• HNI 8/9 - BÀI THƠ CHƯƠNG 38 :
    KÍNH TRỌNG NHỮNG NGƯỜI KÉM MAY MẮN HƠN
    Tác giả: Lê Đình Hải

    Họ bước đi chậm rãi giữa dòng đời,
    Ánh mắt cúi xuống, nặng trĩu nỗi đơn côi,
    Những bàn tay gầy guộc run run chìa ra,
    Không phải để xin, mà để mong được nhìn bằng ánh sáng người ta.
    Có những mái nhà chẳng bao giờ thắp đèn,
    Có những giấc mơ chưa từng được nở hoa trong đêm,
    Có những đứa trẻ lớn lên từ vết nứt nghèo nàn,
    Chỉ biết nụ cười qua bụi bặm và mồ hôi chan.

    Khi ta đi ngang, xin đừng vội quay đi,
    Bởi trong ánh mắt họ còn một bầu trời suy nghĩ,
    Họ cũng từng mơ, từng khát vọng, từng yêu thương,
    Chỉ là dòng đời khắc nghiệt đã tước mất đoạn đường.

    Kính trọng họ – không phải vì họ yếu mềm,
    Mà bởi vì họ vẫn kiên cường giữ tim trong lặng yên,
    Họ dạy ta hiểu sự sống vốn mỏng manh,
    Và nhân phẩm con người chẳng đo bằng bạc, vàng, danh.

    Hãy cúi đầu trước nỗi đau không tên,
    Trước những vết sẹo thời gian chẳng bao giờ lành,
    Hãy lắng nghe hơi thở họ, yếu ớt mà vững bền,
    Như tiếng chuông ngân nhắc nhở lòng người mỗi sớm, mỗi đêm.

    Khi ta chia sẻ, không phải là ban ơn,
    Mà là mở rộng trái tim, trả lại phần công bằng vốn dĩ,
    Bởi không ai chọn được nơi mình sinh ra,
    Nhưng ai cũng có quyền được sống như một đóa hoa.

    Người kém may mắn không cần sự thương hại,
    Chỉ cần một cái nhìn công bằng, một bàn tay chạm lại,
    Chỉ cần ta nhớ rằng họ cũng là ta,
    Khác nhau ở đoạn đường, chẳng khác gì linh hồn và máu đỏ chan hòa.

    Có thể hôm nay ta ngồi trên cao,
    Nhưng ngày mai, ai biết đâu định mệnh sẽ xoay vòng mau,
    Chỉ còn lại lòng nhân, lòng kính trọng,
    Mới giữ ta đứng vững trước mọi biến động.

    Hãy học cách nghiêng mình trước họ,
    Như nghiêng mình trước một pho tượng sống,
    Vì chính họ là tấm gương soi ngược đời ta,
    Dạy ta khiêm nhường, dạy ta biết ơn, dạy ta thật thà.

    Kính trọng những người kém may mắn hơn,
    Là gieo hạt bình đẳng vào lòng nhân thế,
    Để mai này, một ngày trong nắng mới,
    Chúng ta cùng ngồi, không ai thấp, không ai cao.
    Đọc thêm
    HNI 8/9 - BÀI THƠ CHƯƠNG 38 : KÍNH TRỌNG NHỮNG NGƯỜI KÉM MAY MẮN HƠN Tác giả: Lê Đình Hải Họ bước đi chậm rãi giữa dòng đời, Ánh mắt cúi xuống, nặng trĩu nỗi đơn côi, Những bàn tay gầy guộc run run chìa ra, Không phải để xin, mà để mong được nhìn bằng ánh sáng người ta. Có những mái nhà chẳng bao giờ thắp đèn, Có những giấc mơ chưa từng được nở hoa trong đêm, Có những đứa trẻ lớn lên từ vết nứt nghèo nàn, Chỉ biết nụ cười qua bụi bặm và mồ hôi chan. Khi ta đi ngang, xin đừng vội quay đi, Bởi trong ánh mắt họ còn một bầu trời suy nghĩ, Họ cũng từng mơ, từng khát vọng, từng yêu thương, Chỉ là dòng đời khắc nghiệt đã tước mất đoạn đường. Kính trọng họ – không phải vì họ yếu mềm, Mà bởi vì họ vẫn kiên cường giữ tim trong lặng yên, Họ dạy ta hiểu sự sống vốn mỏng manh, Và nhân phẩm con người chẳng đo bằng bạc, vàng, danh. Hãy cúi đầu trước nỗi đau không tên, Trước những vết sẹo thời gian chẳng bao giờ lành, Hãy lắng nghe hơi thở họ, yếu ớt mà vững bền, Như tiếng chuông ngân nhắc nhở lòng người mỗi sớm, mỗi đêm. Khi ta chia sẻ, không phải là ban ơn, Mà là mở rộng trái tim, trả lại phần công bằng vốn dĩ, Bởi không ai chọn được nơi mình sinh ra, Nhưng ai cũng có quyền được sống như một đóa hoa. Người kém may mắn không cần sự thương hại, Chỉ cần một cái nhìn công bằng, một bàn tay chạm lại, Chỉ cần ta nhớ rằng họ cũng là ta, Khác nhau ở đoạn đường, chẳng khác gì linh hồn và máu đỏ chan hòa. Có thể hôm nay ta ngồi trên cao, Nhưng ngày mai, ai biết đâu định mệnh sẽ xoay vòng mau, Chỉ còn lại lòng nhân, lòng kính trọng, Mới giữ ta đứng vững trước mọi biến động. Hãy học cách nghiêng mình trước họ, Như nghiêng mình trước một pho tượng sống, Vì chính họ là tấm gương soi ngược đời ta, Dạy ta khiêm nhường, dạy ta biết ơn, dạy ta thật thà. Kính trọng những người kém may mắn hơn, Là gieo hạt bình đẳng vào lòng nhân thế, Để mai này, một ngày trong nắng mới, Chúng ta cùng ngồi, không ai thấp, không ai cao. Đọc thêm
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    13
    0 Comments 0 Shares
  • HNIHNI 8/9 - B41.  BÀI HÁT CHƯƠNG 38:
    "KÍNH TRỌNG NHỮNG NGƯỜI KÉM MAY MẮN HƠN"
    Tác giả: Lê Đình Hải
    [Verse 1]
    Trên đường đời ta đi, có những bước chân chậm hơn,
    Có những đôi mắt mờ, vẫn mơ về ngày mai sáng.
    Có những bàn tay run, vẫn chìa ra niềm tin,
    Trong bão tố cuộc đời, họ vẫn sống hiền lành.
    [Pre-Chorus]
    Đừng khinh khi, đừng ngoảnh mặt làm ngơ,
    Vì trong tim họ, cũng cháy ngọn lửa mơ.
    [Chorus]
    Kính trọng những người kém may mắn hơn,
    Như ta đang cúi chào chính cuộc đời mình.
    Trao yêu thương, ta trao cả niềm tin,
    Thấy trong nỗi đau, vẫn có ánh bình minh.
    [Verse 2]
    Ai biết được ngày sau, ta có còn vững vàng?
    Ai giữ trọn trong tay, mọi điều mình khát khao?
    Hạnh phúc đâu xa xôi, khi biết sống sẻ chia,
    Người yếu thế chính là gương soi cho tình người.
    [Pre-Chorus]
    Hãy cúi xuống, để thấy trời cao hơn,
    Hãy mở lòng, để thấy đời dịu êm.
    [Chorus]
    Kính trọng những người kém may mắn hơn,
    Như hạt mưa tưới vào mảnh đất khô cằn.
    Đem bao dung, ta xây những nhịp cầu,
    Cho nhân gian nối liền những nỗi đau.
    [Bridge]
    Có khi một nụ cười, là cả phép nhiệm màu,
    Có khi một bàn tay, nâng cả đời tuyệt vọng.
    Người kém may mắn, đâu cần thương hại,
    Chỉ cần được nhìn thấy, như một con người.
    [Chorus mạnh]
    Kính trọng những người kém may mắn hơn,
    Như ta đang học bài học của trái tim.
    Trong đôi mắt họ, có cả đại dương,
    Dù phong ba, vẫn sáng niềm hy vọng.
    [Outro]
    Kính trọng… để ta sống cao hơn,
    Kính trọng… để nhân loại gần nhau.
    Vì một ngày, khi ta chợt yếu mềm,
    Người khác cũng sẽ… kính trọng ta như thế.

