ đau đớn,
    Thì chính ta mới thật sự là con người trọn vẹn.

    11.
    Đặt mình vào vị trí khác,
    Không chỉ là một hành động nhất thời,
    Mà là cách sống – một nền văn hóa,
    Để nhân loại cùng nâng cao từng bước.

    12.
    Ngày ta biết mở rộng lòng,
    Là ngày ta giải phóng chính mình khỏi xiềng xích bản ngã,
    Ngày ta biết nhìn bằng đêm đôi mắt khác,
    Là ngày thế giới hóa thành đại gia đình.

    Đọc thêm
    Đọc ít hơn
    HNI 8-9. Bài thơ Chương 39: Đặt mình vào vị trí người khác – Henry Le 1. Ta vẫn thường nhìn đời bằng đôi mắt của riêng ta, Mà quên rằng thế giới rộng hơn ngàn dặm, Mỗi người là một mảnh gương soi, Cường tham khảo nỗi đau, niềm vui, khát vọng không giống nhau. 2. Nếu một lần ta thử bước vào đôi giày cũ mòn của kẻ khác, Cảm thấy đá cào cào bàn chân, Ta sẽ hiểu tại sao họ bước chậm, Và thôi thúc giận dữ khi họ không kịp theo ta. 3. Đặt mình vào vị trí của người mẹ nghèo, Mỗi bữa cơm đồng đếm từng hạt Bình, Thì ta sẽ thôi cười kiệt keo kiệt, Bên sau sau là cả một trời nước mắt vào trong. 4. Đặt mình vào vị trí trí tuệ của trẻ sinh tật, Chỉ muốn một lần được chạy như bao bạn bè, Thì ta sẽ biết nâng niu đôi chân mình, Và nhẹ tay dìu nhược điểm trên đường dài. 5. Đặt mình vào vị trí của người già câu lạc bộ, Giữa phố phường đông đúc nhưng cô đơn, Ta sẽ thôi trượt qua, Mà dừng lại lắng nghe một câu chuyện cũ. 6. Thế giới sẽ dịu dàng hơn biết mấy, Khi ta không chỉ sống cho riêng mình, Khi ánh mắt biết soi vào bóng tối của người, Khi trái tim biết rung cùng nhịp đập khác. 7. Thấu cảm không phải là tổn thương, Mà là cây cầu nối hai bờ cô độc, Mỗi bước đi là một nhịp gần nhau, Để nhân loại thôi lạc trong vũng sâu chia sẻ. 8. Ta nhìn vào kẻ đang nổi giận, Thấy sau tiếng ồn là vết thương chưa lành, Ta nhìn vào người đang im lặng, Thấy sau nụ cười là bão tố Yên tĩnh. 9. Nếu ai cũng biết đặt mình vào vị trí của nhau thì Thì chiến tranh còn lý do gì để bắt đầu? Nếu nhà lãnh đạo đạo lắng nghe nỗi khổ của dân thì Thì quốc gia sẽ niềm sáng niềm tin vững chắc. 10. Ta tập đi vào đôi mắt kẻ xa lạ, Tập nghe bằng đôi tai của người im lặng, Tập cảm nhận bằng trái tim của kẻ đau đớn, Thì chính ta mới thật sự là con người trọn vẹn. 11. Đặt mình vào vị trí khác, Không chỉ là một hành động nhất thời, Mà là cách sống – một nền văn hóa, Để nhân loại cùng nâng cao từng bước. 12. Ngày ta biết mở rộng lòng, Là ngày ta giải phóng chính mình khỏi xiềng xích bản ngã, Ngày ta biết nhìn bằng đêm đôi mắt khác, Là ngày thế giới hóa thành đại gia đình. Đọc thêm Đọc ít hơn
    Like
    Love
    Yay
    Wow
    Angry
    15
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 7-9
    BÀI HÁT CHƯƠNG 45

    “SỰ THẬT TRAO CHO TA CÁNH”

    Verse 1

    Sự thật không phải phép màu,
    Không đưa ta thoát khỏi đêm tối.
    Nhưng trong ánh sáng mong manh,
    Ta nhìn thấy chính mình.

    Verse 2

    Sự thật không bế ta đi,
    Không xóa hết vết thương trong tim.
    Nhưng nó trao cho ta đôi cánh,
    Để tự bay qua giông bão.

    Pre-Chorus

    Không ai có thể thay ta sống,
    Không ai có thể thay ta chọn.
    Sự thật chỉ mở ra bầu trời,
    Còn ta phải tự bay lên.

    Chorus

    Sự thật trao cho ta cánh,
    Để bay ra khỏi bóng tối dối lừa.
    Sự thật trao cho ta cánh,
    Để tìm thấy tự do thật sự.

    Verse 3

    Có lúc ta ngã xuống,
    Đôi cánh rách nát trong đau.
    Nhưng sự thật thì vẫn đó,
    Mở trời xanh đợi ta bay.

    Bridge

    Đừng chờ sự thật cứu rỗi,
    Đừng chờ ai mang ta đi.
    Hãy dùng đôi cánh chính mình,
    Vượt qua ngàn giông tố.

    Chorus (lặp lại – mạnh mẽ hơn)

    Sự thật trao cho ta cánh,
    Để ta biết mình không còn sợ hãi.
    Sự thật trao cho ta cánh,
    Để ta tự do suốt đời.

