• HNI 27-3
    BÀI THƠ CHƯƠNG 14: LUẬT TRỜI TRONG MỖI BƯỚC CHÂN

    Giữa trời cao có luật trời
    Mỗi người gieo hạt cuộc đời của ta

    Không ai trốn khỏi ánh nhìn
    Dù trong đêm vắng hay bình minh sang

    Hai thiên thần đứng lặng im
    Ghi từng ý nghĩ lặng thầm trong tim

    Một bên ghi ánh điều lành
    Một bên giữ bóng mong manh lỗi lầm

    Chỉ cần khởi một ý ngay
    Đã thành hạt giống mai này trổ hoa

    Thiện lương gieo giữa phong ba
    Ngày kia vẫn nở hiền hòa an yên

    Khi người lạc bước sai đường
    Cửa tha thứ vẫn mở thương gọi về

    Giọt ăn năn hóa mưa mềm
    Rửa bao bụi cũ phủ thêm cuộc đời

    Giàu nghèo cũng chỉ thử thôi
    Xem ai giữ được lòng người sáng trong

    Khó khăn như gió mùa đông
    Dạy ta nhóm lửa ấm nồng niềm tin

    Không điều thiện nào mất đâu
    Chỉ đang chờ buổi sáng thật nở hoa

    Im lặng giúp một người xa
    Trời cao vẫn biết lòng ta thế nào

    Cho đi chẳng đợi tiếng khen
    Phúc lành tự đến dịu êm cửa nhà

    Thời gian chảy tựa dòng sông
    Mang bao câu chuyện về trong lặng thầm

    Ngày phán xét gọi tên ta
    Không còn che giấu điều ta đã làm

    Khi màn bí mật rơi dần
    Sự thật đứng đó sáng ngần như sao

    Thiên đàng mở lối nhiệm màu
    Cho người giữ trọn trước sau tấm lòng

    Địa ngục cũng chỉ bóng đêm
    Cho ai lạc bước quên thêm ánh trời

    Cuộc đời như chuyến hành trình
    Mỗi ngày là một trang kinh viết dần

    Hạt lành gieo giữa nhân gian
    Sẽ thành bóng mát vô vàn mai sau

    Tin vào luật sáng nhiệm mầu
    Ta đi vững bước qua cầu thời gian

    Đêm dài rồi cũng tàn thôi
    Bình minh thức dậy gọi mời bình an

    Giữ tâm như ngọn đèn vàng
    HNI 27-3 BÀI THƠ CHƯƠNG 14: LUẬT TRỜI TRONG MỖI BƯỚC CHÂN Giữa trời cao có luật trời Mỗi người gieo hạt cuộc đời của ta Không ai trốn khỏi ánh nhìn Dù trong đêm vắng hay bình minh sang Hai thiên thần đứng lặng im Ghi từng ý nghĩ lặng thầm trong tim Một bên ghi ánh điều lành Một bên giữ bóng mong manh lỗi lầm Chỉ cần khởi một ý ngay Đã thành hạt giống mai này trổ hoa Thiện lương gieo giữa phong ba Ngày kia vẫn nở hiền hòa an yên Khi người lạc bước sai đường Cửa tha thứ vẫn mở thương gọi về Giọt ăn năn hóa mưa mềm Rửa bao bụi cũ phủ thêm cuộc đời Giàu nghèo cũng chỉ thử thôi Xem ai giữ được lòng người sáng trong Khó khăn như gió mùa đông Dạy ta nhóm lửa ấm nồng niềm tin Không điều thiện nào mất đâu Chỉ đang chờ buổi sáng thật nở hoa Im lặng giúp một người xa Trời cao vẫn biết lòng ta thế nào Cho đi chẳng đợi tiếng khen Phúc lành tự đến dịu êm cửa nhà Thời gian chảy tựa dòng sông Mang bao câu chuyện về trong lặng thầm Ngày phán xét gọi tên ta Không còn che giấu điều ta đã làm Khi màn bí mật rơi dần Sự thật đứng đó sáng ngần như sao Thiên đàng mở lối nhiệm màu Cho người giữ trọn trước sau tấm lòng Địa ngục cũng chỉ bóng đêm Cho ai lạc bước quên thêm ánh trời Cuộc đời như chuyến hành trình Mỗi ngày là một trang kinh viết dần Hạt lành gieo giữa nhân gian Sẽ thành bóng mát vô vàn mai sau Tin vào luật sáng nhiệm mầu Ta đi vững bước qua cầu thời gian Đêm dài rồi cũng tàn thôi Bình minh thức dậy gọi mời bình an Giữ tâm như ngọn đèn vàng
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 27-3
    BÀI THƠ CHƯƠNG 15: ĐỨC SÁNG THUẬN TRỜI