    Đọc thêm

    HNIHNI 8/9 - B41.  BÀI HÁT CHƯƠNG 38: "KÍNH TRỌNG NHỮNG NGƯỜI KÉM MAY MẮN HƠN" Tác giả: Lê Đình Hải [Verse 1] Trên đường đời ta đi, có những bước chân chậm hơn, Có những đôi mắt mờ, vẫn mơ về ngày mai sáng. Có những bàn tay run, vẫn chìa ra niềm tin, Trong bão tố cuộc đời, họ vẫn sống hiền lành. [Pre-Chorus] Đừng khinh khi, đừng ngoảnh mặt làm ngơ, Vì trong tim họ, cũng cháy ngọn lửa mơ. [Chorus] Kính trọng những người kém may mắn hơn, Như ta đang cúi chào chính cuộc đời mình. Trao yêu thương, ta trao cả niềm tin, Thấy trong nỗi đau, vẫn có ánh bình minh. [Verse 2] Ai biết được ngày sau, ta có còn vững vàng? Ai giữ trọn trong tay, mọi điều mình khát khao? Hạnh phúc đâu xa xôi, khi biết sống sẻ chia, Người yếu thế chính là gương soi cho tình người. [Pre-Chorus] Hãy cúi xuống, để thấy trời cao hơn, Hãy mở lòng, để thấy đời dịu êm. [Chorus] Kính trọng những người kém may mắn hơn, Như hạt mưa tưới vào mảnh đất khô cằn. Đem bao dung, ta xây những nhịp cầu, Cho nhân gian nối liền những nỗi đau. [Bridge] Có khi một nụ cười, là cả phép nhiệm màu, Có khi một bàn tay, nâng cả đời tuyệt vọng. Người kém may mắn, đâu cần thương hại, Chỉ cần được nhìn thấy, như một con người. [Chorus mạnh] Kính trọng những người kém may mắn hơn, Như ta đang học bài học của trái tim. Trong đôi mắt họ, có cả đại dương, Dù phong ba, vẫn sáng niềm hy vọng. [Outro] Kính trọng… để ta sống cao hơn, Kính trọng… để nhân loại gần nhau. Vì một ngày, khi ta chợt yếu mềm, Người khác cũng sẽ… kính trọng ta như thế. Đọc thêm 
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    13
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 8-9
    Bài thơ Chương 39
    Đặt mình vào vị trí người khác – Henry Le
    1.
    Ta vẫn thường nhìn đời bằng đôi mắt của riêng ta,
    Mà quên rằng thế giới rộng hơn ngàn dặm,
    Mỗi người là một mảnh gương soi,
    Phản chiếu nỗi đau, niềm vui, khát vọng không giống nhau.
    2.
    Nếu một lần ta thử bước vào đôi giày cũ mòn của kẻ khác,
    Cảm nhận đá sỏi cào xước bàn chân,
    Ta sẽ hiểu tại sao họ chậm bước,
    Và thôi giận hờn khi họ không kịp theo ta.
    3.
    Đặt mình vào vị trí của người mẹ nghèo,
    Mỗi bữa cơm đong đếm từng hạt gạo,
    Thì ta sẽ thôi cười nhạo sự keo kiệt,
    Bởi đằng sau là cả một trời nước mắt nuốt vào trong.
    4.
    Đặt mình vào vị trí của đứa trẻ khuyết tật,
    Chỉ muốn một lần được chạy như bao bạn bè,
    Thì ta sẽ biết nâng niu đôi chân mình,
    Và nhẹ tay dìu kẻ yếu trên đường dài.
    5.
    Đặt mình vào vị trí của người già lạc lõng,
    Giữa phố phường đông đúc nhưng cô đơn,
    Ta sẽ thôi vội vã lướt qua,
    Mà dừng lại lắng nghe một câu chuyện cũ.
    6.
    Thế giới sẽ dịu dàng hơn biết mấy,
    Khi ta không chỉ sống cho riêng mình,
    Khi ánh mắt biết soi vào bóng tối của người,
    Khi trái tim biết rung cùng nhịp đập khác.
    7.
    Thấu cảm không phải là thương hại,
    Mà là cây cầu nối hai bờ cô độc,
    Mỗi bước đi là một nhịp gần nhau,
    Để nhân loại thôi lạc trong hố sâu chia rẽ.
    8.
    Ta nhìn vào kẻ đang nổi giận,
    Thấy sau tiếng gào là vết thương chưa lành,
    Ta nhìn vào người đang im lặng,
    Thấy sau nụ cười là bão tố lặng thinh.
    9.
    Nếu ai cũng biết đặt mình vào vị trí của nhau,
    Thì chiến tranh nào còn lý do để bắt đầu?
    Nếu nhà lãnh đạo lắng nghe nỗi khổ của dân,
    Thì quốc gia sẽ bừng sáng niềm tin vững bền.
    10.
    Ta tập đi vào đôi mắt kẻ xa lạ,
    Tập nghe bằng đôi tai của người câm nín,
    Tập cảm nhận bằng trái tim của kẻ khổ đau,
    Thì chính ta mới thật sự là con người trọn vẹn.
    11.
    Đặt mình vào vị trí người khác,
    Không chỉ là một hành động nhất thời,
    Mà là cách sống – một nền văn hóa,
    Để nhân loại cùng nâng nhau tiến bước.
    12.
    Ngày ta biết mở rộng lòng,
    Là ngày ta giải phóng chính mình khỏi xiềng xích bản ngã,
    Ngày ta biết nhìn bằng muôn đôi mắt khác,
    Là ngày thế giới hóa thành đại gia đình.
    Đọc thêm[
    HNI 8-9 Bài thơ Chương 39 Đặt mình vào vị trí người khác – Henry Le 1. Ta vẫn thường nhìn đời bằng đôi mắt của riêng ta, Mà quên rằng thế giới rộng hơn ngàn dặm, Mỗi người là một mảnh gương soi, Phản chiếu nỗi đau, niềm vui, khát vọng không giống nhau. 2. Nếu một lần ta thử bước vào đôi giày cũ mòn của kẻ khác, Cảm nhận đá sỏi cào xước bàn chân, Ta sẽ hiểu tại sao họ chậm bước, Và thôi giận hờn khi họ không kịp theo ta. 3. Đặt mình vào vị trí của người mẹ nghèo, Mỗi bữa cơm đong đếm từng hạt gạo, Thì ta sẽ thôi cười nhạo sự keo kiệt, Bởi đằng sau là cả một trời nước mắt nuốt vào trong. 4. Đặt mình vào vị trí của đứa trẻ khuyết tật, Chỉ muốn một lần được chạy như bao bạn bè, Thì ta sẽ biết nâng niu đôi chân mình, Và nhẹ tay dìu kẻ yếu trên đường dài. 5. Đặt mình vào vị trí của người già lạc lõng, Giữa phố phường đông đúc nhưng cô đơn, Ta sẽ thôi vội vã lướt qua, Mà dừng lại lắng nghe một câu chuyện cũ. 6. Thế giới sẽ dịu dàng hơn biết mấy, Khi ta không chỉ sống cho riêng mình, Khi ánh mắt biết soi vào bóng tối của người, Khi trái tim biết rung cùng nhịp đập khác. 7. Thấu cảm không phải là thương hại, Mà là cây cầu nối hai bờ cô độc, Mỗi bước đi là một nhịp gần nhau, Để nhân loại thôi lạc trong hố sâu chia rẽ. 8. Ta nhìn vào kẻ đang nổi giận, Thấy sau tiếng gào là vết thương chưa lành, Ta nhìn vào người đang im lặng, Thấy sau nụ cười là bão tố lặng thinh. 9. Nếu ai cũng biết đặt mình vào vị trí của nhau, Thì chiến tranh nào còn lý do để bắt đầu? Nếu nhà lãnh đạo lắng nghe nỗi khổ của dân, Thì quốc gia sẽ bừng sáng niềm tin vững bền. 10. Ta tập đi vào đôi mắt kẻ xa lạ, Tập nghe bằng đôi tai của người câm nín, Tập cảm nhận bằng trái tim của kẻ khổ đau, Thì chính ta mới thật sự là con người trọn vẹn. 11. Đặt mình vào vị trí người khác, Không chỉ là một hành động nhất thời, Mà là cách sống – một nền văn hóa, Để nhân loại cùng nâng nhau tiến bước. 12. Ngày ta biết mở rộng lòng, Là ngày ta giải phóng chính mình khỏi xiềng xích bản ngã, Ngày ta biết nhìn bằng muôn đôi mắt khác, Là ngày thế giới hóa thành đại gia đình. Đọc thêm[
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    12
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 8-9
    Bài hát chương 37:
    Học từ những mầm non