    Outro (dịu xuống, vang vọng)

    Sự thật không giải thoát,
    Nhưng cho ta bầu trời.
    Sự thật không cõng ta đi,
    Nhưng cho ta đôi cánh vĩnh hằng.
    HNI 7-9 🎵 BÀI HÁT CHƯƠNG 45 “SỰ THẬT TRAO CHO TA CÁNH” Verse 1 Sự thật không phải phép màu, Không đưa ta thoát khỏi đêm tối. Nhưng trong ánh sáng mong manh, Ta nhìn thấy chính mình. Verse 2 Sự thật không bế ta đi, Không xóa hết vết thương trong tim. Nhưng nó trao cho ta đôi cánh, Để tự bay qua giông bão. Pre-Chorus Không ai có thể thay ta sống, Không ai có thể thay ta chọn. Sự thật chỉ mở ra bầu trời, Còn ta phải tự bay lên. Chorus Sự thật trao cho ta cánh, Để bay ra khỏi bóng tối dối lừa. Sự thật trao cho ta cánh, Để tìm thấy tự do thật sự. Verse 3 Có lúc ta ngã xuống, Đôi cánh rách nát trong đau. Nhưng sự thật thì vẫn đó, Mở trời xanh đợi ta bay. Bridge Đừng chờ sự thật cứu rỗi, Đừng chờ ai mang ta đi. Hãy dùng đôi cánh chính mình, Vượt qua ngàn giông tố. Chorus (lặp lại – mạnh mẽ hơn) Sự thật trao cho ta cánh, Để ta biết mình không còn sợ hãi. Sự thật trao cho ta cánh, Để ta tự do suốt đời. Outro (dịu xuống, vang vọng) Sự thật không giải thoát, Nhưng cho ta bầu trời. Sự thật không cõng ta đi, Nhưng cho ta đôi cánh vĩnh hằng.
    Love
    Like
    Haha
    Wow
    Sad
    Angry
    19
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 7/9 - Bài hát chương 42
    "Doanh nghiệp vững mạnh nhờ tôn trọng nhân viên" – Lê Đình Hải
    [Điệp khúc]
    Hãy tôn trọng từng người bên cạnh ta,
    Như cội rễ nuôi cây vươn lên trời xa.
    Doanh nghiệp bền vững, sức mạnh vẹn toàn,
    Khi mỗi nhân viên được sống trong yêu thương.
    [Verse 1]
    Không chỉ lợi nhuận, không chỉ thành công,
    Giá trị thật nằm trong trái tim mỗi người.
    Người công nhân, kỹ sư hay lãnh đạo,
    Đều xứng đáng nhận sự tin tưởng, sẻ chia.
    [Điệp khúc]
    Hãy tôn trọng từng người bên cạnh ta,
    Như cội rễ nuôi cây vươn lên trời xa.
    Doanh nghiệp bền vững, sức mạnh vẹn toàn,
    Khi mỗi nhân viên được sống trong yêu thương.
    [Verse 2]
    Một lời lắng nghe, một nụ cười trao,
    Có thể hóa sức mạnh hơn ngàn câu hứa.
    Mỗi giọt mồ hôi, mỗi công sức bỏ ra,
    Là viên gạch xây nên ngôi nhà tương lai.
    [Bridge]
    Tôn trọng là nền móng, nhân văn là đường đi,
    Sức mạnh cộng đồng chính là sự đồng ý.
    Không ai bị bỏ lại, không ai nhỏ bé,
    Khi tất cả cùng chung một mái nhà.
    [Điệp khúc cuối]
    Hãy tôn trọng từng người bên cạnh ta,
    Như cội rễ nuôi cây vươn lên trời xa.
    Doanh nghiệp vững mạnh, niềm tin sáng ngời,
    Vì có nhân viên – linh hồn của tương lai!
    Đọc ít hơn

    Angry
    HNI 7/9 - Bài hát chương 42 "Doanh nghiệp vững mạnh nhờ tôn trọng nhân viên" – Lê Đình Hải [Điệp khúc] Hãy tôn trọng từng người bên cạnh ta, Như cội rễ nuôi cây vươn lên trời xa. Doanh nghiệp bền vững, sức mạnh vẹn toàn, Khi mỗi nhân viên được sống trong yêu thương. [Verse 1] Không chỉ lợi nhuận, không chỉ thành công, Giá trị thật nằm trong trái tim mỗi người. Người công nhân, kỹ sư hay lãnh đạo, Đều xứng đáng nhận sự tin tưởng, sẻ chia. [Điệp khúc] Hãy tôn trọng từng người bên cạnh ta, Như cội rễ nuôi cây vươn lên trời xa. Doanh nghiệp bền vững, sức mạnh vẹn toàn, Khi mỗi nhân viên được sống trong yêu thương. [Verse 2] Một lời lắng nghe, một nụ cười trao, Có thể hóa sức mạnh hơn ngàn câu hứa. Mỗi giọt mồ hôi, mỗi công sức bỏ ra, Là viên gạch xây nên ngôi nhà tương lai. [Bridge] Tôn trọng là nền móng, nhân văn là đường đi, Sức mạnh cộng đồng chính là sự đồng ý. Không ai bị bỏ lại, không ai nhỏ bé, Khi tất cả cùng chung một mái nhà. [Điệp khúc cuối] Hãy tôn trọng từng người bên cạnh ta, Như cội rễ nuôi cây vươn lên trời xa. Doanh nghiệp vững mạnh, niềm tin sáng ngời, Vì có nhân viên – linh hồn của tương lai! Đọc ít hơn Angry
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    14
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 7/9 - Chương 43 : Quốc gia phát triển nhờ tôn trọng công dân - Henry Le

    1. Mở đầu: Sức mạnh khởi nguồn từ sự tôn trọng
    Mọi quốc gia đều mơ ước giàu mạnh, văn minh, hùng cường. Người ta xây những tòa nhà chọc trời, mở những xa lộ thênh thang, phát triển những công nghệ đỉnh cao… Nhưng có một điều căn bản, sâu xa hơn mọi chiến lược kinh tế hay kế hoạch công nghiệp: đó là sự tôn trọng công dân. Một quốc gia chỉ thật sự phát triển khi mỗi con người được lắng nghe, được bảo vệ, được trao quyền và được đối xử công bằng.
    Nếu chính quyền xem dân như kẻ dưới, quốc gia ấy sẽ trì trệ, bất công, đầy mâu thuẫn. Nhưng nếu nhà nước lấy dân làm gốc, tôn trọng từng cá nhân, thì sự sáng tạo, lòng tin, tinh thần trách nhiệm sẽ bùng nổ, mở đường cho sự thịnh vượng bền vững.