    Người sinh giữa cõi nhân gian
    Mang theo thiên mệnh Trời ban âm thầm

    Trời không nói những lời vang
    Chỉ gieo luật sống dịu dàng trong tim

    Ai đi đúng lối nghĩa nhân
    Đường đời tự khắc mở dần bình yên

    Đức như ngọn lửa trong đêm
    Soi cho bước lạc tìm miền sáng trong

    Một lời giữ trọn chữ tin
    Bằng nghìn của cải bạc vàng thế gian

    Một đời giữ nghĩa vẹn toàn
    Là xây phúc đức cho ngàn đời sau

    Nhà ai tích thiện bền lâu
    Con cháu tựa bóng cây cao giữa trời

    Người gieo giả dối một thời
    Sẽ nghe tiếng gió trả lời cô đơn

    Thiên mệnh chẳng phải xa xăm
    Nằm trong cách sống âm thầm mỗi ngày

    Làm cha giữ trọn nghĩa dày
    Làm con hiếu thuận dựng xây gia đình

    Người trên giữ đức công minh
    Kẻ dưới thêm vững niềm tin cuộc đời

    Khi ai sống đúng vai rồi
    Xã hội tự khắc rạng ngời bình an

    Một người giữ trọn đạo làm
    Ngàn người cảm được ánh vàng lan xa

    Tu thân như giọt nước sa
    Nhỏ thôi nhưng đủ chan hòa biển khơi

    Tề gia là gốc rễ đời
    Trị quốc từ đó sáng ngời niềm tin

    Bình thiên hạ chẳng xa xôi
    Bắt đầu từ việc sửa mình hôm nay

    Đức không cần tiếng khen hay
    Chỉ cần bền bỉ tháng ngày lặng im

    Trời cao lặng lẽ nhìn xem
    Ai đi chính đạo, ai quên lối về

    Phúc không đến tự lời thề
    Mà từ từng việc nhỏ nhoi mỗi ngày

    Một lòng giữ nghĩa thẳng ngay
    Đã là thiên mệnh trao tay con người

    Sống sao ngẩng mặt với đời
    Là khi lương thiện sáng ngời trong tim

    Đêm dài rồi sẽ qua nhanh
    Bình minh mở lối hiền lành nở hoa

    Giữ tâm như ánh trăng ngà
    Thuận Trời – hợp Đạo – nở ra an lành
    HNI 27-3 BÀI THƠ CHƯƠNG 15: ĐỨC SÁNG THUẬN TRỜI Người sinh giữa cõi nhân gian Mang theo thiên mệnh Trời ban âm thầm Trời không nói những lời vang Chỉ gieo luật sống dịu dàng trong tim Ai đi đúng lối nghĩa nhân Đường đời tự khắc mở dần bình yên Đức như ngọn lửa trong đêm Soi cho bước lạc tìm miền sáng trong Một lời giữ trọn chữ tin Bằng nghìn của cải bạc vàng thế gian Một đời giữ nghĩa vẹn toàn Là xây phúc đức cho ngàn đời sau Nhà ai tích thiện bền lâu Con cháu tựa bóng cây cao giữa trời Người gieo giả dối một thời Sẽ nghe tiếng gió trả lời cô đơn Thiên mệnh chẳng phải xa xăm Nằm trong cách sống âm thầm mỗi ngày Làm cha giữ trọn nghĩa dày Làm con hiếu thuận dựng xây gia đình Người trên giữ đức công minh Kẻ dưới thêm vững niềm tin cuộc đời Khi ai sống đúng vai rồi Xã hội tự khắc rạng ngời bình an Một người giữ trọn đạo làm Ngàn người cảm được ánh vàng lan xa Tu thân như giọt nước sa Nhỏ thôi nhưng đủ chan hòa biển khơi Tề gia là gốc rễ đời Trị quốc từ đó sáng ngời niềm tin Bình thiên hạ chẳng xa xôi Bắt đầu từ việc sửa mình hôm nay Đức không cần tiếng khen hay Chỉ cần bền bỉ tháng ngày lặng im Trời cao lặng lẽ nhìn xem Ai đi chính đạo, ai quên lối về Phúc không đến tự lời thề Mà từ từng việc nhỏ nhoi mỗi ngày Một lòng giữ nghĩa thẳng ngay Đã là thiên mệnh trao tay con người Sống sao ngẩng mặt với đời Là khi lương thiện sáng ngời trong tim Đêm dài rồi sẽ qua nhanh Bình minh mở lối hiền lành nở hoa Giữ tâm như ánh trăng ngà Thuận Trời – hợp Đạo – nở ra an lành
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 27-3
    BÀI THƠ CHƯƠNG 12: BÁNH XE LUÂN HỒI