    [Đoạn 1]
    Ta tưởng rằng mình khôn ngoan, đã đi hết bao nẻo đường,
    Nhưng trong ánh mắt trẻ thơ, thấy một trời bao la.
    Chúng dạy ta yêu thương, chẳng cần lý do nào cả,
    Một nụ cười trong sáng, xóa tan muộn phiền.
    [Điệp khúc]
    Học từ những mầm non, từ bước chân chưa vững,
    Từ tiếng cười trong veo, từ giọt nước mắt thật lòng.
    Dù ta đi xa bao nhiêu, trải qua ngàn bão tố,
    Những người nhỏ tuổi hơn vẫn soi sáng đường ta.
    [Đoạn 2]
    Ta thấy sự tò mò, trong câu hỏi chưa có lời,
    Thấy sự can đảm, trong đôi tay bé nhỏ vươn lên.
    Chúng không biết sợ hãi, dám ngã rồi đứng dậy,
    Nhắc ta nhớ chính mình, lúc còn nguyên niềm tin.
    [Điệp khúc]
    Học từ những mầm non, từ ánh nhìn vô tư,
    Từ cách chúng tha thứ, từ vòng tay ôm chặt.
    Dù ta có lớn lao, mang trí tuệ cuộc đời,
    Nhưng một nụ cười trẻ nhỏ làm ta khiêm nhường.
    [Bridge]
    Có khi ta lạc lối trong vòng xoáy của thời gian,
    Chạy theo những tham vọng, quên mất trái tim hiền.
    Chính những người bé nhỏ, đã nhắc ta dừng lại,
    Lắng nghe từng nhịp đập, để sống thật như xưa.
    [Điệp khúc cao trào]
    Học từ những mầm non, bài học không sách vở,
    Bằng chân thật trong sáng, bằng lòng tin bất tận.
    Trái tim ta rộng hơn, khi nhìn vào đôi mắt ấy,
    Người nhỏ tuổi hơn dạy ta thành người.
    [Kết]
    Hãy cúi xuống lắng nghe,
    Hãy mở lòng nhìn lại,
    Người nhỏ tuổi hơn,
    Chính là thầy của ta.
    HNI 8-9 🎵Bài hát chương 37: 🎤Học từ những mầm non [Đoạn 1] Ta tưởng rằng mình khôn ngoan, đã đi hết bao nẻo đường, Nhưng trong ánh mắt trẻ thơ, thấy một trời bao la. Chúng dạy ta yêu thương, chẳng cần lý do nào cả, Một nụ cười trong sáng, xóa tan muộn phiền. [Điệp khúc] Học từ những mầm non, từ bước chân chưa vững, Từ tiếng cười trong veo, từ giọt nước mắt thật lòng. Dù ta đi xa bao nhiêu, trải qua ngàn bão tố, Những người nhỏ tuổi hơn vẫn soi sáng đường ta. [Đoạn 2] Ta thấy sự tò mò, trong câu hỏi chưa có lời, Thấy sự can đảm, trong đôi tay bé nhỏ vươn lên. Chúng không biết sợ hãi, dám ngã rồi đứng dậy, Nhắc ta nhớ chính mình, lúc còn nguyên niềm tin. [Điệp khúc] Học từ những mầm non, từ ánh nhìn vô tư, Từ cách chúng tha thứ, từ vòng tay ôm chặt. Dù ta có lớn lao, mang trí tuệ cuộc đời, Nhưng một nụ cười trẻ nhỏ làm ta khiêm nhường. [Bridge] Có khi ta lạc lối trong vòng xoáy của thời gian, Chạy theo những tham vọng, quên mất trái tim hiền. Chính những người bé nhỏ, đã nhắc ta dừng lại, Lắng nghe từng nhịp đập, để sống thật như xưa. [Điệp khúc cao trào] Học từ những mầm non, bài học không sách vở, Bằng chân thật trong sáng, bằng lòng tin bất tận. Trái tim ta rộng hơn, khi nhìn vào đôi mắt ấy, Người nhỏ tuổi hơn dạy ta thành người. [Kết] Hãy cúi xuống lắng nghe, Hãy mở lòng nhìn lại, Người nhỏ tuổi hơn, Chính là thầy của ta.
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    14
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 8/9https://www.hniquantum.org//photos/10717
    HNI 8/9https://www.hniquantum.org//photos/10717
    WWW.HNIQUANTUM.ORG
    Chuong68 - HNI 8-9 Bài thơ Chương 39 Đặt mình...
    HNI 8-9 Bài thơ Chương 39 Đặt mình vào vị trí người khác – Henry Le 1. Ta vẫn thường nhìn đời bằng đôi mắt của riêng ta, Mà quên rằng thế giới rộng hơn ngàn dặm, Mỗi người là một mảnh gương soi, Phản chiếu nỗi...
    Like
    Love
    Angry
    Wow
    13
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 8/9
    - Bài thơ chương 36:
    “Đạo Trong Giao Thương – Thương trường đạo lý, không còn chụp giật, lừa đảo”