    2. Tôn trọng công dân – nền tảng của mọi thể chế
    Tôn trọng công dân không chỉ là khẩu hiệu đẹp, mà là nguyên lý nền tảng của một thể chế tiến bộ. Tôn trọng nghĩa là:
    Không áp đặt một chiều, mà trao cho người dân quyền tham gia.
    Không coi dân là đối tượng bị quản lý, mà là chủ thể cùng kiến tạo xã hội.
    Không sử dụng quyền lực để cai trị, mà dùng quyền lực để phục vụ.
    Quốc gia nào đi ngược lại điều này, sớm muộn cũng sẽ rơi vào khủng hoảng niềm tin, nơi người dân chỉ biết im lặng, sợ hãi, hoặc tìm cách thoát ra ngoài. Còn quốc gia nào thực sự tôn trọng công dân thì như gieo một hạt mầm bất diệt: người dân tự giác gắn bó, sáng tạo, và hy sinh vì đất nước.
    3. Tôn trọng trong luật pháp và quyền con người
    Một quốc gia văn minh trước hết thể hiện sự tôn trọng công dân qua luật pháp. Luật không được viết để bảo vệ quyền lợi của một nhóm nhỏ, mà để đảm bảo công lý cho mọi người.
    Quyền tự do ngôn luận: Mọi công dân có quyền nói lên tiếng nói của mình mà không sợ bị trừng phạt.
    Quyền được bảo vệ nhân phẩm: Không ai bị sỉ nhục, tra tấn, hay xem thường chỉ vì khác biệt.
    Quyền được tham gia chính trị: Mỗi lá phiếu đều có giá trị như nhau, không bị thao túng.
    Quyền sở hữu tài sản: Thành quả lao động của công dân không thể bị tước đoạt vô lý.
    Một quốc gia mạnh không phải vì kỷ luật sắt thép hay sự kiểm soát ngặt nghèo, mà vì luật pháp được xây dựng để bảo vệ công dân, khiến họ tin rằng quyền của mình luôn được tôn trọng.
    HNI 7/9 - 🌺Chương 43 : Quốc gia phát triển nhờ tôn trọng công dân - Henry Le 1. Mở đầu: Sức mạnh khởi nguồn từ sự tôn trọng Mọi quốc gia đều mơ ước giàu mạnh, văn minh, hùng cường. Người ta xây những tòa nhà chọc trời, mở những xa lộ thênh thang, phát triển những công nghệ đỉnh cao… Nhưng có một điều căn bản, sâu xa hơn mọi chiến lược kinh tế hay kế hoạch công nghiệp: đó là sự tôn trọng công dân. Một quốc gia chỉ thật sự phát triển khi mỗi con người được lắng nghe, được bảo vệ, được trao quyền và được đối xử công bằng. Nếu chính quyền xem dân như kẻ dưới, quốc gia ấy sẽ trì trệ, bất công, đầy mâu thuẫn. Nhưng nếu nhà nước lấy dân làm gốc, tôn trọng từng cá nhân, thì sự sáng tạo, lòng tin, tinh thần trách nhiệm sẽ bùng nổ, mở đường cho sự thịnh vượng bền vững. 2. Tôn trọng công dân – nền tảng của mọi thể chế Tôn trọng công dân không chỉ là khẩu hiệu đẹp, mà là nguyên lý nền tảng của một thể chế tiến bộ. Tôn trọng nghĩa là: Không áp đặt một chiều, mà trao cho người dân quyền tham gia. Không coi dân là đối tượng bị quản lý, mà là chủ thể cùng kiến tạo xã hội. Không sử dụng quyền lực để cai trị, mà dùng quyền lực để phục vụ. Quốc gia nào đi ngược lại điều này, sớm muộn cũng sẽ rơi vào khủng hoảng niềm tin, nơi người dân chỉ biết im lặng, sợ hãi, hoặc tìm cách thoát ra ngoài. Còn quốc gia nào thực sự tôn trọng công dân thì như gieo một hạt mầm bất diệt: người dân tự giác gắn bó, sáng tạo, và hy sinh vì đất nước. 3. Tôn trọng trong luật pháp và quyền con người Một quốc gia văn minh trước hết thể hiện sự tôn trọng công dân qua luật pháp. Luật không được viết để bảo vệ quyền lợi của một nhóm nhỏ, mà để đảm bảo công lý cho mọi người. Quyền tự do ngôn luận: Mọi công dân có quyền nói lên tiếng nói của mình mà không sợ bị trừng phạt. Quyền được bảo vệ nhân phẩm: Không ai bị sỉ nhục, tra tấn, hay xem thường chỉ vì khác biệt. Quyền được tham gia chính trị: Mỗi lá phiếu đều có giá trị như nhau, không bị thao túng. Quyền sở hữu tài sản: Thành quả lao động của công dân không thể bị tước đoạt vô lý. Một quốc gia mạnh không phải vì kỷ luật sắt thép hay sự kiểm soát ngặt nghèo, mà vì luật pháp được xây dựng để bảo vệ công dân, khiến họ tin rằng quyền của mình luôn được tôn trọng.
    Love
    Like
    Wow
    Angry
    15
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 8-9- Bài hát chương 42
    "Doanh nghiệp vững mạnh nhờ tôn trọng nhân viên" – Lê Đình Hải
    [Điệp khúc]
    Hãy tôn trọng từng người bên cạnh ta,
    Như cội rễ nuôi cây vươn lên trời xa.
    Doanh nghiệp bền vững, sức mạnh vẹn toàn,
    Khi mỗi nhân viên được sống trong yêu thương.
    [Verse 1]
    Không chỉ lợi nhuận, không chỉ thành công,
    Giá trị thật nằm trong trái tim mỗi người.
    Người công nhân, kỹ sư hay lãnh đạo,
    Đều xứng đáng nhận sự tin tưởng, sẻ chia.
    [Điệp khúc]
    Hãy tôn trọng từng người bên cạnh ta,
    Như cội rễ nuôi cây vươn lên trời xa.
    Doanh nghiệp bền vững, sức mạnh vẹn toàn,
    Khi mỗi nhân viên được sống trong yêu thương.
    [Verse 2]
    Một lời lắng nghe, một nụ cười trao,
    Có thể hóa sức mạnh hơn ngàn câu hứa.
    Mỗi giọt mồ hôi, mỗi công sức bỏ ra,
    Là viên gạch xây nên ngôi nhà tương lai.
    [Bridge]
    Tôn trọng là nền móng, nhân văn là đường đi,
    Sức mạnh cộng đồng chính là sự đồng ý.
    Không ai bị bỏ lại, không ai nhỏ bé,
    Khi tất cả cùng chung một mái nhà.
    [Điệp khúc cuối]
    Hãy tôn trọng từng người bên cạnh ta,
    Như cội rễ nuôi cây vươn lên trời xa.
    Doanh nghiệp vững mạnh, niềm tin sáng ngời,
    Vì có nhân viên – linh hồn của tương lai!
    HNI 8-9- 🎵Bài hát chương 42 "Doanh nghiệp vững mạnh nhờ tôn trọng nhân viên" – Lê Đình Hải [Điệp khúc] Hãy tôn trọng từng người bên cạnh ta, Như cội rễ nuôi cây vươn lên trời xa. Doanh nghiệp bền vững, sức mạnh vẹn toàn, Khi mỗi nhân viên được sống trong yêu thương. [Verse 1] Không chỉ lợi nhuận, không chỉ thành công, Giá trị thật nằm trong trái tim mỗi người. Người công nhân, kỹ sư hay lãnh đạo, Đều xứng đáng nhận sự tin tưởng, sẻ chia. [Điệp khúc] Hãy tôn trọng từng người bên cạnh ta, Như cội rễ nuôi cây vươn lên trời xa. Doanh nghiệp bền vững, sức mạnh vẹn toàn, Khi mỗi nhân viên được sống trong yêu thương. [Verse 2] Một lời lắng nghe, một nụ cười trao, Có thể hóa sức mạnh hơn ngàn câu hứa. Mỗi giọt mồ hôi, mỗi công sức bỏ ra, Là viên gạch xây nên ngôi nhà tương lai. [Bridge] Tôn trọng là nền móng, nhân văn là đường đi, Sức mạnh cộng đồng chính là sự đồng ý. Không ai bị bỏ lại, không ai nhỏ bé, Khi tất cả cùng chung một mái nhà. [Điệp khúc cuối] Hãy tôn trọng từng người bên cạnh ta, Như cội rễ nuôi cây vươn lên trời xa. Doanh nghiệp vững mạnh, niềm tin sáng ngời, Vì có nhân viên – linh hồn của tương lai!
    Love
    Like
    Haha
    Wow
    Angry
    16
    2 Comments 0 Shares
  • HNI 7/9 - Bài thơ chương 43: Quốc gia phát triển nhờ tôn trọng công dân – Henry Le