    Ta đến đời như cơn gió
    Không nhớ mình đã qua đâu
    Bước chân tìm miền bến cũ
    Nghe tim vọng tiếng nghìn sau

    Một hạt mầm gieo rất khẽ
    Đất trời giữ mãi âm thầm
    Đến ngày mùa duyên chín đỏ
    Quả rơi gọi lại trăm năm

    Có người sinh ra giàu có
    Có người khổ tận kiếp người
    Chẳng phải đất trời thiên vị
    Chỉ là nhân quả đang rơi

    Nghiệp như dòng sông chảy mãi
    Mang theo ký ức linh hồn
    Mỗi kiếp là một bến tạm
    Để học thương người, thương hơn

    Thân này chỉ là áo mượn
    Mai kia trả lại bụi trần
    Linh hồn thay bao chiếc áo
    Vẫn đi tìm ánh dương gần

    Bao lần sinh rồi lại tử
    Bao lần tử lại thành sinh
    Bánh xe quay hoài không nghỉ
    Cho đến khi sáng tâm linh

    Có khi làm thân cỏ dại
    Có khi làm cánh chim trời
    Có khi làm người bé nhỏ
    Để học hai chữ “con người”

    Khổ đau không là trừng phạt
    Chỉ là bài học nhiệm màu
    Dạy ta biết thương giọt lệ
    Biết nhìn nhau thật nhiệm mầu

    Hạnh phúc cũng là bài học
    Dạy ta sẻ chia cho đời
    Giữ lòng không vương kiêu ngạo
    Giữa bao tiếng gọi xa xôi

    Khi tham sân si còn đó
    Bánh xe vẫn cứ xoay vòng
    Khi tâm bình yên tỉnh thức
    Luân hồi khép lại dòng sông

    Ngày nào ta thôi tìm kiếm
    Ngoài kia ảo mộng xa xăm
    Ngày nào quay về bên trong
    Cửa trời mở giữa lặng thầm

    Hành trình dài hơn ta nghĩ
    Kiếp người chỉ một trang thôi
    Nhưng từng trang đều cần thiết
    Để thành cuốn sách cuộc đời

    Nếu hôm nay còn lạc bước
    Xin đừng tuyệt vọng nghe không
    Mỗi lần ngã là một bước
    Đưa ta gần bến hư không

    Rồi một ngày ta sẽ hiểu
    Không còn sợ hãi sinh tử
    Chỉ còn bình yên tĩnh lặng
    Như trời xanh giữa sương mù