    Trong chợ đời người qua kẻ lại,
    Tiếng mặc cả, ánh mắt vội vàng.
    Có kẻ bon chen, chỉ ham lợi lãi,
    Quên tình người, quên nghĩa giang san.
    Có kẻ bán hàng mà tâm gian dối,
    Giá thì thổi, chất chẳng như lời.
    Mỗi đồng bạc đổi bằng máu mồ hôi,
    Lại hóa thành nỗi đau trong lòng người.
    Nhưng gió mới nay về từng phố chợ,
    Đạo lý sáng soi lối thương trường.
    Người buôn bán chẳng còn trò chụp giật,
    Chữ Tín dựng nên thành quách kiên cường.
    “Làm ăn phải thuận cùng Trời – Đất,
    Đừng lừa nhau mà tự lừa mình.
    Một đồng lời cũng mang theo nghiệp,
    Một tấm lòng gieo phúc trường sinh.”
    Người thương nhân nay không chỉ bán,
    Mà trao đi niềm tin, nụ cười.
    Mỗi món hàng là lời cam kết,
    Mỗi cái bắt tay chan chứa tình người.
    Thương trường chẳng phải nơi sát phạt,
    Mà là nơi cùng dựng mái nhà chung.
    Người bán – kẻ mua đồng hành nhân nghĩa,
    Cùng dựng xây xã hội sáng trong.
    Không còn cảnh hàng giả, hàng nhái,
    Không còn người “một vốn mười lời”.
    Chỉ còn lại minh bạch, công khai,
    Lợi nhuận gắn liền phúc lợi muôn nơi.
    Khi đạo lý làm nền thương mại,
    Người giàu sang chẳng hổ thẹn chi.
    Kẻ bình dân cũng không bị ép,
    Mọi trao đổi đều nở hoa từ bi.
    Thương trường như sông dài bể rộng,
    Đạo trong tâm là bến thuyền neo.
    Không còn sóng bạc đầu dối trá,
    Chỉ còn yêu thương chảy dạt dào.
    Người buôn chính là kẻ gieo hạt,
    Hạt không chỉ là gạo, là ngô.
    Mà là hạt tin, hạt nhân phẩm,
    Hạt của tình thương lan khắp bến bờ.
    Ngày nay ta mơ một phiên chợ mới,
    Ở đó người không sợ bị lừa.
    Ở đó tiền là máu dân, mồ hôi,
    Nên mỗi đồng trao đi đều là phúc thừa.
    Hãy để đạo trong từng cuộc thương,
    Để giàu sang không nhuốm máu đời thường.
    Để thương nhân là người quân tử,
    Chứ chẳng còn kẻ chỉ biết toan toan.
    Đạo trong giao thương – lời nguyền muôn thuở,
    Gian manh kia rồi sẽ tàn phai.
    Chỉ nhân nghĩa, tín tâm trường cửu,
    Cùng dựng thương trường sáng tựa ngày mai.
    Kết
    Thương trường không còn trò lừa lọc,
    Mỗi con người là ánh sáng soi.
    Đọc thêm
    HNI 8/9 - Bài thơ chương 36: “Đạo Trong Giao Thương – Thương trường đạo lý, không còn chụp giật, lừa đảo” Trong chợ đời người qua kẻ lại, Tiếng mặc cả, ánh mắt vội vàng. Có kẻ bon chen, chỉ ham lợi lãi, Quên tình người, quên nghĩa giang san. Có kẻ bán hàng mà tâm gian dối, Giá thì thổi, chất chẳng như lời. Mỗi đồng bạc đổi bằng máu mồ hôi, Lại hóa thành nỗi đau trong lòng người. Nhưng gió mới nay về từng phố chợ, Đạo lý sáng soi lối thương trường. Người buôn bán chẳng còn trò chụp giật, Chữ Tín dựng nên thành quách kiên cường. “Làm ăn phải thuận cùng Trời – Đất, Đừng lừa nhau mà tự lừa mình. Một đồng lời cũng mang theo nghiệp, Một tấm lòng gieo phúc trường sinh.” Người thương nhân nay không chỉ bán, Mà trao đi niềm tin, nụ cười. Mỗi món hàng là lời cam kết, Mỗi cái bắt tay chan chứa tình người. Thương trường chẳng phải nơi sát phạt, Mà là nơi cùng dựng mái nhà chung. Người bán – kẻ mua đồng hành nhân nghĩa, Cùng dựng xây xã hội sáng trong. Không còn cảnh hàng giả, hàng nhái, Không còn người “một vốn mười lời”. Chỉ còn lại minh bạch, công khai, Lợi nhuận gắn liền phúc lợi muôn nơi. Khi đạo lý làm nền thương mại, Người giàu sang chẳng hổ thẹn chi. Kẻ bình dân cũng không bị ép, Mọi trao đổi đều nở hoa từ bi. Thương trường như sông dài bể rộng, Đạo trong tâm là bến thuyền neo. Không còn sóng bạc đầu dối trá, Chỉ còn yêu thương chảy dạt dào. Người buôn chính là kẻ gieo hạt, Hạt không chỉ là gạo, là ngô. Mà là hạt tin, hạt nhân phẩm, Hạt của tình thương lan khắp bến bờ. Ngày nay ta mơ một phiên chợ mới, Ở đó người không sợ bị lừa. Ở đó tiền là máu dân, mồ hôi, Nên mỗi đồng trao đi đều là phúc thừa. Hãy để đạo trong từng cuộc thương, Để giàu sang không nhuốm máu đời thường. Để thương nhân là người quân tử, Chứ chẳng còn kẻ chỉ biết toan toan. Đạo trong giao thương – lời nguyền muôn thuở, Gian manh kia rồi sẽ tàn phai. Chỉ nhân nghĩa, tín tâm trường cửu, Cùng dựng thương trường sáng tựa ngày mai. Kết Thương trường không còn trò lừa lọc, Mỗi con người là ánh sáng soi. Đọc thêm
    Like
    Love
    Wow
    Yay
    Sad
    Angry
    12
    0 Comments 0 Shares
  • CÂU ĐỐ SÁNG 8/9