    Có quốc gia nào vững mạnh muôn đời,
    Nếu quên đi tiếng nói của người dân nhỏ bé?
    Có triều đại nào còn mãi rạng ngời,
    Nếu quyền lực chỉ để áp đặt và che lấp lẽ phải?
    Dân là gốc, là cội nguồn sự sống,
    Là dòng sông nuôi dưỡng mọi cánh đồng.
    Tôn trọng dân, như nâng niu hạt giống,
    Một mai nảy mầm, phủ khắp non sông.

    Tôn trọng công dân không chỉ là lời hứa,
    Không phải khẩu hiệu treo giữa quảng trường,
    Mà là hành động, là hiến pháp ghi nhớ,
    Mỗi chính sách ban ra phải hợp lòng dân thường.

    Quốc gia phát triển đâu nằm ở tòa nhà chọc trời,
    Mà ở ánh mắt bình yên trong từng mái lá.
    Đâu nằm ở con số GDP rực rỡ,
    Mà ở niềm tin dân gửi gắm trong từng lá phiếu thật thà.

    Có tôn trọng, thì dân mới tận hiến,
    Có lắng nghe, thì trí tuệ mới kết tinh.
    Một lời nói thật lòng còn hơn vạn điều giả dối,
    Một cái bắt tay công bằng mở ra muôn con đường xanh.

    Khi công dân được tôn vinh như chủ thể,
    Không ai bị bỏ lại phía sau lầm than,
    Người nông dân, công nhân hay tri thức,
    Đều thấy mình xứng đáng dựng xây non nước Việt Nam.

    Quốc gia nào biết trân trọng từng tiếng cười,
    Thì quốc gia ấy hóa thành nguồn cảm hứng.
    Quốc gia nào biết rơi lệ cùng dân,
    Thì quốc gia ấy vĩnh hằng trường tồn bất khuất.

