• https://youtu.be/JpvJH3BZOXs?si=p1VG5WJ2JO-rlijU
    https://youtu.be/JpvJH3BZOXs?si=p1VG5WJ2JO-rlijU
    Like
    Love
    8
    2 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/YzqdhGty4qE?si=9jjIWNw9t2on1hou
    https://youtu.be/YzqdhGty4qE?si=9jjIWNw9t2on1hou
    Like
    Love
    6
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/Qda3tNHlq9E?si=nB5ctBehzRD18smY
    https://youtu.be/Qda3tNHlq9E?si=nB5ctBehzRD18smY
    Like
    Love
    7
    2 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/oedv5lejXZI?si=qJi2WM1rAALFC9Om
    https://youtu.be/oedv5lejXZI?si=qJi2WM1rAALFC9Om
    Like
    Love
    7
    2 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 9/9 - B2. . BÀI THƠ CHƯƠNG 39: ĐẶT MÌNH VÀO VỊ TRÍ NGƯỜI KHÁC – Henry Le
    1.
    Ta vẫn thường nhìn đời bằng đôi mắt của riêng ta,
    Mà quên rằng thế giới rộng hơn ngàn dặm,
    Mỗi người là một mảnh gương soi,
    Phản chiếu nỗi đau, niềm vui, khát vọng không giống nhau.
    2.
    Nếu một lần ta thử bước vào đôi giày cũ mòn của kẻ khác,
    Cảm nhận đá sỏi cào xước bàn chân,
    Ta sẽ hiểu tại sao họ chậm bước,
    Và thôi giận hờn khi họ không kịp theo ta.

    3.
    Đặt mình vào vị trí của người mẹ nghèo,
    Mỗi bữa cơm đong đếm từng hạt gạo,
    Thì ta sẽ thôi cười nhạo sự keo kiệt,
    Bởi đằng sau là cả một trời nước mắt nuốt vào trong.

    4.
    Đặt mình vào vị trí của đứa trẻ khuyết tật,
    Chỉ muốn một lần được chạy như bao bạn bè,
    Thì ta sẽ biết nâng niu đôi chân mình,
    Và nhẹ tay dìu kẻ yếu trên đường dài.

    5.
    Đặt mình vào vị trí của người già lạc lõng,
    Giữa phố phường đông đúc nhưng cô đơn,
    Ta sẽ thôi vội vã lướt qua,
    Mà dừng lại lắng nghe một câu chuyện cũ.

    6.
    Thế giới sẽ dịu dàng hơn biết mấy,
    Khi ta không chỉ sống cho riêng mình,
    Khi ánh mắt biết soi vào bóng tối của người,
    Khi trái tim biết rung cùng nhịp đập khác.

    7.
    Thấu cảm không phải là thương hại,
    Mà là cây cầu nối hai bờ cô độc,
    Mỗi bước đi là một nhịp gần nhau,
    Để nhân loại thôi lạc trong hố sâu chia rẽ.

    8.
    Ta nhìn vào kẻ đang nổi giận,
    Thấy sau tiếng gào là vết thương chưa lành,
    Ta nhìn vào người đang im lặng,
    Thấy sau nụ cười là bão tố lặng thinh.

    9.
    Nếu ai cũng biết đặt mình vào vị trí của nhau,
    Thì chiến tranh nào còn lý do để bắt đầu?
    Nếu nhà lãnh đạo lắng nghe nỗi khổ của dân,
    Thì quốc gia sẽ bừng sáng niềm tin vững bền.

    10.
    Ta tập đi vào đôi mắt kẻ xa lạ,
    Tập nghe bằng đôi tai của người câm nín,
    Tập cảm nhận bằng trái tim của kẻ khổ đau,
    Thì chính ta mới thật sự là con người trọn vẹn.

    11.
    Đặt mình vào vị trí người khác,
    Không chỉ là một hành động nhất thời,
    Mà là cách sống – một nền văn hóa,
    Để nhân loại cùng nâng nhau tiến bước.