    Đề 1: lòng biết ơn khi thành lập Hội Doanh Nhân HNI
    1. Biết ơn tầm nhìn sáng suốt đã khởi xướng hội.
    2. Biết ơn môi trường kết nối doanh nhân đầy nhân văn.
    3. Biết ơn cơ hội hợp tác cùng phát triển bền vững.
    4. Biết ơn tinh thần chia sẻ tri thức, kinh nghiệm quý báu.
    5. Biết ơn sự nâng đỡ lẫn nhau trong khó khăn thử thách.
    6. Biết ơn giá trị niềm tin và uy tín được lan tỏa.
    7. Biết ơn ngọn lửa khát vọng xây dựng cộng đồng thịnh vượng.
    8. Biết ơn hành trình nuôi dưỡng thế hệ lãnh đạo mới.
    9. Biết ơn sự đoàn kết tạo nên sức mạnh tập thể.
    10. Biết ơn ý nghĩa nhân văn, gắn kết kinh doanh với phụng sự xã hội.

    Câu 2:
    Cảm nhận Chương 33 – Truyền thông lượng tử: Không gian ảnh hưởng vô biên (Sách *Đồng tiền ánh sáng – Kỷ nguyên tiến hóa của loài người*)
    Chương 33 mở ra một viễn cảnh truyền thông mới, vượt xa giới hạn của Internet hiện nay. Từ việc xóa bỏ thao túng dữ liệu đến giao tiếp “Soul-to-Soul”, truyền thông lượng tử không chỉ là công nghệ mà là sự nâng tầm ý thức nhân loại. Thông tin trở thành ánh sáng chân thật, lan tỏa không biên giới. Đây là tầm nhìn mạnh mẽ, đưa con người đến kỷ nguyên hợp nhất, nơi sự thật và đạo đức dẫn dắt dòng chảy thông tin.

    Câu 3:
    Cảm nhận Chương 33 – Làng Đạo: Xã Hội Nhân Nghĩa (Sách *Đạo Trời – Thuận Lòng Dân*)
    Chương 33 khắc họa “Làng Đạo” như một mô hình xã hội nhân nghĩa mới, vừa giữ cội rễ truyền thống, vừa mở ra không gian Web3 hiện đại. Làng không chỉ là nơi cư trú, mà là cộng đồng gắn kết bằng đạo lý, nhân nghĩa và sự tương trợ. Ở đó, tài sản và quyền lực phân bổ công bằng, quyết định thuận Trời – thuận Dân. Tầm nhìn này mở ra một mạng lưới xã hội toàn cầu, nơi nhân loại chung sống hài hòa, không ai bị bỏ lại phía sau.

    Câu 4: Cảm nhận Chương 43 – Làm chủ thời gian – tài chính – cảm xúc (Sách *1000 ý tưởng khởi nghiệp dành cho bà mẹ bỉm sữa và nội trợ*). Chương 43 mang đến thông điệp sâu sắc: người mẹ hoàn toàn có thể biến giai đoạn khó khăn thành cơ hội đổi mới bản thân. Qua nguyên tắc quản trị thời gian linh hoạt, tư duy tài chính 0 đồng và nuôi dưỡng cảm xúc tích cực, “mẹ bỉm sữa” không chỉ giữ được cân bằng mà còn mở đường cho sự nghiệp khởi nghiệp. Từ vai trò truyền thống, mẹ trở thành nữ doanh nhân hạnh phúc, góp phần xây dựng gia đình thịnh vượng và xã hội nhân văn.

    Câu 5:
    Cảm nhận Chương 31 – Mỗi cá nhân là một “tế bào tài chính thông minh” (Sách *Đồng tiền thông minh – Đồng tiền lũy thừa*)
    Chương 31 ví mỗi cá nhân như một “tế bào tài chính thông minh” trong cơ thể kinh tế toàn cầu. Từ vai trò thụ động, con người trở thành trung tâm sáng tạo, tiêu thụ và đầu tư. Thông qua SmartWallet, điểm hành vi và sự cộng hưởng mạng lưới, giá trị được nhân lên theo cấp số nhân. Đây không chỉ là tầm nhìn kinh tế, mà còn là triết lý nhân văn: mỗi người đều có giá trị, cùng tạo nên một cơ thể kinh tế khỏe mạnh, công bằng và bền vững.

