• Love
    Like
    3
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 9/9: Bài Hát Chương 44: Hiến Chương Đạo Trời
    Điệp khúc:
    Hiến Chương Đạo Trời – lời thề muôn đời,
    Ánh sáng công bằng soi khắp muôn nơi.
    Cộng đồng đứng chung, một nhịp con tim,
    DAO hóa lời nguyện, minh bạch tận cùng.
    Đoạn 1:
    Không còn chia rẽ, chẳng còn dối gian,
    Người với người nối bởi tình thương tràn.
    Quyền lực không ở kẻ nắm ngai vàng,
    Mà ở nhân dân – cộng đồng vững vàng.
    Điệp khúc:
    Hiến Chương Đạo Trời – lời thề muôn đời,
    Ánh sáng công bằng soi khắp muôn nơi.
    Cộng đồng đứng chung, một nhịp con tim,
    DAO hóa lời nguyện, minh bạch tận cùng.

    Đoạn 2:
    Mỗi chữ ghi khắc như sao sáng ngời,
    Mỗi điều cam kết là luật của Trời.
    Không ai cao thấp, chẳng ai làm vua,
    Chỉ có công lý – một lẽ thật thà.
    Điệp khúc:
    Hiến Chương Đạo Trời – lời thề muôn đời,
    Ánh sáng công bằng soi khắp muôn nơi.
    Cộng đồng đứng chung, một nhịp con tim,
    DAO hóa lời nguyện, minh bạch tận cùng.

    Đoạn 3:
    DAO là minh chứng, trí tuệ kết liên,
    Sức mạnh tập thể, lòng người hiển nhiên.
    Hiến chương soi lối, vượt mọi bão giông,
    Một nền văn minh – muôn thế hệ trông.
    Điệp khúc (lặp lớn, hùng tráng):
    Hiến Chương Đạo Trời – lời thề muôn đời,
    Ánh sáng công bằng soi khắp muôn nơi.
    Cộng đồng đứng chung, một nhịp con tim,
    DAO hóa lời nguyện, minh bạch tận cùng.
    Coda (kết thúc):
    Từ hôm nay, ta cùng ký thề,
    Sống thuận Đạo, muôn đời chẳng phai.
    Hiến Chương Đạo Trời –
    Ngọn lửa thiêng soi sáng tương lai.
    HNI 9/9: 🎶 Bài Hát Chương 44: Hiến Chương Đạo Trời Điệp khúc: Hiến Chương Đạo Trời – lời thề muôn đời, Ánh sáng công bằng soi khắp muôn nơi. Cộng đồng đứng chung, một nhịp con tim, DAO hóa lời nguyện, minh bạch tận cùng. Đoạn 1: Không còn chia rẽ, chẳng còn dối gian, Người với người nối bởi tình thương tràn. Quyền lực không ở kẻ nắm ngai vàng, Mà ở nhân dân – cộng đồng vững vàng. Điệp khúc: Hiến Chương Đạo Trời – lời thề muôn đời, Ánh sáng công bằng soi khắp muôn nơi. Cộng đồng đứng chung, một nhịp con tim, DAO hóa lời nguyện, minh bạch tận cùng. Đoạn 2: Mỗi chữ ghi khắc như sao sáng ngời, Mỗi điều cam kết là luật của Trời. Không ai cao thấp, chẳng ai làm vua, Chỉ có công lý – một lẽ thật thà. Điệp khúc: Hiến Chương Đạo Trời – lời thề muôn đời, Ánh sáng công bằng soi khắp muôn nơi. Cộng đồng đứng chung, một nhịp con tim, DAO hóa lời nguyện, minh bạch tận cùng. Đoạn 3: DAO là minh chứng, trí tuệ kết liên, Sức mạnh tập thể, lòng người hiển nhiên. Hiến chương soi lối, vượt mọi bão giông, Một nền văn minh – muôn thế hệ trông. Điệp khúc (lặp lớn, hùng tráng): Hiến Chương Đạo Trời – lời thề muôn đời, Ánh sáng công bằng soi khắp muôn nơi. Cộng đồng đứng chung, một nhịp con tim, DAO hóa lời nguyện, minh bạch tận cùng. Coda (kết thúc): Từ hôm nay, ta cùng ký thề, Sống thuận Đạo, muôn đời chẳng phai. Hiến Chương Đạo Trời – Ngọn lửa thiêng soi sáng tương lai.