    12.
    Ngày ta biết mở rộng lòng,
    Là ngày ta giải phóng chính mình khỏi xiềng xích bản ngã,
    Ngày ta biết nhìn bằng muôn đôi mắt khác,
    Là ngày thế giới hóa thành đại gia đình.
    HNI 9/9 - B2. 💥💥💥. 📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 39: ĐẶT MÌNH VÀO VỊ TRÍ NGƯỜI KHÁC – Henry Le 1. Ta vẫn thường nhìn đời bằng đôi mắt của riêng ta, Mà quên rằng thế giới rộng hơn ngàn dặm, Mỗi người là một mảnh gương soi, Phản chiếu nỗi đau, niềm vui, khát vọng không giống nhau. 2. Nếu một lần ta thử bước vào đôi giày cũ mòn của kẻ khác, Cảm nhận đá sỏi cào xước bàn chân, Ta sẽ hiểu tại sao họ chậm bước, Và thôi giận hờn khi họ không kịp theo ta. 3. Đặt mình vào vị trí của người mẹ nghèo, Mỗi bữa cơm đong đếm từng hạt gạo, Thì ta sẽ thôi cười nhạo sự keo kiệt, Bởi đằng sau là cả một trời nước mắt nuốt vào trong. 4. Đặt mình vào vị trí của đứa trẻ khuyết tật, Chỉ muốn một lần được chạy như bao bạn bè, Thì ta sẽ biết nâng niu đôi chân mình, Và nhẹ tay dìu kẻ yếu trên đường dài. 5. Đặt mình vào vị trí của người già lạc lõng, Giữa phố phường đông đúc nhưng cô đơn, Ta sẽ thôi vội vã lướt qua, Mà dừng lại lắng nghe một câu chuyện cũ. 6. Thế giới sẽ dịu dàng hơn biết mấy, Khi ta không chỉ sống cho riêng mình, Khi ánh mắt biết soi vào bóng tối của người, Khi trái tim biết rung cùng nhịp đập khác. 7. Thấu cảm không phải là thương hại, Mà là cây cầu nối hai bờ cô độc, Mỗi bước đi là một nhịp gần nhau, Để nhân loại thôi lạc trong hố sâu chia rẽ. 8. Ta nhìn vào kẻ đang nổi giận, Thấy sau tiếng gào là vết thương chưa lành, Ta nhìn vào người đang im lặng, Thấy sau nụ cười là bão tố lặng thinh. 9. Nếu ai cũng biết đặt mình vào vị trí của nhau, Thì chiến tranh nào còn lý do để bắt đầu? Nếu nhà lãnh đạo lắng nghe nỗi khổ của dân, Thì quốc gia sẽ bừng sáng niềm tin vững bền. 10. Ta tập đi vào đôi mắt kẻ xa lạ, Tập nghe bằng đôi tai của người câm nín, Tập cảm nhận bằng trái tim của kẻ khổ đau, Thì chính ta mới thật sự là con người trọn vẹn. 11. Đặt mình vào vị trí người khác, Không chỉ là một hành động nhất thời, Mà là cách sống – một nền văn hóa, Để nhân loại cùng nâng nhau tiến bước. 12. Ngày ta biết mở rộng lòng, Là ngày ta giải phóng chính mình khỏi xiềng xích bản ngã, Ngày ta biết nhìn bằng muôn đôi mắt khác, Là ngày thế giới hóa thành đại gia đình.
    Like
    Love
    7
    3 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/ewTYOdYidCU?si=H3ovYKfU0gSMecWj
    https://youtu.be/ewTYOdYidCU?si=H3ovYKfU0gSMecWj
    Like
    Love
    7
    3 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 9/9 - B3. . BÀI HÁT CHƯƠNG 39: ĐẶT MÌNH VÀO VỊ TRÍ NGƯỜI KHÁC– Henry Le
    [Verse 1]
    Có khi tôi đi giữa đời, nhìn người ngã trên đường,
    Một ánh mắt buồn, một bàn tay run rẩy.
    Nếu tôi mang đôi giày ấy, liệu tôi có đứng vững?
    Hay cũng lạc lối trong cơn gió chập chùng?
    [Pre-Chorus]
    Thế giới đâu chỉ là mình,
    Có bao nỗi đau chẳng nói thành lời.
    Khi ta mở lòng một lần thôi,
    Sẽ thấy trái tim chung một nhịp đời.