    Bánh xe luân hồi khép lại
    Khi tâm đã sáng như gương
    Linh hồn trở về nguồn cội
    Tan vào vĩnh cửu yêu thương.
    Đọc thêm
    HNI 27-3 BÀI THƠ CHƯƠNG 12: BÁNH XE LUÂN HỒI Ta đến đời như cơn gió Không nhớ mình đã qua đâu Bước chân tìm miền bến cũ Nghe tim vọng tiếng nghìn sau Một hạt mầm gieo rất khẽ Đất trời giữ mãi âm thầm Đến ngày mùa duyên chín đỏ Quả rơi gọi lại trăm năm Có người sinh ra giàu có Có người khổ tận kiếp người Chẳng phải đất trời thiên vị Chỉ là nhân quả đang rơi Nghiệp như dòng sông chảy mãi Mang theo ký ức linh hồn Mỗi kiếp là một bến tạm Để học thương người, thương hơn Thân này chỉ là áo mượn Mai kia trả lại bụi trần Linh hồn thay bao chiếc áo Vẫn đi tìm ánh dương gần Bao lần sinh rồi lại tử Bao lần tử lại thành sinh Bánh xe quay hoài không nghỉ Cho đến khi sáng tâm linh Có khi làm thân cỏ dại Có khi làm cánh chim trời Có khi làm người bé nhỏ Để học hai chữ “con người” Khổ đau không là trừng phạt Chỉ là bài học nhiệm màu Dạy ta biết thương giọt lệ Biết nhìn nhau thật nhiệm mầu Hạnh phúc cũng là bài học Dạy ta sẻ chia cho đời Giữ lòng không vương kiêu ngạo Giữa bao tiếng gọi xa xôi Khi tham sân si còn đó Bánh xe vẫn cứ xoay vòng Khi tâm bình yên tỉnh thức Luân hồi khép lại dòng sông Ngày nào ta thôi tìm kiếm Ngoài kia ảo mộng xa xăm Ngày nào quay về bên trong Cửa trời mở giữa lặng thầm Hành trình dài hơn ta nghĩ Kiếp người chỉ một trang thôi Nhưng từng trang đều cần thiết Để thành cuốn sách cuộc đời Nếu hôm nay còn lạc bước Xin đừng tuyệt vọng nghe không Mỗi lần ngã là một bước Đưa ta gần bến hư không Rồi một ngày ta sẽ hiểu Không còn sợ hãi sinh tử Chỉ còn bình yên tĩnh lặng Như trời xanh giữa sương mù Bánh xe luân hồi khép lại Khi tâm đã sáng như gương Linh hồn trở về nguồn cội Tan vào vĩnh cửu yêu thương. Đọc thêm
    Love
    1
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 27-3
    BÀI THƠ CHƯƠNG 12: BÁNH XE LUÂN HỒI

    Ta đến đời như cơn gió
    Không nhớ mình đã qua đâu
    Bước chân tìm miền bến cũ
    Nghe tim vọng tiếng nghìn sau

    Một hạt mầm gieo rất khẽ
    Đất trời giữ mãi âm thầm
    Đến ngày mùa duyên chín đỏ
    Quả rơi gọi lại trăm năm

    Có người sinh ra giàu có
    Có người khổ tận kiếp người
    Chẳng phải đất trời thiên vị
    Chỉ là nhân quả đang rơi

    Nghiệp như dòng sông chảy mãi
    Mang theo ký ức linh hồn
    Mỗi kiếp là một bến tạm
    Để học thương người, thương hơn

    Thân này chỉ là áo mượn
    Mai kia trả lại bụi trần
    Linh hồn thay bao chiếc áo
    Vẫn đi tìm ánh dương gần

    Bao lần sinh rồi lại tử
    Bao lần tử lại thành sinh
    Bánh xe quay hoài không nghỉ
    Cho đến khi sáng tâm linh

    Có khi làm thân cỏ dại
    Có khi làm cánh chim trời
    Có khi làm người bé nhỏ
    Để học hai chữ “con người”

    Khổ đau không là trừng phạt
    Chỉ là bài học nhiệm màu
    Dạy ta biết thương giọt lệ
    Biết nhìn nhau thật nhiệm mầu

    Hạnh phúc cũng là bài học
    Dạy ta sẻ chia cho đời
    Giữ lòng không vương kiêu ngạo
    Giữa bao tiếng gọi xa xôi

    Khi tham sân si còn đó
    Bánh xe vẫn cứ xoay vòng
    Khi tâm bình yên tỉnh thức
    Luân hồi khép lại dòng sông

    Ngày nào ta thôi tìm kiếm
    Ngoài kia ảo mộng xa xăm
    Ngày nào quay về bên trong
    Cửa trời mở giữa lặng thầm

    Hành trình dài hơn ta nghĩ
    Kiếp người chỉ một trang thôi
    Nhưng từng trang đều cần thiết
    Để thành cuốn sách cuộc đời