    Love
    Like
    7
    0 Comments 0 Shares
  • Love
    Like
    3
    1 Comments 0 Shares
  • Love
    Like
    3
    1 Comments 0 Shares
  • Love
    Like
    3
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 9/9: CHƯƠNG 45: LỜI NGUYỆN CỦA NGƯỜI VIẾT SÁCH
    Henry Le gửi gắm tâm nguyện, lời hứa, và trách nhiệm thiêng liêng
    (1) MỞ ĐẦU – TIẾNG GỌI TỪ TÂM KHẢI HOÀN
    Có những trang sách không chỉ để đọc, mà để sống cùng, để soi sáng, để truyền lửa. Có những lời không chỉ được viết ra, mà còn được khắc vào lịch sử như một khế ước thiêng liêng giữa tác giả và nhân loại. Cuốn sách này, và chương cuối cùng này, chính là một bản khế ước như thế.
    Tôi – Henry Le, khi đặt bút viết từng con chữ, không chỉ viết cho riêng mình, mà viết cho tất cả những ai đang khát khao một nền văn minh mới – nơi con người là trung tâm, nơi nhân dân làm chủ vận mệnh, nơi đạo lý dẫn đường cho quyền lực, và nơi tự do đi cùng trách nhiệm.
    Trang sách này là lời nguyện. Một lời nguyện không phải để nói cho hay, mà để khắc sâu vào tim, để biến thành hành động, để trở thành ánh sáng soi đường. Đây là cam kết của người viết sách với chính mình, với thế hệ hôm nay, và với mai sau.
    (2) LỜI NGUYỆN THỨ NHẤT – VIẾT VÌ NHÂN DÂN
    Tôi nguyện rằng từng câu chữ tôi viết ra, không một chữ nào nhằm phục vụ quyền lợi của riêng cá nhân tôi, mà phải phục vụ cho nhân dân.
    Tôi hiểu rằng sức mạnh của ngòi bút lớn hơn bất kỳ vũ khí nào. Vũ khí giết thân xác, nhưng ngôn từ có thể cứu hay giết một linh hồn, một dân tộc. Vì thế, tôi xin nguyện chỉ dùng ngòi bút để gieo hạt giống tỉnh thức, để nâng con người lên, để thắp sáng ý chí tự do.
    Nếu một ngày nào đó tôi viết ra điều gì phản lại nhân dân, thì xin chính nhân dân hãy phán xét và gạt bỏ những điều ấy. Ngòi bút không thuộc về tôi, nó thuộc về những người đọc, những người sống, và những người đang đấu tranh cho một thế giới thật sự công bằng.
    (3) LỜI NGUYỆN THỨ HAI – KHÔNG NGỪNG TÌM KIẾM CHÂN LÝ
    Tôi nguyện không dừng lại ở những điều mình biết hôm nay, bởi sự thật không bao giờ đóng khung.
    Tôi biết rằng tri thức loài người là vô tận. Những điều tôi viết hôm nay chỉ là một nấc thang nhỏ trong hành trình đi lên của nhân loại. Nếu mai sau có ai tìm thấy con đường đúng hơn, sáng hơn, tôi xin nguyện cúi đầu mà lắng nghe.
    Người viết sách không phải là thầy dạy tuyệt đối, mà là người bạn đồng hành cùng nhân loại trong hành trình kiếm tìm. Tôi không viết để bắt buộc ai phải tin, tôi viết để khơi gợi, để đặt câu hỏi, để khích lệ tinh thần tự suy tư, tự chiêm nghiệm.
    (4) LỜI NGUYỆN THỨ BA – GIỮ TRỌN ĐẠO LÝ
    Không có chữ nghĩa nào xứng đáng nếu nó rời bỏ đạo lý. Tôi nguyện rằng dù thế giới có biến động, quyền lực có đổi thay, tôi vẫn giữ một nguyên tắc bất di bất dịch: ngòi bút phải đứng về phía công bằng, nhân ái, và sự thật.