    [Chorus]
    Đặt mình vào vị trí người khác,
    Ta mới hiểu hết những vết thương sâu.
    Đặt mình vào vị trí người khác,
    Ta mới thấy lòng nhân ái nhiệm mầu.
    Một bước lùi để người kia bước tới,
    Một ánh nhìn để nỗi đau tan phai.
    Chỉ khi sống như thể là nhau,
    Ta mới biết tình người không phai.

    [Verse 2]
    Có khi tôi nghe tiếng cười, nhưng sau đó là nước mắt,
    Một giấc mơ vụn vỡ trong bóng đêm dài.
    Nếu tôi mang nỗi đau kia, liệu tôi còn hy vọng?
    Hay buông xuôi trong vòng xoáy phũ phàng?

    [Pre-Chorus]
    Đừng vội phán xét một ai,
    Khi ta chưa từng bước đi cùng họ.
    Một cái chạm, một lời an ủi,
    Có thể thắp sáng cả một cuộc đời.

    [Chorus]
    Đặt mình vào vị trí người khác,
    Ta mới hiểu hết những vết thương sâu.
    Đặt mình vào vị trí người khác,
    Ta mới thấy lòng nhân ái nhiệm mầu.
    Một bước lùi để người kia bước tới,
    Một ánh nhìn để nỗi đau tan phai.
    Chỉ khi sống như thể là nhau,
    Ta mới biết tình người không phai.

    [Bridge]
    Nếu ngày mai tôi chính là họ,
    Tôi mong ai sẽ nắm tay tôi?
    Nếu đời đưa ta vào chỗ tối,
    Xin hãy cùng nhau thắp lửa mà soi.

    [Chorus – Lặp lại & cao trào]
    Đặt mình vào vị trí người khác,
    Ta mới hiểu hết những vết thương sâu.
    Đặt mình vào vị trí người khác,
    Ta mới thấy lòng nhân ái nhiệm mầu.
    Một bước lùi để người kia bước tới,
    Một ánh nhìn để nỗi đau tan phai.
    Chỉ khi sống như thể là nhau,
    Ta mới biết tình người không phai.