    Đừng xem dân như những con số vô hồn,
    Hãy nhìn họ bằng đôi mắt của tình thương.
    Đừng chặn họ bằng tường rào quan liêu,
    Hãy mở cánh cửa minh bạch dẫn đường.

    Tôn trọng công dân – đó là nền dân chủ,
    Dân chủ thật, không chỉ là lời tô vẽ.
    Nơi quyền lực trao về tay người thật sự,
    Nơi niềm tin dựng thành ngọn cờ nhân ái vĩ đại.

    Khi ấy, quốc gia chẳng cần khoe giàu sang,
    Bởi sức mạnh nằm trong lòng dân đoàn kết.
    Khi ấy, dân tộc chẳng sợ phong ba,
    Bởi tôn trọng đã hóa thành chiếc khiên bất diệt.

    Hãy lắng nghe người dân nói về khát vọng,
    Hãy để họ góp trí tuệ vào chính tương lai.
    Một quốc gia không tôn trọng công dân là cát bụi,
    Một quốc gia biết tôn trọng – sẽ hóa thành thiên thai.
    HNI 7/9 - 📕Bài thơ chương 43: Quốc gia phát triển nhờ tôn trọng công dân – Henry Le Có quốc gia nào vững mạnh muôn đời, Nếu quên đi tiếng nói của người dân nhỏ bé? Có triều đại nào còn mãi rạng ngời, Nếu quyền lực chỉ để áp đặt và che lấp lẽ phải? Dân là gốc, là cội nguồn sự sống, Là dòng sông nuôi dưỡng mọi cánh đồng. Tôn trọng dân, như nâng niu hạt giống, Một mai nảy mầm, phủ khắp non sông. Tôn trọng công dân không chỉ là lời hứa, Không phải khẩu hiệu treo giữa quảng trường, Mà là hành động, là hiến pháp ghi nhớ, Mỗi chính sách ban ra phải hợp lòng dân thường. Quốc gia phát triển đâu nằm ở tòa nhà chọc trời, Mà ở ánh mắt bình yên trong từng mái lá. Đâu nằm ở con số GDP rực rỡ, Mà ở niềm tin dân gửi gắm trong từng lá phiếu thật thà. Có tôn trọng, thì dân mới tận hiến, Có lắng nghe, thì trí tuệ mới kết tinh. Một lời nói thật lòng còn hơn vạn điều giả dối, Một cái bắt tay công bằng mở ra muôn con đường xanh. Khi công dân được tôn vinh như chủ thể, Không ai bị bỏ lại phía sau lầm than, Người nông dân, công nhân hay tri thức, Đều thấy mình xứng đáng dựng xây non nước Việt Nam. Quốc gia nào biết trân trọng từng tiếng cười, Thì quốc gia ấy hóa thành nguồn cảm hứng. Quốc gia nào biết rơi lệ cùng dân, Thì quốc gia ấy vĩnh hằng trường tồn bất khuất. Đừng xem dân như những con số vô hồn, Hãy nhìn họ bằng đôi mắt của tình thương. Đừng chặn họ bằng tường rào quan liêu, Hãy mở cánh cửa minh bạch dẫn đường. Tôn trọng công dân – đó là nền dân chủ, Dân chủ thật, không chỉ là lời tô vẽ. Nơi quyền lực trao về tay người thật sự, Nơi niềm tin dựng thành ngọn cờ nhân ái vĩ đại. Khi ấy, quốc gia chẳng cần khoe giàu sang, Bởi sức mạnh nằm trong lòng dân đoàn kết. Khi ấy, dân tộc chẳng sợ phong ba, Bởi tôn trọng đã hóa thành chiếc khiên bất diệt. Hãy lắng nghe người dân nói về khát vọng, Hãy để họ góp trí tuệ vào chính tương lai. Một quốc gia không tôn trọng công dân là cát bụi, Một quốc gia biết tôn trọng – sẽ hóa thành thiên thai.
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    14
    2 Comments 0 Shares
  • HNI 7/9 - Bài hát chương 40
    Yêu Mình Như Người Bạn Thân