    Nếu người đời ca ngợi tôi, tôi không vì thế mà kiêu ngạo. Nếu người đời phỉ báng tôi, tôi không vì thế mà lùi bước. Tôi chỉ xin nguyện trung thành với một điều: Đạo Trời và lẽ phải trong tim người.
    (5) LỜI NGUYỆN THỨ TƯ – TRUYỀN LỬA CHO THẾ HỆ SAU
    Tôi nguyện không chỉ viết cho hôm nay, mà còn viết cho ngày mai.
    Những trang sách này không phải để đọc một lần rồi bỏ quên. Nó là ngọn đuốc, để thế hệ sau có thể cầm lên, đi tiếp con đường mà chúng ta hôm nay đang khởi dựng.
    Tôi nguyện dành những tư tưởng, khát vọng, và trách nhiệm này cho con cháu mai sau, để chúng không còn phải sống trong vòng lặp của nô lệ, áp bức và bất công, mà được bước vào kỷ nguyên mới – kỷ nguyên của tự do nội tâm và tự do xã hội.
    (6) LỜI NGUYỆN THỨ NĂM – BIẾN SÁCH THÀNH HÀNH ĐỘNG
    Tôi biết rằng lời nói suông là vô nghĩa. Một cuốn sách không làm thay đổi thế giới nếu nó chỉ nằm trên kệ. Vì vậy, tôi nguyện chính mình sẽ sống theo những gì tôi viết.
    HNI 9/9: 🌺 CHƯƠNG 45: LỜI NGUYỆN CỦA NGƯỜI VIẾT SÁCH Henry Le gửi gắm tâm nguyện, lời hứa, và trách nhiệm thiêng liêng (1) MỞ ĐẦU – TIẾNG GỌI TỪ TÂM KHẢI HOÀN Có những trang sách không chỉ để đọc, mà để sống cùng, để soi sáng, để truyền lửa. Có những lời không chỉ được viết ra, mà còn được khắc vào lịch sử như một khế ước thiêng liêng giữa tác giả và nhân loại. Cuốn sách này, và chương cuối cùng này, chính là một bản khế ước như thế. Tôi – Henry Le, khi đặt bút viết từng con chữ, không chỉ viết cho riêng mình, mà viết cho tất cả những ai đang khát khao một nền văn minh mới – nơi con người là trung tâm, nơi nhân dân làm chủ vận mệnh, nơi đạo lý dẫn đường cho quyền lực, và nơi tự do đi cùng trách nhiệm. Trang sách này là lời nguyện. Một lời nguyện không phải để nói cho hay, mà để khắc sâu vào tim, để biến thành hành động, để trở thành ánh sáng soi đường. Đây là cam kết của người viết sách với chính mình, với thế hệ hôm nay, và với mai sau. (2) LỜI NGUYỆN THỨ NHẤT – VIẾT VÌ NHÂN DÂN Tôi nguyện rằng từng câu chữ tôi viết ra, không một chữ nào nhằm phục vụ quyền lợi của riêng cá nhân tôi, mà phải phục vụ cho nhân dân. Tôi hiểu rằng sức mạnh của ngòi bút lớn hơn bất kỳ vũ khí nào. Vũ khí giết thân xác, nhưng ngôn từ có thể cứu hay giết một linh hồn, một dân tộc. Vì thế, tôi xin nguyện chỉ dùng ngòi bút để gieo hạt giống tỉnh thức, để nâng con người lên, để thắp sáng ý chí tự do. Nếu một ngày nào đó tôi viết ra điều gì phản lại nhân dân, thì xin chính nhân dân hãy phán xét và gạt bỏ những điều ấy. Ngòi bút không thuộc về tôi, nó thuộc về những người đọc, những người sống, và những người đang đấu tranh cho một thế giới thật sự công bằng. (3) LỜI NGUYỆN THỨ HAI – KHÔNG NGỪNG TÌM KIẾM CHÂN LÝ Tôi nguyện không dừng lại ở những điều mình biết hôm nay, bởi sự thật không bao giờ đóng khung. Tôi biết rằng tri thức loài người là vô tận. Những điều tôi viết hôm nay chỉ là một nấc thang