    [Outro]
    Chỉ khi sống như thể là nhau,
    Ta mới biết tình người... không bao giờ phai.
    HNI 9/9 - B3. 💥💥💥. 🎵 BÀI HÁT CHƯƠNG 39: ĐẶT MÌNH VÀO VỊ TRÍ NGƯỜI KHÁC– Henry Le [Verse 1] Có khi tôi đi giữa đời, nhìn người ngã trên đường, Một ánh mắt buồn, một bàn tay run rẩy. Nếu tôi mang đôi giày ấy, liệu tôi có đứng vững? Hay cũng lạc lối trong cơn gió chập chùng? [Pre-Chorus] Thế giới đâu chỉ là mình, Có bao nỗi đau chẳng nói thành lời. Khi ta mở lòng một lần thôi, Sẽ thấy trái tim chung một nhịp đời. [Chorus] Đặt mình vào vị trí người khác, Ta mới hiểu hết những vết thương sâu. Đặt mình vào vị trí người khác, Ta mới thấy lòng nhân ái nhiệm mầu. Một bước lùi để người kia bước tới, Một ánh nhìn để nỗi đau tan phai. Chỉ khi sống như thể là nhau, Ta mới biết tình người không phai. [Verse 2] Có khi tôi nghe tiếng cười, nhưng sau đó là nước mắt, Một giấc mơ vụn vỡ trong bóng đêm dài. Nếu tôi mang nỗi đau kia, liệu tôi còn hy vọng? Hay buông xuôi trong vòng xoáy phũ phàng? [Pre-Chorus] Đừng vội phán xét một ai, Khi ta chưa từng bước đi cùng họ. Một cái chạm, một lời an ủi, Có thể thắp sáng cả một cuộc đời. [Chorus] Đặt mình vào vị trí người khác, Ta mới hiểu hết những vết thương sâu. Đặt mình vào vị trí người khác, Ta mới thấy lòng nhân ái nhiệm mầu. Một bước lùi để người kia bước tới, Một ánh nhìn để nỗi đau tan phai. Chỉ khi sống như thể là nhau, Ta mới biết tình người không phai. [Bridge] Nếu ngày mai tôi chính là họ, Tôi mong ai sẽ nắm tay tôi? Nếu đời đưa ta vào chỗ tối, Xin hãy cùng nhau thắp lửa mà soi. [Chorus – Lặp lại & cao trào] Đặt mình vào vị trí người khác, Ta mới hiểu hết những vết thương sâu. Đặt mình vào vị trí người khác, Ta mới thấy lòng nhân ái nhiệm mầu. Một bước lùi để người kia bước tới, Một ánh nhìn để nỗi đau tan phai. Chỉ khi sống như thể là nhau, Ta mới biết tình người không phai. [Outro] Chỉ khi sống như thể là nhau, Ta mới biết tình người... không bao giờ phai.
    Like
    Love
    8
    2 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 9/9 - B3. . BÀI HÁT CHƯƠNG 39: ĐẶT MÌNH VÀO VỊ TRÍ NGƯỜI KHÁC– Henry Le
    [Verse 1]
    Có khi tôi đi giữa đời, nhìn người ngã trên đường,
    Một ánh mắt buồn, một bàn tay run rẩy.
    Nếu tôi mang đôi giày ấy, liệu tôi có đứng vững?
    Hay cũng lạc lối trong cơn gió chập chùng?
    [Pre-Chorus]
    Thế giới đâu chỉ là mình,
    Có bao nỗi đau chẳng nói thành lời.
    Khi ta mở lòng một lần thôi,
    Sẽ thấy trái tim chung một nhịp đời.

    [Chorus]
    Đặt mình vào vị trí người khác,
    Ta mới hiểu hết những vết thương sâu.
    Đặt mình vào vị trí người khác,
    Ta mới thấy lòng nhân ái nhiệm mầu.
    Một bước lùi để người kia bước tới,
    Một ánh nhìn để nỗi đau tan phai.
    Chỉ khi sống như thể là nhau,
    Ta mới biết tình người không phai.

    [Verse 2]
    Có khi tôi nghe tiếng cười, nhưng sau đó là nước mắt,
    Một giấc mơ vụn vỡ trong bóng đêm dài.
    Nếu tôi mang nỗi đau kia, liệu tôi còn hy vọng?
    Hay buông xuôi trong vòng xoáy phũ phàng?

    [Pre-Chorus]
    Đừng vội phán xét một ai,
    Khi ta chưa từng bước đi cùng họ.
    Một cái chạm, một lời an ủi,
    Có thể thắp sáng cả một cuộc đời.

    [Chorus]
    Đặt mình vào vị trí người khác,
    Ta mới hiểu hết những vết thương sâu.
    Đặt mình vào vị trí người khác,
    Ta mới thấy lòng nhân ái nhiệm mầu.
    Một bước lùi để người kia bước tới,
    Một ánh nhìn để nỗi đau tan phai.
    Chỉ khi sống như thể là nhau,
    Ta mới biết tình người không phai.

    [Bridge]
    Nếu ngày mai tôi chính là họ,
    Tôi mong ai sẽ nắm tay tôi?
    Nếu đời đưa ta vào chỗ tối,
    Xin hãy cùng nhau thắp lửa mà soi.