    Câu 6:
    Cảm nhận Chương 32 – Người dân là người chủ của nguồn tài nguyên tiền tệ (Sách *Từ Lê Lợi đến Lê Hải*)
    Chương 32 khẳng định một chân lý quan trọng: đồng tiền vốn dĩ thuộc về nhân dân, chứ không phải công cụ trong tay giới cầm quyền. Từ đồng Thuận Thiết Đức Bảo thời Lê Lợi đến triết lý HCoin hiện đại, tinh thần chung vẫn là “Thuận Thiên – Thuận Dân”. Khi mỗi người trở thành cổ đông của hệ thống tiền tệ, giá trị kinh tế gắn liền với đạo đức và cống hiến. Đây là tầm nhìn giải phóng sức mạnh cộng đồng, mở đường cho Quốc Gia Ánh Sáng.
    CÂU ĐỐ SÁNG 8/9 Đề 1: lòng biết ơn khi thành lập Hội Doanh Nhân HNI 1. Biết ơn tầm nhìn sáng suốt đã khởi xướng hội. 2. Biết ơn môi trường kết nối doanh nhân đầy nhân văn. 3. Biết ơn cơ hội hợp tác cùng phát triển bền vững. 4. Biết ơn tinh thần chia sẻ tri thức, kinh nghiệm quý báu. 5. Biết ơn sự nâng đỡ lẫn nhau trong khó khăn thử thách. 6. Biết ơn giá trị niềm tin và uy tín được lan tỏa. 7. Biết ơn ngọn lửa khát vọng xây dựng cộng đồng thịnh vượng. 8. Biết ơn hành trình nuôi dưỡng thế hệ lãnh đạo mới. 9. Biết ơn sự đoàn kết tạo nên sức mạnh tập thể. 10. Biết ơn ý nghĩa nhân văn, gắn kết kinh doanh với phụng sự xã hội. Câu 2: Cảm nhận Chương 33 – Truyền thông lượng tử: Không gian ảnh hưởng vô biên (Sách *Đồng tiền ánh sáng – Kỷ nguyên tiến hóa của loài người*) Chương 33 mở ra một viễn cảnh truyền thông mới, vượt xa giới hạn của Internet hiện nay. Từ việc xóa bỏ thao túng dữ liệu đến giao tiếp “Soul-to-Soul”, truyền thông lượng tử không chỉ là công nghệ mà là sự nâng tầm ý thức nhân loại. Thông tin trở thành ánh sáng chân thật, lan tỏa không biên giới. Đây là tầm nhìn mạnh mẽ, đưa con người đến kỷ nguyên hợp nhất, nơi sự thật và đạo đức dẫn dắt dòng chảy thông tin. Câu 3: Cảm nhận Chương 33 – Làng Đạo: Xã Hội Nhân Nghĩa (Sách *Đạo Trời – Thuận Lòng Dân*) Chương 33 khắc họa “Làng Đạo” như một mô hình xã hội nhân nghĩa mới, vừa giữ cội rễ truyền thống, vừa mở ra không gian Web3 hiện đại. Làng không chỉ là nơi cư trú, mà là cộng đồng gắn kết bằng đạo lý, nhân nghĩa và sự tương trợ. Ở đó, tài sản và quyền lực phân bổ công bằng, quyết định thuận Trời – thuận Dân. Tầm nhìn này mở ra một mạng lưới xã hội toàn cầu, nơi nhân loại chung sống hài hòa, không ai bị bỏ lại phía sau. Câu 4: Cảm nhận Chương 43 – Làm chủ thời gian – tài chính – cảm xúc (Sách *1000 ý tưởng khởi nghiệp dành cho bà mẹ bỉm sữa và nội trợ*). Chương 43 mang đến thông điệp sâu sắc: người mẹ hoàn toàn có thể biến giai đoạn khó khăn thành cơ hội đổi mới bản thân. Qua nguyên tắc quản trị thời gian linh hoạt, tư duy tài chính 0 đồng và nuôi dưỡng cảm xúc tích cực, “mẹ bỉm sữa” không chỉ giữ được cân bằng mà còn mở đường cho sự nghiệp khởi nghiệp. Từ vai trò truyền thống, mẹ trở thành nữ doanh nhân hạnh phúc, góp phần xây dựng gia đình thịnh vượng và xã hội nhân văn. Câu 5: Cảm nhận Chương 31 – Mỗi cá nhân là một “tế bào tài chính thông minh” (Sách *Đồng tiền thông minh – Đồng tiền lũy thừa*) Chương 31 ví mỗi cá nhân như một “tế bào tài chính thông minh” trong cơ thể kinh tế toàn cầu. Từ vai trò thụ động, con người trở thành trung tâm sáng tạo, tiêu thụ và đầu tư. Thông qua SmartWallet, điểm hành vi và sự cộng hưởng mạng lưới, giá trị được nhân lên theo cấp số nhân. Đây không chỉ là tầm nhìn kinh tế, mà còn là triết lý nhân văn: mỗi người đều có giá trị, cùng tạo nên một cơ thể kinh tế khỏe mạnh, công bằng và bền vững. Câu 6: Cảm nhận Chương 32 – Người dân là người chủ của nguồn tài nguyên tiền tệ (Sách *Từ Lê Lợi đến Lê Hải*) Chương 32 khẳng định một chân lý quan trọng: đồng tiền vốn dĩ thuộc về nhân dân, chứ không phải công cụ trong tay giới cầm quyền. Từ đồng Thuận Thiết Đức Bảo thời Lê Lợi đến triết lý HCoin hiện đại, tinh thần chung vẫn là “Thuận Thiên – Thuận Dân”. Khi mỗi người trở thành cổ đông của hệ thống tiền tệ, giá trị kinh tế gắn liền với đạo đức và cống hiến. Đây là tầm nhìn giải phóng sức mạnh cộng đồng, mở đường cho Quốc Gia Ánh Sáng.
    Like
    Wow
    Love
    Haha
    Angry
    13
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 8-9
    Bài hát chương 37:
    Học từ những mầm non