nhỏ trong hành trình đi lên của nhân loại. Nếu mai sau có ai tìm thấy con đường đúng hơn, sáng hơn, tôi xin nguyện cúi đầu mà lắng nghe. Người viết sách không phải là thầy dạy tuyệt đối, mà là người bạn đồng hành cùng nhân loại trong hành trình kiếm tìm. Tôi không viết để bắt buộc ai phải tin, tôi viết để khơi gợi, để đặt câu hỏi, để khích lệ tinh thần tự suy tư, tự chiêm nghiệm. (4) LỜI NGUYỆN THỨ BA – GIỮ TRỌN ĐẠO LÝ Không có chữ nghĩa nào xứng đáng nếu nó rời bỏ đạo lý. Tôi nguyện rằng dù thế giới có biến động, quyền lực có đổi thay, tôi vẫn giữ một nguyên tắc bất di bất dịch: ngòi bút phải đứng về phía công bằng, nhân ái, và sự thật. Nếu người đời ca ngợi tôi, tôi không vì thế mà kiêu ngạo. Nếu người đời phỉ báng tôi, tôi không vì thế mà lùi bước. Tôi chỉ xin nguyện trung thành với một điều: Đạo Trời và lẽ phải trong tim người. (5) LỜI NGUYỆN THỨ TƯ – TRUYỀN LỬA CHO THẾ HỆ SAU Tôi nguyện không chỉ viết cho hôm nay, mà còn viết cho ngày mai. Những trang sách này không phải để đọc một lần rồi bỏ quên. Nó là ngọn đuốc, để thế hệ sau có thể cầm lên, đi tiếp con đường mà chúng ta hôm nay đang khởi dựng. Tôi nguyện dành những tư tưởng, khát vọng, và trách nhiệm này cho con cháu mai sau, để chúng không còn phải sống trong vòng lặp của nô lệ, áp bức và bất công, mà được bước vào kỷ nguyên mới – kỷ nguyên của tự do nội tâm và tự do xã hội. (6) LỜI NGUYỆN THỨ NĂM – BIẾN SÁCH THÀNH HÀNH ĐỘNG Tôi biết rằng lời nói suông là vô nghĩa. Một cuốn sách không làm thay đổi thế giới nếu nó chỉ nằm trên kệ. Vì vậy, tôi nguyện chính mình sẽ sống theo những gì tôi viết.
    Love
    Like
    4
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 9/9 - B27. . BÀI HÁT CHƯƠNG 45 :
    "ĐỪNG BAO GIÒ XEM THƯỜNG AI”
    Henry Le – Lê Đình Hải
    [Đoạn 1]
    Có những bước chân nhỏ bé giữa đời,
    Âm thầm đi qua không ai để ý.
    Có những giọt lệ rơi chẳng ai nhìn,
    Nhưng chính nó làm nên sức mạnh kiên cường.
    [Điệp khúc]
    Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai,
    Vì trong họ có một vũ trụ đang cháy.
    Đừng bao giờ xem thường chính mình,
    Ngọn lửa âm thầm sẽ bùng lên sáng trời.
    Một hạt bụi nhỏ cũng mang cả vũ trụ,
    Một con tim yếu mềm cũng hóa anh hùng.
    [Đoạn 2]
    Có những ước mơ tưởng như quá xa,
    Nhưng bàn tay nhỏ có thể chạm tới.
    Có những lời nói tưởng chừng vô nghĩa,
    Nhưng thay đổi cả một thế hệ mai sau.
    [Điệp khúc]
    Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai,
    Vì trong họ có một giấc mơ rực cháy.
    Đừng bao giờ xem thường chính mình,
    Mỗi vết thương là một đôi cánh bay xa.
    Một tia sáng nhỏ cũng đủ xé màn đêm,
    Một trái tim chân thành cũng làm nên phép màu.
    [Bridge]
    Ngày mai có thể khác, chỉ cần ta tin,
    Trong bóng tối vẫn còn ánh bình minh.
    Mỗi con người – một câu chuyện phi thường,
    Nếu ta biết lắng nghe và trân trọng.