    Verse 1
    Tôi đã đi qua bao ngày giông tố,
    Đã nhiều lần trách chính bản thân mình.
    Ngã gục trong những tiếng thở dài,
    Quên mất rằng tim này vẫn đang sống.
    Pre-chorus
    Nếu tôi không nắm lấy tay mình,
    Ai sẽ lau giọt nước mắt kia?
    Nếu tôi không bước tiếp cùng mình,
    Ai sẽ dìu tôi ra khỏi bóng đêm?
    Chorus
    Yêu lấy chính tôi, như người bạn tốt nhất,
    Ôm lấy nỗi đau, và hát cùng giấc mơ.
    Mỗi vết sẹo trên thân là câu chuyện đẹp,
    Mỗi lần yếu đuối lại dạy tôi mạnh mẽ hơn.
    Yêu lấy chính tôi, không cần phải hoàn hảo,
    Chỉ cần thật lòng, bước đi với trái tim.
    Yêu thương chính mình, như người bạn thân thiết,
    Để ngày mai, tôi lại có thể yêu đời.
    Verse 2
    Bao năm qua tôi chạy theo bóng dáng,
    Tìm tình yêu ở tận chốn xa xôi.
    Mà quên rằng trong từng hơi thở,
    Có một người luôn đợi – đó là tôi.
    Pre-chorus
    Nếu tôi biết nói lời dịu dàng,
    Cho chính mình mỗi khi yếu đuối.
    Nếu tôi biết tha thứ bao lần,
    Tôi sẽ thấy mình cũng thật xứng đáng.
    Chorus
    Yêu lấy chính tôi, như người bạn tốt nhất,
    Ôm lấy nỗi đau, và hát cùng giấc mơ.
    Mỗi vết sẹo trên thân là câu chuyện đẹp,
    Mỗi lần yếu đuối lại dạy tôi mạnh mẽ hơn.
    Yêu lấy chính tôi, không cần phải hoàn hảo,
    Chỉ cần thật lòng, bước đi với trái tim.
    Yêu thương chính mình, như người bạn thân thiết,
    Để ngày mai, tôi lại có thể yêu đời.
    Bridge
    Có khi tôi sẽ gục ngã,
    Nhưng rồi chính tôi sẽ nâng tôi dậy.
    Có khi thế giới quay lưng,
    Nhưng tôi vẫn còn một người bạn – là tôi.
    Chorus (cao trào)
    Yêu lấy chính tôi, như người bạn tốt nhất,
    Dù ngoài kia có bão tố ngập tràn.
    Mỗi giấc mơ tôi ươm lại từ tro tàn,
    Mỗi bước chân là một niềm kiêu hãnh.
    Yêu lấy chính tôi, không cần phải hoàn hảo,
    Chỉ cần thật lòng, bước đi với trái tim.
    Yêu thương chính mình, như người bạn thân thiết,
    Để ngày mai, tôi lại có thể yêu người.
    Outro
    Yêu mình… như người bạn thân…
    Yêu mình… để biết cách yêu thương nhân gian…
    HNI 7/9 - 🎵Bài hát chương 40 🎤Yêu Mình Như Người Bạn Thân Verse 1 Tôi đã đi qua bao ngày giông tố, Đã nhiều lần trách chính bản thân mình. Ngã gục trong những tiếng thở dài, Quên mất rằng tim này vẫn đang sống. Pre-chorus Nếu tôi không nắm lấy tay mình, Ai sẽ lau giọt nước mắt kia? Nếu tôi không bước tiếp cùng mình, Ai sẽ dìu tôi ra khỏi bóng đêm? Chorus Yêu lấy chính tôi, như người bạn tốt nhất, Ôm lấy nỗi đau, và hát cùng giấc mơ. Mỗi vết sẹo trên thân là câu chuyện đẹp, Mỗi lần yếu đuối lại dạy tôi mạnh mẽ hơn. Yêu lấy chính tôi, không cần phải hoàn hảo, Chỉ cần thật lòng, bước đi với trái tim. Yêu thương chính mình, như người bạn thân thiết, Để ngày mai, tôi lại có thể yêu đời. Verse 2 Bao năm qua tôi chạy theo bóng dáng, Tìm tình yêu ở tận chốn xa xôi. Mà quên rằng trong từng hơi thở, Có một người luôn đợi – đó là tôi. Pre-chorus Nếu tôi biết nói lời dịu dàng, Cho chính mình mỗi khi yếu đuối. Nếu tôi biết tha thứ bao lần, Tôi sẽ thấy mình cũng thật xứng đáng. Chorus Yêu lấy chính tôi, như người bạn tốt nhất, Ôm lấy nỗi đau, và hát cùng giấc mơ. Mỗi vết sẹo trên thân là câu chuyện đẹp, Mỗi lần yếu đuối lại dạy tôi mạnh mẽ hơn. Yêu lấy chính tôi, không cần phải hoàn hảo, Chỉ cần thật lòng, bước đi với trái tim. Yêu thương chính mình, như người bạn thân thiết, Để ngày mai, tôi lại có thể yêu đời. Bridge Có khi tôi sẽ gục ngã, Nhưng rồi chính tôi sẽ nâng tôi dậy. Có khi thế giới quay lưng, Nhưng tôi vẫn còn một người bạn – là tôi. Chorus (cao trào) Yêu lấy chính tôi, như người bạn tốt nhất, Dù ngoài kia có bão tố ngập tràn. Mỗi giấc mơ tôi ươm lại từ tro tàn, Mỗi bước chân là một niềm kiêu hãnh. Yêu lấy chính tôi, không cần phải hoàn hảo, Chỉ cần thật lòng, bước đi với trái tim. Yêu thương chính mình, như người bạn thân thiết, Để ngày mai, tôi lại có thể yêu người. Outro Yêu mình… như người bạn thân… Yêu mình… để biết cách yêu thương nhân gian…
    Like
    Love
    Wow
    Haha
    Yay
    Angry
    18
    3 Comments 0 Shares
  • HNI 8-9. Bài thơ chương 43: Quốc gia phát triển nhờ tôn trọng công dân – Henry Le

    Có quốc gia nào vững mạnh muôn đời,
    Nếu quên đi tiếng nói của người dân nhỏ bé?
    Có triều đại nào còn mãi rạng ngời,
    Nếu quyền lực chỉ để áp đặt và che lấp lẽ phải?
    Dân là gốc, là cội nguồn sự sống,
    Là dòng sông nuôi dưỡng mọi cánh đồng.
    Tôn trọng dân, như nâng niu hạt giống,
    Một mai nảy mầm, phủ khắp non sông.

    Tôn trọng công dân không chỉ là lời hứa,
    Không phải khẩu hiệu treo giữa quảng trường,
    Mà là hành động, là hiến pháp ghi nhớ,
    Mỗi chính sách ban ra phải hợp lòng dân thường.

    Quốc gia phát triển đâu nằm ở tòa nhà chọc trời,
    Mà ở ánh mắt bình yên trong từng mái lá.
    Đâu nằm ở con số GDP rực rỡ,
    Mà ở niềm tin dân gửi gắm trong từng lá phiếu thật thà.

    Có tôn trọng, thì dân mới tận hiến,
    Có lắng nghe, thì trí tuệ mới kết tinh.
    Một lời nói thật lòng còn hơn vạn điều giả dối,
    Một cái bắt tay công bằng mở ra muôn con đường xanh.