    [Đoạn 1]
    Ta tưởng rằng mình khôn ngoan, đã đi hết bao nẻo đường,
    Nhưng trong ánh mắt trẻ thơ, thấy một trời bao la.
    Chúng dạy ta yêu thương, chẳng cần lý do nào cả,
    Một nụ cười trong sáng, xóa tan muộn phiền.
    [Điệp khúc]
    Học từ những mầm non, từ bước chân chưa vững,
    Từ tiếng cười trong veo, từ giọt nước mắt thật lòng.
    Dù ta đi xa bao nhiêu, trải qua ngàn bão tố,
    Những người nhỏ tuổi hơn vẫn soi sáng đường ta.
    [Đoạn 2]
    Ta thấy sự tò mò, trong câu hỏi chưa có lời,
    Thấy sự can đảm, trong đôi tay bé nhỏ vươn lên.
    Chúng không biết sợ hãi, dám ngã rồi đứng dậy,
    Nhắc ta nhớ chính mình, lúc còn nguyên niềm tin.
    [Điệp khúc]
    Học từ những mầm non, từ ánh nhìn vô tư,
    Từ cách chúng tha thứ, từ vòng tay ôm chặt.
    Dù ta có lớn lao, mang trí tuệ cuộc đời,
    Nhưng một nụ cười trẻ nhỏ làm ta khiêm nhường.
    [Bridge]
    Có khi ta lạc lối trong vòng xoáy của thời gian,
    Chạy theo những tham vọng, quên mất trái tim hiền.
    Chính những người bé nhỏ, đã nhắc ta dừng lại,
    Lắng nghe từng nhịp đập, để sống thật như xưa.
    [Điệp khúc cao trào]
    Học từ những mầm non, bài học không sách vở,
    Bằng chân thật trong sáng, bằng lòng tin bất tận.
    Trái tim ta rộng hơn, khi nhìn vào đôi mắt ấy,
    Người nhỏ tuổi hơn dạy ta thành người.
    [Kết]
    Hãy cúi xuống lắng nghe,
    Hãy mở lòng nhìn lại,
    Người nhỏ tuổi hơn,
    Chính là thầy của ta.
    Đọc thêm
    HNI 8-9 Bài hát chương 37: Học từ những mầm non [Đoạn 1] Ta tưởng rằng mình khôn ngoan, đã đi hết bao nẻo đường, Nhưng trong ánh mắt trẻ thơ, thấy một trời bao la. Chúng dạy ta yêu thương, chẳng cần lý do nào cả, Một nụ cười trong sáng, xóa tan muộn phiền. [Điệp khúc] Học từ những mầm non, từ bước chân chưa vững, Từ tiếng cười trong veo, từ giọt nước mắt thật lòng. Dù ta đi xa bao nhiêu, trải qua ngàn bão tố, Những người nhỏ tuổi hơn vẫn soi sáng đường ta. [Đoạn 2] Ta thấy sự tò mò, trong câu hỏi chưa có lời, Thấy sự can đảm, trong đôi tay bé nhỏ vươn lên. Chúng không biết sợ hãi, dám ngã rồi đứng dậy, Nhắc ta nhớ chính mình, lúc còn nguyên niềm tin. [Điệp khúc] Học từ những mầm non, từ ánh nhìn vô tư, Từ cách chúng tha thứ, từ vòng tay ôm chặt. Dù ta có lớn lao, mang trí tuệ cuộc đời, Nhưng một nụ cười trẻ nhỏ làm ta khiêm nhường. [Bridge] Có khi ta lạc lối trong vòng xoáy của thời gian, Chạy theo những tham vọng, quên mất trái tim hiền. Chính những người bé nhỏ, đã nhắc ta dừng lại, Lắng nghe từng nhịp đập, để sống thật như xưa. [Điệp khúc cao trào] Học từ những mầm non, bài học không sách vở, Bằng chân thật trong sáng, bằng lòng tin bất tận. Trái tim ta rộng hơn, khi nhìn vào đôi mắt ấy, Người nhỏ tuổi hơn dạy ta thành người. [Kết] Hãy cúi xuống lắng nghe, Hãy mở lòng nhìn lại, Người nhỏ tuổi hơn, Chính là thầy của ta. Đọc thêm
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    15
    1 Comments 0 Shares
  • TRẢ LỜI CÂU ĐỐ BUỔI CHIỀU NGÀY 08.09
    🏻Đề 1: Các biện pháp vệ sinh và bảo vệ hệ tuần hoàn
    Hệ tuần hoàn có vai trò rất quan trọng, giúp vận chuyển máu, dưỡng chất và oxy đi khắp cơ thể. Để giữ cho hệ tuần hoàn khỏe mạnh, chúng ta cần thực hiện các biện pháp sau
    1. Ăn uống lành mạnh: Hạn chế chất béo bão hòa, đồ chiên rán, đồ ngọt; tăng cường rau xanh, trái cây, cá, ngũ cốc nguyên hạt.
    2. Uống đủ nước : Giúp máu lưu thông tốt và hỗ trợ tim hoạt động hiệu quả.
    3. Tập thể dục thường xuyên. Đi bộ, chạy bộ, bơi lội, đạp xe… giúp tăng cường sức khỏe tim mạch.
    4. Giữ cân nặng hợp lý : Tránh thừa cân, béo phì gây áp lực cho tim.
    5. Không hút thuốc, hạn chế rượu bia: Vì các chất này làm hỏng mạch máu và tăng nguy cơ bệnh tim.
    6. Ngủ đủ giấc, giữ tinh thần thoải mái Giảm căng thẳng để tim hoạt động ổn định.
    7. Khám sức khỏe định kỳ : Theo dõi huyết áp, mỡ máu, đường huyết để phát hiện sớm các vấn đề về tuần hoàn.
    8. Giữ vệ sinh cá nhân: Tắm rửa, vệ sinh thân thể sạch sẽ giúp cơ thể khỏe mạnh và hệ tuần hoàn không bị ảnh hưởng bởi vi khuẩn, vi rút.
    🏻Đề 2: Cảm nhận về Chương 11 – "Chơi làm chủ cửa hàng - mô phỏng bán - mua" trong sách trắng 1000 Ý TƯỞNG KHỞI NGHIỆP CHO CÁC EM BÉ*, Tác giả: Henry Le – Lê Đình Hải
    Chương 11 mang đến một trò chơi học tập rất thú vị: mô phỏng bán – mua trong cửa hàng. Đây không chỉ là trò chơi giải trí mà còn là một bài học thực tế giúp các em nhỏ rèn luyện nhiều kỹ năng quan trọng.
    Qua hoạt động “làm chủ cửa hàng”, các em được đóng vai người bán: biết sắp xếp hàng hóa, tính toán giá cả, giao tiếp với khách hàng. Khi đóng vai người mua, các em học cách lựa chọn sản phẩm, quản lý tiền và ra quyết định. Nhờ đó, các em vừa vui chơi vừa rèn luyện kỹ năng quản lý, tính toán và giao tiếp xã hội.
    Điều hay của chương này là biến kiến thức khô khan thành một trò chơi sinh động, giúp trẻ hiểu về kinh doanh, tiền bạc và sự trao đổi giá trị ngay từ nhỏ. Đây là bước khởi đầu để hình thành tư duy khởi nghiệp, tính tự lập và khả năng sáng tạo cho thế hệ trẻ.
    TRẢ LỜI CÂU ĐỐ BUỔI CHIỀU NGÀY 08.09 👉🏻Đề 1: Các biện pháp vệ sinh và bảo vệ hệ tuần hoàn Hệ tuần hoàn có vai trò rất quan trọng, giúp vận chuyển máu, dưỡng chất và oxy đi khắp cơ thể. Để giữ cho hệ tuần hoàn khỏe mạnh, chúng ta cần thực hiện các biện pháp sau 1. Ăn uống lành mạnh: Hạn chế chất béo bão hòa, đồ chiên rán, đồ ngọt; tăng cường rau xanh, trái cây, cá, ngũ cốc nguyên hạt. 2. Uống đủ nước : Giúp máu lưu thông tốt và hỗ trợ tim hoạt động hiệu quả. 3. Tập thể dục thường xuyên. Đi bộ, chạy bộ, bơi lội, đạp xe… giúp tăng cường sức khỏe tim mạch. 4. Giữ cân nặng hợp lý : Tránh thừa cân, béo phì gây áp lực cho tim. 5. Không hút thuốc, hạn chế rượu bia: Vì các chất này làm hỏng mạch máu và tăng nguy cơ bệnh tim. 6. Ngủ đủ giấc, giữ tinh thần thoải mái Giảm căng thẳng để tim hoạt động ổn định. 7. Khám sức khỏe định kỳ : Theo dõi huyết áp, mỡ máu, đường huyết để phát hiện sớm các vấn đề về tuần hoàn. 8. Giữ vệ sinh cá nhân: Tắm rửa, vệ sinh thân thể sạch sẽ giúp cơ thể khỏe mạnh và hệ tuần hoàn không bị ảnh hưởng bởi vi khuẩn, vi rút. 👉🏻Đề 2: Cảm nhận về Chương 11 – "Chơi làm chủ cửa hàng - mô phỏng bán - mua" trong sách trắng 1000 Ý TƯỞNG KHỞI NGHIỆP CHO CÁC EM BÉ*, Tác giả: Henry Le – Lê Đình Hải Chương 11 mang đến một trò chơi học tập rất thú vị: mô phỏng bán – mua trong cửa hàng. Đây không chỉ là trò chơi giải trí mà còn là một bài học thực tế giúp các em nhỏ rèn luyện nhiều kỹ năng quan trọng. Qua hoạt động “làm chủ cửa hàng”, các em được đóng vai người bán: biết sắp xếp hàng hóa, tính toán giá cả, giao tiếp với khách hàng. Khi đóng vai người mua, các em học cách lựa chọn sản phẩm, quản lý tiền và ra quyết định. Nhờ đó, các em vừa vui chơi vừa rèn luyện kỹ năng quản lý, tính toán và giao tiếp xã hội. Điều hay của chương này là biến kiến thức khô khan thành một trò chơi sinh động, giúp trẻ hiểu về kinh doanh, tiền bạc và sự trao đổi giá trị ngay từ nhỏ. Đây là bước khởi đầu để hình thành tư duy khởi nghiệp, tính tự lập và khả năng sáng tạo cho thế hệ trẻ.
    Like
    Love
    Haha
    Yay
    Wow
    Sad
    Angry
    13
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 8/9 - B40. BÀI THƠ CHƯƠNG 38 :
    KÍNH TRỌNG NHỮNG NGƯỜI KÉM MAY MẮN HƠN
    Tác giả: Lê Đình Hải