    [Chorus – Lặp lại & cao trào]
    Đặt mình vào vị trí người khác,
    Ta mới hiểu hết những vết thương sâu.
    Đặt mình vào vị trí người khác,
    Ta mới thấy lòng nhân ái nhiệm mầu.
    Một bước lùi để người kia bước tới,
    Một ánh nhìn để nỗi đau tan phai.
    Chỉ khi sống như thể là nhau,
    Ta mới biết tình người không phai.

    [Outro]
    Chỉ khi sống như thể là nhau,
    Ta mới biết tình người... không bao giờ phai.
    HNI 9/9 - B3. 💥💥💥. 🎵 BÀI HÁT CHƯƠNG 39: ĐẶT MÌNH VÀO VỊ TRÍ NGƯỜI KHÁC– Henry Le [Verse 1] Có khi tôi đi giữa đời, nhìn người ngã trên đường, Một ánh mắt buồn, một bàn tay run rẩy. Nếu tôi mang đôi giày ấy, liệu tôi có đứng vững? Hay cũng lạc lối trong cơn gió chập chùng? [Pre-Chorus] Thế giới đâu chỉ là mình, Có bao nỗi đau chẳng nói thành lời. Khi ta mở lòng một lần thôi, Sẽ thấy trái tim chung một nhịp đời. [Chorus] Đặt mình vào vị trí người khác, Ta mới hiểu hết những vết thương sâu. Đặt mình vào vị trí người khác, Ta mới thấy lòng nhân ái nhiệm mầu. Một bước lùi để người kia bước tới, Một ánh nhìn để nỗi đau tan phai. Chỉ khi sống như thể là nhau, Ta mới biết tình người không phai. [Verse 2] Có khi tôi nghe tiếng cười, nhưng sau đó là nước mắt, Một giấc mơ vụn vỡ trong bóng đêm dài. Nếu tôi mang nỗi đau kia, liệu tôi còn hy vọng? Hay buông xuôi trong vòng xoáy phũ phàng? [Pre-Chorus] Đừng vội phán xét một ai, Khi ta chưa từng bước đi cùng họ. Một cái chạm, một lời an ủi, Có thể thắp sáng cả một cuộc đời. [Chorus] Đặt mình vào vị trí người khác, Ta mới hiểu hết những vết thương sâu. Đặt mình vào vị trí người khác, Ta mới thấy lòng nhân ái nhiệm mầu. Một bước lùi để người kia bước tới, Một ánh nhìn để nỗi đau tan phai. Chỉ khi sống như thể là nhau, Ta mới biết tình người không phai. [Bridge] Nếu ngày mai tôi chính là họ, Tôi mong ai sẽ nắm tay tôi? Nếu đời đưa ta vào chỗ tối, Xin hãy cùng nhau thắp lửa mà soi. [Chorus – Lặp lại & cao trào] Đặt mình vào vị trí người khác, Ta mới hiểu hết những vết thương sâu. Đặt mình vào vị trí người khác, Ta mới thấy lòng nhân ái nhiệm mầu. Một bước lùi để người kia bước tới, Một ánh nhìn để nỗi đau tan phai. Chỉ khi sống như thể là nhau, Ta mới biết tình người không phai. [Outro] Chỉ khi sống như thể là nhau, Ta mới biết tình người... không bao giờ phai.
    Like
    Love
    8
    3 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 9/9https://youtu.be/ewTYOdYidCU?si=H3ovYKfU0gSMecWj
    HNI 9/9https://youtu.be/ewTYOdYidCU?si=H3ovYKfU0gSMecWj
    Like
    Love
    6
    3 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 9/9 - B5. BÀI THƠ CHƯƠNG 40 :
    "TẬP YÊU THƯƠNG CHÍNH MÌNH NHƯ NGƯỜI BẠN TỐT NHẤT” – Lê Đình Hải
    Hỡi người ơi,
    bao năm tháng ngược xuôi,
    ta tìm kiếm tình thương từ người khác,
    mong một vòng tay,
    mong một ánh nhìn,
    mong một lời vỗ về dịu ngọt.
    Nhưng có khi,
    chính ta lại bỏ quên bản thân,
    để mặc trái tim héo úa,
    để mặc giấc mơ ngủ yên trong bóng tối,
    để mặc nụ cười trốn chạy sau ngày dài mệt mỏi.