    Nếu hôm nay còn lạc bước
    Xin đừng tuyệt vọng nghe không
    Mỗi lần ngã là một bước
    Đưa ta gần bến hư không

    Rồi một ngày ta sẽ hiểu
    Không còn sợ hãi sinh tử
    Chỉ còn bình yên tĩnh lặng
    Như trời xanh giữa sương mù

    Bánh xe luân hồi khép lại
    Khi tâm đã sáng như gương
    Linh hồn trở về nguồn cội
    Tan vào vĩnh cửu yêu thương.
    Đọc thêm
    HNI 27-3 BÀI THƠ CHƯƠNG 12: BÁNH XE LUÂN HỒI Ta đến đời như cơn gió Không nhớ mình đã qua đâu Bước chân tìm miền bến cũ Nghe tim vọng tiếng nghìn sau Một hạt mầm gieo rất khẽ Đất trời giữ mãi âm thầm Đến ngày mùa duyên chín đỏ Quả rơi gọi lại trăm năm Có người sinh ra giàu có Có người khổ tận kiếp người Chẳng phải đất trời thiên vị Chỉ là nhân quả đang rơi Nghiệp như dòng sông chảy mãi Mang theo ký ức linh hồn Mỗi kiếp là một bến tạm Để học thương người, thương hơn Thân này chỉ là áo mượn Mai kia trả lại bụi trần Linh hồn thay bao chiếc áo Vẫn đi tìm ánh dương gần Bao lần sinh rồi lại tử Bao lần tử lại thành sinh Bánh xe quay hoài không nghỉ Cho đến khi sáng tâm linh Có khi làm thân cỏ dại Có khi làm cánh chim trời Có khi làm người bé nhỏ Để học hai chữ “con người” Khổ đau không là trừng phạt Chỉ là bài học nhiệm màu Dạy ta biết thương giọt lệ Biết nhìn nhau thật nhiệm mầu Hạnh phúc cũng là bài học Dạy ta sẻ chia cho đời Giữ lòng không vương kiêu ngạo Giữa bao tiếng gọi xa xôi Khi tham sân si còn đó Bánh xe vẫn cứ xoay vòng Khi tâm bình yên tỉnh thức Luân hồi khép lại dòng sông Ngày nào ta thôi tìm kiếm Ngoài kia ảo mộng xa xăm Ngày nào quay về bên trong Cửa trời mở giữa lặng thầm Hành trình dài hơn ta nghĩ Kiếp người chỉ một trang thôi Nhưng từng trang đều cần thiết Để thành cuốn sách cuộc đời Nếu hôm nay còn lạc bước Xin đừng tuyệt vọng nghe không Mỗi lần ngã là một bước Đưa ta gần bến hư không Rồi một ngày ta sẽ hiểu Không còn sợ hãi sinh tử Chỉ còn bình yên tĩnh lặng Như trời xanh giữa sương mù Bánh xe luân hồi khép lại Khi tâm đã sáng như gương Linh hồn trở về nguồn cội Tan vào vĩnh cửu yêu thương. Đọc thêm
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 27-3
    BÀI THƠ CHƯƠNG 16:SỐNG THUẬN DÒNG ĐẠO