    Họ bước đi chậm rãi giữa dòng đời,
    Ánh mắt cúi xuống, nặng trĩu nỗi đơn côi,
    Những bàn tay gầy guộc run run chìa ra,
    Không phải để xin, mà để mong được nhìn bằng ánh sáng người ta.
    Có những mái nhà chẳng bao giờ thắp đèn,
    Có những giấc mơ chưa từng được nở hoa trong đêm,
    Có những đứa trẻ lớn lên từ vết nứt nghèo nàn,
    Chỉ biết nụ cười qua bụi bặm và mồ hôi chan.

    Khi ta đi ngang, xin đừng vội quay đi,
    Bởi trong ánh mắt họ còn một bầu trời suy nghĩ,
    Họ cũng từng mơ, từng khát vọng, từng yêu thương,
    Chỉ là dòng đời khắc nghiệt đã tước mất đoạn đường.

    Kính trọng họ – không phải vì họ yếu mềm,
    Mà bởi vì họ vẫn kiên cường giữ tim trong lặng yên,
    Họ dạy ta hiểu sự sống vốn mỏng manh,
    Và nhân phẩm con người chẳng đo bằng bạc, vàng, danh.

    Hãy cúi đầu trước nỗi đau không tên,
    Trước những vết sẹo thời gian chẳng bao giờ lành,
    Hãy lắng nghe hơi thở họ, yếu ớt mà vững bền,
    Như tiếng chuông ngân nhắc nhở lòng người mỗi sớm, mỗi đêm.

    Khi ta chia sẻ, không phải là ban ơn,
    Mà là mở rộng trái tim, trả lại phần công bằng vốn dĩ,
    Bởi không ai chọn được nơi mình sinh ra,
    Nhưng ai cũng có quyền được sống như một đóa hoa.

    Người kém may mắn không cần sự thương hại,
    Chỉ cần một cái nhìn công bằng, một bàn tay chạm lại,
    Chỉ cần ta nhớ rằng họ cũng là ta,
    Khác nhau ở đoạn đường, chẳng khác gì linh hồn và máu đỏ chan hòa.

    Có thể hôm nay ta ngồi trên cao,
    Nhưng ngày mai, ai biết đâu định mệnh sẽ xoay vòng mau,
    Chỉ còn lại lòng nhân, lòng kính trọng,
    Mới giữ ta đứng vững trước mọi biến động.

    Hãy học cách nghiêng mình trước họ,
    Như nghiêng mình trước một pho tượng sống,
    Vì chính họ là tấm gương soi ngược đời ta,
    Dạy ta khiêm nhường, dạy ta biết ơn, dạy ta thật thà.

    Kính trọng những người kém may mắn hơn,
    Là gieo hạt bình đẳng vào lòng nhân thế,
    Để mai này, một ngày trong nắng mới,
    Chúng ta cùng ngồi, không ai thấp, không ai cao.
    HNI 8/9 - B40. 🏵️🏵️🏵️📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 38 : KÍNH TRỌNG NHỮNG NGƯỜI KÉM MAY MẮN HƠN Tác giả: Lê Đình Hải Họ bước đi chậm rãi giữa dòng đời, Ánh mắt cúi xuống, nặng trĩu nỗi đơn côi, Những bàn tay gầy guộc run run chìa ra, Không phải để xin, mà để mong được nhìn bằng ánh sáng người ta. Có những mái nhà chẳng bao giờ thắp đèn, Có những giấc mơ chưa từng được nở hoa trong đêm, Có những đứa trẻ lớn lên từ vết nứt nghèo nàn, Chỉ biết nụ cười qua bụi bặm và mồ hôi chan. Khi ta đi ngang, xin đừng vội quay đi, Bởi trong ánh mắt họ còn một bầu trời suy nghĩ, Họ cũng từng mơ, từng khát vọng, từng yêu thương, Chỉ là dòng đời khắc nghiệt đã tước mất đoạn đường. Kính trọng họ – không phải vì họ yếu mềm, Mà bởi vì họ vẫn kiên cường giữ tim trong lặng yên, Họ dạy ta hiểu sự sống vốn mỏng manh, Và nhân phẩm con người chẳng đo bằng bạc, vàng, danh. Hãy cúi đầu trước nỗi đau không tên, Trước những vết sẹo thời gian chẳng bao giờ lành, Hãy lắng nghe hơi thở họ, yếu ớt mà vững bền, Như tiếng chuông ngân nhắc nhở lòng người mỗi sớm, mỗi đêm. Khi ta chia sẻ, không phải là ban ơn, Mà là mở rộng trái tim, trả lại phần công bằng vốn dĩ, Bởi không ai chọn được nơi mình sinh ra, Nhưng ai cũng có quyền được sống như một đóa hoa. Người kém may mắn không cần sự thương hại, Chỉ cần một cái nhìn công bằng, một bàn tay chạm lại, Chỉ cần ta nhớ rằng họ cũng là ta, Khác nhau ở đoạn đường, chẳng khác gì linh hồn và máu đỏ chan hòa. Có thể hôm nay ta ngồi trên cao, Nhưng ngày mai, ai biết đâu định mệnh sẽ xoay vòng mau, Chỉ còn lại lòng nhân, lòng kính trọng, Mới giữ ta đứng vững trước mọi biến động. Hãy học cách nghiêng mình trước họ, Như nghiêng mình trước một pho tượng sống, Vì chính họ là tấm gương soi ngược đời ta, Dạy ta khiêm nhường, dạy ta biết ơn, dạy ta thật thà. Kính trọng những người kém may mắn hơn, Là gieo hạt bình đẳng vào lòng nhân thế, Để mai này, một ngày trong nắng mới, Chúng ta cùng ngồi, không ai thấp, không ai cao.
    Like
    Love
    Wow
    Sad
    Angry
    14
    1 Comments 0 Shares