    [Điệp khúc cuối]
    Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai,
    Vì từng hạt cát cũng làm nên sa mạc.
    Đừng bao giờ xem thường chính mình,
    Từng bước nhỏ bé dựng cả giang sơn.
    Hãy nhớ lấy, hỡi trái tim nhân loại:
    Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai – kể cả chính mình.
    HNI 9/9 - B27. 🏵️🏵️🏵️. 🎵 BÀI HÁT CHƯƠNG 45 : "ĐỪNG BAO GIÒ XEM THƯỜNG AI” Henry Le – Lê Đình Hải [Đoạn 1] Có những bước chân nhỏ bé giữa đời, Âm thầm đi qua không ai để ý. Có những giọt lệ rơi chẳng ai nhìn, Nhưng chính nó làm nên sức mạnh kiên cường. [Điệp khúc] Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai, Vì trong họ có một vũ trụ đang cháy. Đừng bao giờ xem thường chính mình, Ngọn lửa âm thầm sẽ bùng lên sáng trời. Một hạt bụi nhỏ cũng mang cả vũ trụ, Một con tim yếu mềm cũng hóa anh hùng. [Đoạn 2] Có những ước mơ tưởng như quá xa, Nhưng bàn tay nhỏ có thể chạm tới. Có những lời nói tưởng chừng vô nghĩa, Nhưng thay đổi cả một thế hệ mai sau. [Điệp khúc] Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai, Vì trong họ có một giấc mơ rực cháy. Đừng bao giờ xem thường chính mình, Mỗi vết thương là một đôi cánh bay xa. Một tia sáng nhỏ cũng đủ xé màn đêm, Một trái tim chân thành cũng làm nên phép màu. [Bridge] Ngày mai có thể khác, chỉ cần ta tin, Trong bóng tối vẫn còn ánh bình minh. Mỗi con người – một câu chuyện phi thường, Nếu ta biết lắng nghe và trân trọng. [Điệp khúc cuối] Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai, Vì từng hạt cát cũng làm nên sa mạc. Đừng bao giờ xem thường chính mình, Từng bước nhỏ bé dựng cả giang sơn. Hãy nhớ lấy, hỡi trái tim nhân loại: Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai – kể cả chính mình.
    Love
    Like
    7
    1 Comments 0 Shares
  • TRẢ LỜI CÂU ĐỐ BUỔI CHIỀU NGÀY 09/09. Đề 1: Dưới đây là một số cách bảo vệ mắt khi dùng máy tính lâu dài:
    Cách bảo vệ mắt khi sử dụng máy tínhTôi thích nhất ở chương này là tính cộng đồng: hội chợ không chỉ để mua bán, mà còn để chia sẻ, gắn kết bạn bè, thầy cô và cả phụ huynh. Những giá trị như sáng tạo, hợp tác, tinh thần tiết kiệm và ý thức tái chế đều được lồng ghép khéo léo. Khi một phần lợi nhuận được trích ra để ủng hộ hoặc trồng cây, trẻ em còn học thêm bài học về trách nhiệm xã hội – yếu tố quan trọng của khởi nghiệp bền vững.
    Hình ảnh “hội chợ nhỏ tạo ra doanh nhân nhí lớn” thực sự truyền cảm hứng. Nó cho thấy khởi nghiệp không nhất thiết phải bắt đầu từ vốn lớn hay dự án phức tạp, mà có thể khởi đầu từ những trải nghiệm giản dị, vui vẻ, nhưng gieo mầm lâu dài cho tư duy sáng tạo và tự chủ.
    1. Áp dụng quy tắc 20–20–20
    Sau mỗi 20 phút làm việc, hãy nhìn ra xa ít nhất 20 feet (khoảng 6 mét) trong 20 giây.
    Điều này giúp mắt thư giãn và tránh mỏi do tập trung quá lâu
    2. Điều chỉnh ánh sáng màn hình
    Đặt độ sáng màn hình tương đương với ánh sáng môi trường.
    Tránh ngồi trong phòng tối hoàn toàn với màn hình sáng rực, hoặc ngược lại quá sáng so với màn hình
    3. Khoảng cách & tư thế ngồi
    Đặt màn hình cách mắt 50–70 cm, cao ngang hoặc thấp hơn tầm mắt một chút.