    Dòng sông lặng lẽ trôi đi
    Không tranh biển rộng vẫn về đại dương

    Cánh chim chẳng vội lên đường
    Gặp cơn gió thuận bay vươn bầu trời

    Mây trôi chẳng hẹn một lời
    Mà che mát cả một thời nắng hanh

    Cây rừng lặng lẽ lớn xanh
    Không hề vội vã vẫn thành bóng cao

    Người đời hấp tấp lao xao
    Chạy theo danh vọng bạc màu tháng năm

    Càng tranh càng thấy xa xăm
    Càng mong nắm giữ càng lầm lạc thêm

    Đêm dài học cách lặng im
    Nghe lòng mình thở dịu êm từng ngày

    Buông không phải bỏ đôi tay
    Mà thôi níu kéo những điều không nên

    Nước mềm mà thắng đá bền
    Không cần gồng sức vẫn bền tháng năm

    Ai hiểu lẽ sống âm thầm
    Mới hay đơn giản là mầm bình yên

    Sống chậm nghe gió ngoài hiên
    Nghe mưa kể chuyện dịu hiền đêm sâu

    Chẳng cần phải đứng thật cao
    Chỉ cần vững bước trước sau vẹn lòng

    Cỏ mềm vẫn sống qua đông
    Bão giông đi qua vẫn xanh nụ cười

    Người khôn biết lùi một bước
    Để đường phía trước rộng dài hơn ra

    Một lời nhường nhịn chan hòa
    Hơn ngàn tranh thắng hóa ra muộn phiền

    Đời người như chiếc lá nghiêng
    Thuận theo chiều gió bình yên cuối mùa

    Không tranh ánh nắng ban trưa
    Vẫn vàng rực rỡ khi vừa thu sang

    Sống như giọt nước dịu dàng
    Đi đâu cũng giữ trong ngần bản thân

    Khi thôi gồng gánh nặng trần
    Tâm như mặt nước dần dần lặng yên

    Không cần hơn thiệt đảo điên
    Chỉ cần sống trọn từng miền hôm nay

    Trời cao chẳng nói điều hay
    Chỉ cho ta thấy đổi thay bốn mùa

    Xuân về hoa nở đong đưa
    Thu sang lá rụng như vừa buông tay

    Hiểu đời sau những tháng ngày
    Hóa ra hạnh phúc ở ngay bên mình

    Sống như ngọn gió vô hình
    Đi qua mà vẫn nghĩa tình còn đây

    Buông mà chẳng phải là rơi
    Thuận theo Đạo sống thảnh t
    HNI 27-3 BÀI THƠ CHƯƠNG 16:SỐNG THUẬN DÒNG ĐẠO Dòng sông lặng lẽ trôi đi Không tranh biển rộng vẫn về đại dương Cánh chim chẳng vội lên đường Gặp cơn gió thuận bay vươn bầu trời Mây trôi chẳng hẹn một lời Mà che mát cả một thời nắng hanh Cây rừng lặng lẽ lớn xanh Không hề vội vã vẫn thành bóng cao Người đời hấp tấp lao xao Chạy theo danh vọng bạc màu tháng năm Càng tranh càng thấy xa xăm Càng mong nắm giữ càng lầm lạc thêm Đêm dài học cách lặng im Nghe lòng mình thở dịu êm từng ngày Buông không phải bỏ đôi tay Mà thôi níu kéo những điều không nên Nước mềm mà thắng đá bền Không cần gồng sức vẫn bền tháng năm Ai hiểu lẽ sống âm thầm Mới hay đơn giản là mầm bình yên Sống chậm nghe gió ngoài hiên Nghe mưa kể chuyện dịu hiền đêm sâu Chẳng cần phải đứng thật cao Chỉ cần vững bước trước sau vẹn lòng Cỏ mềm vẫn sống qua đông Bão giông đi qua vẫn xanh nụ cười Người khôn biết lùi một bước Để đường phía trước rộng dài hơn ra Một lời nhường nhịn chan hòa Hơn ngàn tranh thắng hóa ra muộn phiền Đời người như chiếc lá nghiêng Thuận theo chiều gió bình yên cuối mùa Không tranh ánh nắng ban trưa Vẫn vàng rực rỡ khi vừa thu sang Sống như giọt nước dịu dàng Đi đâu cũng giữ trong ngần bản thân Khi thôi gồng gánh nặng trần Tâm như mặt nước dần dần lặng yên Không cần hơn thiệt đảo điên Chỉ cần sống trọn từng miền hôm nay Trời cao chẳng nói điều hay Chỉ cho ta thấy đổi thay bốn mùa Xuân về hoa nở đong đưa Thu sang lá rụng như vừa buông tay Hiểu đời sau những tháng ngày Hóa ra hạnh phúc ở ngay bên mình Sống như ngọn gió vô hình Đi qua mà vẫn nghĩa tình còn đây Buông mà chẳng phải là rơi Thuận theo Đạo sống thảnh t
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 27-3
    BÀI THƠ CHƯƠNG 17: NHÂN QUẢ TRONG TÍN NGƯỠNG DÂN GIAN VIỆT NAM

    Hương khói bay chiều trước mái hiên xưa
    Tiếng chuông chùa rơi vào lòng tĩnh lặng
    Bà kể cháu nghe chuyện đời cay đắng
    Rằng gieo gì rồi cũng gặt mai sau.