    Ta trách đời sao quá lạnh lùng,
    ta oán người sao chẳng hiểu ta,
    ta chạy mãi giữa biển người xa lạ,
    mà quên rằng người bạn đầu tiên,
    người bạn trung thành nhất,
    chính là… bản thân ta.

    Hãy ngồi xuống,
    lắng nghe nhịp tim mình,
    tựa như nghe một khúc hát xưa dịu dàng vang vọng.
    Hãy đặt tay lên ngực,
    mà thầm thì:
    “Tôi vẫn ở đây, tôi chưa bao giờ bỏ rơi chính mình.”
    Đừng đợi một ai mang đến yêu thương,
    hãy tập yêu lấy chính ta,
    như ta từng ôm một đứa trẻ nhỏ,
    như ta từng tha thứ cho một người lỡ dại,
    như ta từng mở lòng với một cơn mưa đầu hạ.

    Hãy mỉm cười với chính gương mặt ta trong gương,
    dù mắt còn quầng thâm,
    dù tóc còn rối bời,
    dù vết sẹo cũ vẫn còn in hằn,
    bởi đằng sau tất cả,
    là một linh hồn khao khát được sống tử tế,
    được chạm tới ánh sáng dịu êm.

    Yêu chính mình không phải ích kỷ,
    mà là trả lại công bằng cho trái tim,
    bao năm qua đã gánh hết nỗi đau lẫn hi sinh.
    Yêu chính mình là thắp ngọn nến nhỏ,
    giữa căn phòng cô tịch,
    để bóng tối không còn nuốt chửng ta.
    Hãy nói lời dịu dàng với bản thân,
    như nói với một người bạn tốt:
    “Đừng lo, ta đã cố gắng hết sức rồi.”
    Hãy cho mình được nghỉ ngơi,
    hãy cho mình được khóc khi mệt mỏi,
    hãy cho mình được mơ những giấc mơ thật dài.

    Ta có thể thất bại,
    ta có thể vấp ngã,
    nhưng ta xứng đáng được đứng lên,
    xứng đáng được yêu thương,
    ngay cả khi không một ai tin tưởng ta nữa.

    Người bạn tốt nhất không bao giờ bỏ đi,
    dù ta nghèo khó,
    dù ta già nua,
    dù ta mang những vết thương thầm kín.
    Người bạn ấy vẫn mỉm cười,
    vẫn chờ đợi,
    vẫn khẽ thì thầm trong từng nhịp thở:
    “Ta ở đây, cùng ngươi đến hết cuộc đời.”
    Đó là bản thân ta.
    Đó là tâm hồn ta.
    Đó là người bạn tốt nhất mà ta từng tìm kiếm.

    Vậy nên,
    hãy tập yêu thương chính mình,
    từ hôm nay,
    từ giây phút này,
    từ từng bước đi nhỏ bé.
    Hãy vỗ về trái tim ta,
    hãy xoa dịu những vết xước,
    hãy kiên nhẫn như một người bạn thủy chung,
    hãy dịu dàng như một dòng sông ôm lấy bờ cát.

    Rồi một ngày,
    ta sẽ thấy trong ánh mắt chính mình,
    có cả bầu trời xanh biếc,
    có cả niềm tin chưa từng tắt,
    có cả một tình yêu vĩnh hằng:
    tình yêu dành cho chính ta.