    Khi công dân được tôn vinh như chủ thể,
    Không ai bị bỏ lại phía sau lầm than,
    Người nông dân, công nhân hay tri thức,
    Đều thấy mình xứng đáng dựng xây non nước Việt Nam.

    Quốc gia nào biết trân trọng từng tiếng cười,
    Thì quốc gia ấy hóa thành nguồn cảm hứng.
    Quốc gia nào biết rơi lệ cùng dân,
    Thì quốc gia ấy vĩnh hằng trường tồn bất khuất.

    Đừng xem dân như những con số vô hồn,
    Hãy nhìn họ bằng đôi mắt của tình thương.
    Đừng chặn họ bằng tường rào quan liêu,
    Hãy mở cánh cửa minh bạch dẫn đường.

    Tôn trọng công dân – đó là nền dân chủ,
    Dân chủ thật, không chỉ là lời tô vẽ.
    Nơi quyền lực trao về tay người thật sự,
    Nơi niềm tin dựng thành ngọn cờ nhân ái vĩ đại.

    Khi ấy, quốc gia chẳng cần khoe giàu sang,
    Bởi sức mạnh nằm trong lòng dân đoàn kết.
    Khi ấy, dân tộc chẳng sợ phong ba,
    Bởi tôn trọng đã hóa thành chiếc khiên bất diệt.