    Giữ tư thế ngồi thẳng, không cúi gằm hoặc ngửa quá cao.
    4. Chớp mắt thường xuyên & giữ ẩm cho mắt
    Khi tập trung, bạn thường quên chớp mắt, khiến mắt khô. Hãy nhắc bản thân chớp mắt đều đặn.
    Có thể dùng thêm nước nhỏ mắt nhân tạo nếu làm việc lâu trong môi trường điều hòa.
    5. Sử dụng kính bảo vệ
    Nếu bạn phải dùng máy tính nhiều, hãy cân nhắc kính lọc ánh sáng xanh (blue-light blocking glasses).
    Giảm tác động của ánh sáng xanh đến giấc ngủ và sức khỏe mắt
    6. Nghỉ ngơi hợp lý
    Sau 1–2 giờ làm việc, nên đứng dậy vận động nhẹ, đi lại, kết hợp nhìn xa để mắt hồi phục.
    7. Giữ chế độ dinh dưỡng tốt cho mắt
    Ăn nhiều thực phẩm giàu vitamin A, C, E, lutein,d omega-3 (như cà rốt, cá hồi, rau xanh, trứng).
    Uống đủ nước để tránh khô mắt. để 2 : Cảm nhận Chương 12 – Tổ chức hội chợ nhỏ trong lớp hoặc khu phố:
    Cảm nhận Chương 12 – Tổ chức Hội Chợ Nhỏ Trong Lớp Hoặc Khu Phố
    Đọc chương này, tôi cảm nhận được một cách tiếp cận rất gần gũi nhưng giàu ý nghĩa trong việc gieo hạt giống khởi nghiệp cho trẻ em. Một hội chợ nhỏ tưởng chừng đơn giản, nhưng lại mở ra cho các em cả một “sân chơi kinh tế” đầu đời. Thay vì chỉ học lý thuyết, các em được trực tiếp trải nghiệm bán hàng, quản lý tiền, quảng bá sản phẩm và phối hợp trong nhóm. Đây là những kỹ năng cốt lõi mà bất kỳ doanh nhân nào cũng cần.
    TRẢ LỜI CÂU ĐỐ BUỔI CHIỀU NGÀY 09/09. Đề 1: Dưới đây là một số cách bảo vệ mắt khi dùng máy tính lâu dài: 👀 Cách bảo vệ mắt khi sử dụng máy tínhTôi thích nhất ở chương này là tính cộng đồng: hội chợ không chỉ để mua bán, mà còn để chia sẻ, gắn kết bạn bè, thầy cô và cả phụ huynh. Những giá trị như sáng tạo, hợp tác, tinh thần tiết kiệm và ý thức tái chế đều được lồng ghép khéo léo. Khi một phần lợi nhuận được trích ra để ủng hộ hoặc trồng cây, trẻ em còn học thêm bài học về trách nhiệm xã hội – yếu tố quan trọng của khởi nghiệp bền vững. Hình ảnh “hội chợ nhỏ tạo ra doanh nhân nhí lớn” thực sự truyền cảm hứng. Nó cho thấy khởi nghiệp không nhất thiết phải bắt đầu từ vốn lớn hay dự án phức tạp, mà có thể khởi đầu từ những trải nghiệm giản dị, vui vẻ, nhưng gieo mầm lâu dài cho tư duy sáng tạo và tự chủ. 1. Áp dụng quy tắc 20–20–20 Sau mỗi 20 phút làm việc, hãy nhìn ra xa ít nhất 20 feet (khoảng 6 mét) trong 20 giây. Điều này giúp mắt thư giãn và tránh mỏi do tập trung quá lâu 2. Điều chỉnh ánh sáng màn hình Đặt độ sáng màn hình tương đương với ánh sáng môi trường. Tránh ngồi trong phòng tối hoàn toàn với màn hình sáng rực, hoặc ngược lại