    Có ông trời ngồi rất cao rất sâu
    Nghe tiếng thở dài của người lương thiện
    Có tổ tiên dõi theo từng lời nguyện
    Giữ cháu con khỏi lạc lối nhân gian.

    Cây trước nhà xanh bởi nước giếng làng
    Như đời người xanh nhờ điều nhân nghĩa
    Ai gieo gió rồi bão giông sẽ tới
    Luật đất trời chẳng bỏ sót một ai.

    Bước qua cầu tre, bóng nước chao nghiêng
    Lời mẹ dặn vang như câu thần chú
    Ở hiền gặp lành – câu nghe quen cũ
    Nhưng đời nào có cũ giữa trăm năm.

    Một nén nhang thơm gửi gió âm thầm
    Là lời cảm ơn đất trời che chở
    Một chén nước trong đặt lên bàn thờ
    Là lời hứa sống đời không phụ bạc.

    Đêm tháng bảy nghe mưa rơi lác đác
    Tháng cô hồn mở cửa cõi vô hình
    Người sống chợt thương linh hồn phiêu bạt
    Chia bát cơm như gửi chút ân tình.

    Con cá nhỏ được thả về sông xanh
    Một lời nguyện cho đời thêm phước đức
    Bàn tay mở là bàn tay có phúc
    Tâm cho đi chính là nhận lại nhiều.

    Ai bước chậm trong mưa gió tiêu điều
    Cũng từng nợ một ánh nhìn xa lạ
    Một cái nắm tay – duyên lành kết quả
    Từ hạt mầm gieo rất nhỏ ngày xưa.

    Người bán hàng không nói thách lọc lừa
    Tin rằng thật thà trời cao chứng giám
    Người gánh nước không nề hà mưa nắng
    Tin mồ hôi hóa hạt lúa thơm vàng.

    Có bà cụ ngồi đếm nắng ngoài sân
    Bảo cháu nhỏ: “Đừng làm điều gian dối”
    Bởi nhân quả không cần ai kết tội
    Chỉ lặng thầm ghi chép giữa hư không.

    Mỗi nụ cười gieo xuống giữa dòng sông
    Sẽ lan mãi thành trăm nghìn con sóng
    Mỗi giọt nước mắt làm người đau đớn
    Cũng trở về thành bão tố mai sau.

    Đất quê nghèo dạy ta sống trước sau
    Tin có phúc đức truyền đời con cháu
    Tin tổ tiên luôn đứng nơi phía sau
    Che bão gió những bước chân vụng dại.

    Nhang tắt rồi nhưng niềm tin còn mãi
    Luật nhân quả như mạch nước ngầm sâu
    Ai sống đẹp sẽ nở hoa ngày tới
    Dù hôm nay còn lắm nỗi cơ cầu.