    Kết:
    Tập yêu thương chính mình,
    chẳng phải để xa cách thế gian,
    mà để ta có trái tim rộng mở,
    để yêu thương người khác trọn vẹn hơn,
    và để mỗi ngày,
    ta mỉm cười với bản thân như một người bạn tri kỷ,
    đi cùng ta đến tận cuối con đường.
    HNI 9/9 - B5. 💥💥💥💥 📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 40 : "TẬP YÊU THƯƠNG CHÍNH MÌNH NHƯ NGƯỜI BẠN TỐT NHẤT” – Lê Đình Hải Hỡi người ơi, bao năm tháng ngược xuôi, ta tìm kiếm tình thương từ người khác, mong một vòng tay, mong một ánh nhìn, mong một lời vỗ về dịu ngọt. Nhưng có khi, chính ta lại bỏ quên bản thân, để mặc trái tim héo úa, để mặc giấc mơ ngủ yên trong bóng tối, để mặc nụ cười trốn chạy sau ngày dài mệt mỏi. Ta trách đời sao quá lạnh lùng, ta oán người sao chẳng hiểu ta, ta chạy mãi giữa biển người xa lạ, mà quên rằng người bạn đầu tiên, người bạn trung thành nhất, chính là… bản thân ta. Hãy ngồi xuống, lắng nghe nhịp tim mình, tựa như nghe một khúc hát xưa dịu dàng vang vọng. Hãy đặt tay lên ngực, mà thầm thì: “Tôi vẫn ở đây, tôi chưa bao giờ bỏ rơi chính mình.” Đừng đợi một ai mang đến yêu thương, hãy tập yêu lấy chính ta, như ta từng ôm một đứa trẻ nhỏ, như ta từng tha thứ cho một người lỡ dại, như ta từng mở lòng với một cơn mưa đầu hạ. Hãy mỉm cười với chính gương mặt ta trong gương, dù mắt còn quầng thâm, dù tóc còn rối bời, dù vết sẹo cũ vẫn còn in hằn, bởi đằng sau tất cả, là một linh hồn khao khát được sống tử tế, được chạm tới ánh sáng dịu êm. Yêu chính mình không phải ích kỷ, mà là trả lại công bằng cho trái tim, bao năm qua đã gánh hết nỗi đau lẫn hi sinh. Yêu chính mình là thắp ngọn nến nhỏ, giữa căn phòng cô tịch, để bóng tối không còn nuốt chửng ta. Hãy nói lời dịu dàng với bản thân, như nói với một người bạn tốt: “Đừng lo, ta đã cố gắng hết sức rồi.” Hãy cho mình được nghỉ ngơi, hãy cho mình được khóc khi mệt mỏi, hãy cho mình được mơ những giấc mơ thật dài. Ta có thể thất bại, ta có thể vấp ngã, nhưng ta xứng đáng được đứng lên, xứng đáng được yêu thương, ngay cả khi không một ai tin tưởng ta nữa. Người bạn tốt nhất không bao giờ bỏ đi, dù ta nghèo khó, dù ta già nua, dù ta mang những vết thương thầm kín. Người bạn ấy vẫn mỉm cười, vẫn chờ đợi, vẫn khẽ thì thầm trong từng nhịp thở: “Ta ở đây, cùng ngươi đến hết cuộc đời.” Đó là bản thân ta. Đó là tâm hồn ta. Đó là người bạn tốt nhất mà ta từng tìm kiếm. Vậy nên, hãy tập yêu thương chính mình, từ hôm nay, từ giây phút này, từ từng bước đi nhỏ bé. Hãy vỗ về trái tim ta, hãy xoa dịu những vết xước, hãy kiên nhẫn như một người bạn thủy chung, hãy dịu dàng như một dòng sông ôm lấy bờ cát. Rồi một ngày, ta sẽ thấy trong ánh mắt chính mình, có cả bầu trời xanh biếc, có cả niềm tin chưa từng tắt, có cả một tình yêu vĩnh hằng: tình yêu dành cho chính ta. 🌿 Kết: Tập yêu thương chính mình, chẳng phải để xa cách thế gian, mà để ta có trái tim rộng mở, để yêu thương người khác trọn vẹn hơn, và để mỗi ngày, ta mỉm cười với bản thân như một người bạn tri kỷ, đi cùng ta đến tận cuối con đường.
    Like
    Love
    9
    1 Bình luận 0 Chia sẽ