quá sáng so với màn hình 3. Khoảng cách & tư thế ngồi Đặt màn hình cách mắt 50–70 cm, cao ngang hoặc thấp hơn tầm mắt một chút. Giữ tư thế ngồi thẳng, không cúi gằm hoặc ngửa quá cao. 4. Chớp mắt thường xuyên & giữ ẩm cho mắt Khi tập trung, bạn thường quên chớp mắt, khiến mắt khô. Hãy nhắc bản thân chớp mắt đều đặn. Có thể dùng thêm nước nhỏ mắt nhân tạo nếu làm việc lâu trong môi trường điều hòa. 5. Sử dụng kính bảo vệ Nếu bạn phải dùng máy tính nhiều, hãy cân nhắc kính lọc ánh sáng xanh (blue-light blocking glasses). Giảm tác động của ánh sáng xanh đến giấc ngủ và sức khỏe mắt 6. Nghỉ ngơi hợp lý Sau 1–2 giờ làm việc, nên đứng dậy vận động nhẹ, đi lại, kết hợp nhìn xa để mắt hồi phục. 7. Giữ chế độ dinh dưỡng tốt cho mắt Ăn nhiều thực phẩm giàu vitamin A, C, E, lutein,d omega-3 (như cà rốt, cá hồi, rau xanh, trứng). Uống đủ nước để tránh khô mắt. để 2 : Cảm nhận Chương 12 – Tổ chức hội chợ nhỏ trong lớp hoặc khu phố: Cảm nhận Chương 12 – Tổ chức Hội Chợ Nhỏ Trong Lớp Hoặc Khu Phố Đọc chương này, tôi cảm nhận được một cách tiếp cận rất gần gũi nhưng giàu ý nghĩa trong việc gieo hạt giống khởi nghiệp cho trẻ em. Một hội chợ nhỏ tưởng chừng đơn giản, nhưng lại mở ra cho các em cả một “sân chơi kinh tế” đầu đời. Thay vì chỉ học lý thuyết, các em được trực tiếp trải nghiệm bán hàng, quản lý tiền, quảng bá sản phẩm và phối hợp trong nhóm. Đây là những kỹ năng cốt lõi mà bất kỳ doanh nhân nào cũng cần.
    Wow
    Love
    Like
    7
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 9/9 -Bài thơ: Lời Nguyện Của Người Viết Sách

    Ta viết không vì tên tuổi,
    Không vì tiếng ngợi ca ngoài đời.
    Trang giấy này là máu tim rơi,
    Mỗi con chữ là mạch nguồn thở sống.
    Ta nguyện đem ngòi bút làm gươm,
    Xẻ bóng tối, mở lối đường nhân loại.
    Không sợ bão, chẳng lùi gian dối,
    Chỉ giữ tâm trong sáng như trời.

    Ta nguyện viết cho kẻ nghèo khổ,
    Có giọt nước mát lành soi sáng đời.
    Viết cho trẻ thơ đôi mắt rạng ngời,
    Thấy tương lai không còn bị cướp mất.

    Ta nguyện viết cho dân tộc thức giấc,
    Không cúi đầu trước cường quyền tham tàn.
    Trang sách này là tiếng kèn ngân vang,
    Gọi triệu trái tim cùng chung nhịp thở.

    Ta nguyện viết không bao giờ thỏa hiệp,
    Không buông bút khi sự thật còn đau.
    Mỗi chương là một bước chân cao,
    Dẫn nhân gian về bến bờ tự chủ.

    Ta nguyện trao đời niềm tin bất tử,
    Để thế hệ sau không phải lạc loài.
    Một lời hứa khắc sâu trong tim này:
    Viết cho đến khi ánh bình minh rực sáng.