    Hãy lắng nghe người dân nói về khát vọng,
    Hãy để họ góp trí tuệ vào chính tương lai.
    Một quốc gia không tôn trọng công dân là cát bụi,
    Một quốc gia biết tôn trọng – sẽ hóa thành thiên thai.
    HNI 8-9. 📕Bài thơ chương 43: Quốc gia phát triển nhờ tôn trọng công dân – Henry Le Có quốc gia nào vững mạnh muôn đời, Nếu quên đi tiếng nói của người dân nhỏ bé? Có triều đại nào còn mãi rạng ngời, Nếu quyền lực chỉ để áp đặt và che lấp lẽ phải? Dân là gốc, là cội nguồn sự sống, Là dòng sông nuôi dưỡng mọi cánh đồng. Tôn trọng dân, như nâng niu hạt giống, Một mai nảy mầm, phủ khắp non sông. Tôn trọng công dân không chỉ là lời hứa, Không phải khẩu hiệu treo giữa quảng trường, Mà là hành động, là hiến pháp ghi nhớ, Mỗi chính sách ban ra phải hợp lòng dân thường. Quốc gia phát triển đâu nằm ở tòa nhà chọc trời, Mà ở ánh mắt bình yên trong từng mái lá. Đâu nằm ở con số GDP rực rỡ, Mà ở niềm tin dân gửi gắm trong từng lá phiếu thật thà. Có tôn trọng, thì dân mới tận hiến, Có lắng nghe, thì trí tuệ mới kết tinh. Một lời nói thật lòng còn hơn vạn điều giả dối, Một cái bắt tay công bằng mở ra muôn con đường xanh. Khi công dân được tôn vinh như chủ thể, Không ai bị bỏ lại phía sau lầm than, Người nông dân, công nhân hay tri thức, Đều thấy mình xứng đáng dựng xây non nước Việt Nam. Quốc gia nào biết trân trọng từng tiếng cười, Thì quốc gia ấy hóa thành nguồn cảm hứng. Quốc gia nào biết rơi lệ cùng dân, Thì quốc gia ấy vĩnh hằng trường tồn bất khuất. Đừng xem dân như những con số vô hồn, Hãy nhìn họ bằng đôi mắt của tình thương. Đừng chặn họ bằng tường rào quan liêu, Hãy mở cánh cửa minh bạch dẫn đường. Tôn trọng công dân – đó là nền dân chủ, Dân chủ thật, không chỉ là lời tô vẽ. Nơi quyền lực trao về tay người thật sự, Nơi niềm tin dựng thành ngọn cờ nhân ái vĩ đại. Khi ấy, quốc gia chẳng cần khoe giàu sang, Bởi sức mạnh nằm trong lòng dân đoàn kết. Khi ấy, dân tộc chẳng sợ phong ba, Bởi tôn trọng đã hóa thành chiếc khiên bất diệt. Hãy lắng nghe người dân nói về khát vọng, Hãy để họ góp trí tuệ vào chính tương lai. Một quốc gia không tôn trọng công dân là cát bụi, Một quốc gia biết tôn trọng – sẽ hóa thành thiên thai.
    Like
    Love
    Wow
    Haha
    Angry
    16
    4 Comments 0 Shares
  • HNI 7/9: THAM GIA : Trả lời câu đố chiều:
    Đề 1: CÁC BIỆN PHÁP BẢO VỆ HỆ HÔ HẤP AN TOÀN VÀ HIỆU QUẢ
    Hệ hô hấp đóng vai trò vô cùng quan trọng trong việc cung cấp oxy cho cơ thể và loại bỏ khí CO₂, vì vậy cần được chăm sóc và bảo vệ đúng cách. Một số biện pháp an toàn và hiệu quả gồm:
    1. Giữ môi trường sống trong lành : thường xuyên dọn dẹp, vệ sinh nhà cửa, hạn chế khói bụi và nấm mốc.
    2. Đeo khẩu trang khi ra ngoài đặc biệt ở nơi ô nhiễm, đông người hoặc khi tiếp xúc với hóa chất.
    3. Không hút thuốc và tránh khói thuốc lá: vì thuốc lá là tác nhân hàng đầu gây bệnh phổi, viêm phế quản và ung thư.
    4. Tập thể dục đều đặn: các bài tập hít thở sâu, yoga, chạy bộ giúp phổi hoạt động khỏe mạnh hơn.
    5. Bổ sung dinh dưỡng hợp lý : ăn nhiều rau xanh, hoa quả giàu vitamin C, E và chất chống oxy hóa để tăng sức đề kháng.
    6. Uống đủ nước : giúp làm loãng dịch nhầy trong đường hô hấp, dễ dàng đào thải bụi bẩn và vi khuẩn.
    7. Hạn chế tiếp xúc với hóa chất độc hại: như sơn, thuốc trừ sâu, khói công nghiệp.
    8. Tiêm phòng đầy đủ: phòng bệnh cúm, viêm phổi, lao phổi.
    9. Đi khám sức khỏe định kỳ phát hiện sớm các bệnh liên quan đến đường hô hấp.
    10. Tập thói quen thở đúng cách thở chậm, sâu và đều để tăng khả năng trao đổi khí.
    Đề 2:
    Cảm nhận Chương 10 "Sáng Tạo Đồng Tiền Bé Và Học Cách Tích Lũy" Sách trắng 1000 Ý TƯỞNG KHỞI NGHIỆP CHO CÁC EM BÉ
    Chương 10 mở ra cho em một góc nhìn rất thú vị về đồng tiền. Thay vì xem tiền chỉ để tiêu xài, tác giả Henry Le – Lê Đình Hải đã khơi gợi sự sáng tạo cho trẻ em biết cách tự làm ra “đồng tiền bé” bằng những ý tưởng nhỏ bé, gần gũi trong đời sống.
    Qua chương này, em hiểu rằng:
    * Tiền không tự nhiên có mà cần lao động, suy nghĩ và sáng tạo để tạo ra.
    * Những việc làm nhỏ như bán đồ thủ công, tiết kiệm tiền tiêu vặt, hay gom góp từ việc giúp đỡ gia đình… đều có thể trở thành bước khởi đầu để tích lũy.
    * Giá trị lớn lao không nằm ở số tiền ngay lập tức mà ở thói quen biết tiết kiệm, biết dành dụm, biết quản lý từ khi còn nhỏ.
    * Khi có “đồng tiền bé”,n nếu biết giữ gìn, nhân rộng thì mai sau sẽ có “đồng tiền lớn” và sự tự chủ tài chính.
    HNI 7/9: THAM GIA : Trả lời câu đố chiều: Đề 1: CÁC BIỆN PHÁP BẢO VỆ HỆ HÔ HẤP AN TOÀN VÀ HIỆU QUẢ Hệ hô hấp đóng vai trò vô cùng quan trọng trong việc cung cấp oxy cho cơ thể và loại bỏ khí CO₂, vì vậy cần được chăm sóc và bảo vệ đúng cách. Một số biện pháp an toàn và hiệu quả gồm: 1. Giữ môi trường sống trong lành : thường xuyên dọn dẹp, vệ sinh nhà cửa, hạn chế khói bụi và nấm mốc. 2. Đeo khẩu trang khi ra ngoài đặc biệt ở nơi ô nhiễm, đông người hoặc khi tiếp xúc với hóa chất. 3. Không hút thuốc và tránh khói thuốc lá: vì thuốc lá là tác nhân hàng đầu gây bệnh phổi, viêm phế quản và ung thư. 4. Tập thể dục đều đặn: các bài tập hít thở sâu, yoga, chạy bộ giúp phổi hoạt động khỏe mạnh hơn. 5. Bổ sung dinh dưỡng hợp lý : ăn nhiều rau xanh, hoa quả giàu vitamin C, E và chất chống oxy hóa để tăng sức đề kháng. 6. Uống đủ nước : giúp làm loãng dịch nhầy trong đường hô hấp, dễ dàng đào thải bụi bẩn và vi khuẩn. 7. Hạn chế tiếp xúc với hóa chất độc hại: như sơn, thuốc trừ sâu, khói công nghiệp. 8. Tiêm phòng đầy đủ: phòng bệnh cúm, viêm phổi, lao phổi. 9. Đi khám sức khỏe định kỳ phát hiện sớm các bệnh liên quan đến đường hô hấp. 10. Tập thói quen thở đúng cách thở chậm, sâu và đều để tăng khả năng trao đổi khí. Đề 2: Cảm nhận Chương 10 "Sáng Tạo Đồng Tiền Bé Và Học Cách Tích Lũy" Sách trắng 1000 Ý TƯỞNG KHỞI NGHIỆP CHO CÁC EM BÉ Chương 10 mở ra cho em một góc nhìn rất thú vị về đồng tiền. Thay vì xem tiền chỉ để tiêu xài, tác giả Henry Le – Lê Đình Hải đã khơi gợi sự sáng tạo cho trẻ em biết cách tự làm ra “đồng tiền bé” bằng những ý tưởng nhỏ bé, gần gũi trong đời sống. Qua chương này, em hiểu rằng: * Tiền không tự nhiên có mà cần lao động, suy nghĩ và sáng tạo để tạo ra. * Những việc làm nhỏ như bán đồ thủ công, tiết kiệm tiền tiêu vặt, hay gom góp từ việc giúp đỡ gia đình… đều có thể trở thành bước khởi đầu để tích lũy. * Giá trị lớn lao không nằm ở số tiền ngay lập tức mà ở thói quen biết tiết kiệm, biết dành dụm, biết quản lý từ khi còn nhỏ. * Khi có “đồng tiền bé”,n nếu biết giữ gìn, nhân rộng thì mai sau sẽ có “đồng tiền lớn” và sự tự chủ tài chính.
    Like
    Love
    Wow
    Haha
    Angry
    13
    3 Comments 0 Shares
  • Cả nhà hãy tin tưởng tuyệt đối vào H-coin nhé
    Cả nhà hãy tin tưởng tuyệt đối vào H-coin nhé
    Like
    Love
    Haha
    Wow
    Angry
    13
    3 Comments 0 Shares