    Đêm trôi qua, sao vẫn sáng trên đầu
    Như lời hứa của ngàn đời dân tộc
    Sống tử tế – chính là lời cầu nguyện
    Gửi đất trời qua từng nhịp tim ta.
    HNI 27-3 BÀI THƠ CHƯƠNG 17: NHÂN QUẢ TRONG TÍN NGƯỠNG DÂN GIAN VIỆT NAM Hương khói bay chiều trước mái hiên xưa Tiếng chuông chùa rơi vào lòng tĩnh lặng Bà kể cháu nghe chuyện đời cay đắng Rằng gieo gì rồi cũng gặt mai sau. Có ông trời ngồi rất cao rất sâu Nghe tiếng thở dài của người lương thiện Có tổ tiên dõi theo từng lời nguyện Giữ cháu con khỏi lạc lối nhân gian. Cây trước nhà xanh bởi nước giếng làng Như đời người xanh nhờ điều nhân nghĩa Ai gieo gió rồi bão giông sẽ tới Luật đất trời chẳng bỏ sót một ai. Bước qua cầu tre, bóng nước chao nghiêng Lời mẹ dặn vang như câu thần chú Ở hiền gặp lành – câu nghe quen cũ Nhưng đời nào có cũ giữa trăm năm. Một nén nhang thơm gửi gió âm thầm Là lời cảm ơn đất trời che chở Một chén nước trong đặt lên bàn thờ Là lời hứa sống đời không phụ bạc. Đêm tháng bảy nghe mưa rơi lác đác Tháng cô hồn mở cửa cõi vô hình Người sống chợt thương linh hồn phiêu bạt Chia bát cơm như gửi chút ân tình. Con cá nhỏ được thả về sông xanh Một lời nguyện cho đời thêm phước đức Bàn tay mở là bàn tay có phúc Tâm cho đi chính là nhận lại nhiều. Ai bước chậm trong mưa gió tiêu điều Cũng từng nợ một ánh nhìn xa lạ Một cái nắm tay – duyên lành kết quả Từ hạt mầm gieo rất nhỏ ngày xưa. Người bán hàng không nói thách lọc lừa Tin rằng thật thà trời cao chứng giám Người gánh nước không nề hà mưa nắng Tin mồ hôi hóa hạt lúa thơm vàng. Có bà cụ ngồi đếm nắng ngoài sân Bảo cháu nhỏ: “Đừng làm điều gian dối” Bởi nhân quả không cần ai kết tội Chỉ lặng thầm ghi chép giữa hư không. Mỗi nụ cười gieo xuống giữa dòng sông Sẽ lan mãi thành trăm nghìn con sóng Mỗi giọt nước mắt làm người đau đớn Cũng trở về thành bão tố mai sau. Đất quê nghèo dạy ta sống trước sau Tin có phúc đức truyền đời con cháu Tin tổ tiên luôn đứng nơi phía sau Che bão gió những bước chân vụng dại. Nhang tắt rồi nhưng niềm tin còn mãi Luật nhân quả như mạch nước ngầm sâu Ai sống đẹp sẽ nở hoa ngày tới Dù hôm nay còn lắm nỗi cơ cầu. Đêm trôi qua, sao vẫn sáng trên đầu Như lời hứa của ngàn đời dân tộc Sống tử tế – chính là lời cầu nguyện Gửi đất trời qua từng nhịp tim ta.
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • BÀI THƠ CHƯƠNG 9: HẠT GIỐNG TRONG BIỂN NGƯỜI
    HNI 27-3 BÀI THƠ CHƯƠNG 9: HẠT GIỐNG TRONG BIỂN NGƯỜI   Giữa dòng đời rộng mênh mông Con người như hạt giữa dòng sóng trôi   Ai tin đời sống riêng thôi Nhưng đâu biết gió chung trời thổi qua   Một người nhóm lửa trong ta Ngàn người bỗng thấy ánh xa sáng dần   Một người gieo...
    Love
    1
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • CHƯƠNG 10: NHÂN QUẢ TRONG ĐỜI SỐNG HIỆN ĐẠI
    HNI 27-3 CHƯƠNG 10: NHÂN QUẢ TRONG ĐỜI SỐNG HIỆN ĐẠI   1. Khi luật nhân quả bước vào thời đại số   Nếu cách đây hàng trăm năm, con người có thể sống cả đời trong một ngôi làng nhỏ, thì ngày nay chúng ta đang sống trong một “ngôi làng toàn cầu”. Một hành động nhỏ...
    Like
    1
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • BÀI THƠ CHƯƠNG 10: NHỮNG HẠT GIỐNG TRONG THỜI ĐẠI SỐ
    HNI 27-3 BÀI THƠ CHƯƠNG 10: NHỮNG HẠT GIỐNG TRONG THỜI ĐẠI SỐ   Ta sống giữa muôn trùng kết nối Một chạm tay, thế giới mở ra Một lời nói lan đi rất vội Một nụ cười đến tận phương xa   Hạt giống gieo từ dòng trạng thái Có khi nở rộ giữa triệu người Có khi hóa thành cơn bão lớn Quay trở về chính...
    Like
    1
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://www.h-coin.org/?ref=Maiphuong12
    https://www.h-coin.org/?ref=Maiphuong12
    WWW.H-COIN.ORG
    Chào mừng bạn đến HNI
    Cộng đồng doanh nhân Việt Nam- khởi nghiệp 0 đồng
    0 Bình luận 0 Chia sẽ