    —Henry Le – Lê Đình Hải—
    HNI 9/9 -📕Bài thơ: Lời Nguyện Của Người Viết Sách Ta viết không vì tên tuổi, Không vì tiếng ngợi ca ngoài đời. Trang giấy này là máu tim rơi, Mỗi con chữ là mạch nguồn thở sống. Ta nguyện đem ngòi bút làm gươm, Xẻ bóng tối, mở lối đường nhân loại. Không sợ bão, chẳng lùi gian dối, Chỉ giữ tâm trong sáng như trời. Ta nguyện viết cho kẻ nghèo khổ, Có giọt nước mát lành soi sáng đời. Viết cho trẻ thơ đôi mắt rạng ngời, Thấy tương lai không còn bị cướp mất. Ta nguyện viết cho dân tộc thức giấc, Không cúi đầu trước cường quyền tham tàn. Trang sách này là tiếng kèn ngân vang, Gọi triệu trái tim cùng chung nhịp thở. Ta nguyện viết không bao giờ thỏa hiệp, Không buông bút khi sự thật còn đau. Mỗi chương là một bước chân cao, Dẫn nhân gian về bến bờ tự chủ. Ta nguyện trao đời niềm tin bất tử, Để thế hệ sau không phải lạc loài. Một lời hứa khắc sâu trong tim này: Viết cho đến khi ánh bình minh rực sáng. —Henry Le – Lê Đình Hải—
    Love
    Like
    Sad
    4
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 9/9 - Bài hát chương 45
    Lời Nguyện Người Viết Sách

    [Điệp khúc]
    Ta nguyện viết bằng máu tim mình,
    Từng trang giấy hóa thành lời thiêng,
    Không để dân quên nguồn cội,
    Không để đời lạc mất ánh linh thiêng.
    Ngòi bút này là sứ mệnh,
    Ngòi bút này là lời nguyền,
    Ngòi bút này trao trách nhiệm,
    Để muôn đời còn mãi ánh nhân duyên.

    [Đoạn 1]
    Ta viết cho con cháu mai sau,
    Hiểu rằng dân mới là gốc sâu,
    Một trang sách không chỉ là chữ,
    Mà là máu, là hồn, là trách nhiệm cao.
    Ta viết cho nỗi đau nhân thế,
    Cho giọt lệ hóa ánh mặt trời,
    Để dân biết đứng lên làm chủ,
    Không khuất phục trước bóng tối rã rời.

    [Điệp khúc]
    Ta nguyện viết bằng máu tim mình,
    Từng trang giấy hóa thành lời thiêng,
    Không để dân quên nguồn cội,
    Không để đời lạc mất ánh linh thiêng.
    Ngòi bút này là sứ mệnh,
    Ngòi bút này là lời nguyền,
    Ngòi bút này trao trách nhiệm,
    Để muôn đời còn mãi ánh nhân duyên.

    [Đoạn 2]
    Ta viết cho từng người dân nhỏ bé,
    Có tiếng nói trong vận mệnh chung,
    Ta viết để nhắc nhở kẻ mạnh,
    Quyền lực sinh ra là để phụng sự cùng.
    Ngòi bút không run trước cường quyền,
    Ngòi bút không mòn trước bạo tàn,
    Ngòi bút chỉ cúi đầu trước Chân Lý,
    Và ngẩng cao cùng Dân Tộc hiên ngang.

    [Cao trào]
    Lời nguyện này, ta khắc vào trời đất,
    Cho gió mang đi, cho nước ghi vào,
    Nếu một ngày tim ta ngừng đập,
    Thì trang sách vẫn còn sống, còn reo hò cùng nhân gian.
    [Điệp khúc cuối]
    Ta nguyện viết bằng máu tim mình,
    Từng trang giấy hóa thành lời thiêng,
    Không để dân quên nguồn cội,
    Không để đời lạc mất ánh linh thiêng.
    Ngòi bút này là sứ mệnh,
    Ngòi bút này là lời nguyền,
    Ngòi bút này trao trách nhiệm,
    Để muôn đời còn mãi ánh nhân duyên.
    HNI 9/9 - 🎵Bài hát chương 45 Lời Nguyện Người Viết Sách [Điệp khúc] Ta nguyện viết bằng máu tim mình, Từng trang giấy hóa thành lời thiêng, Không để dân quên nguồn cội, Không để đời lạc mất ánh linh thiêng. Ngòi bút này là sứ mệnh, Ngòi bút này là lời nguyền, Ngòi bút này trao trách nhiệm, Để muôn đời còn mãi ánh nhân duyên. [Đoạn 1] Ta viết cho con cháu mai sau, Hiểu rằng dân mới là gốc sâu, Một trang sách không chỉ là chữ, Mà là máu, là hồn, là trách nhiệm cao. Ta viết cho nỗi đau nhân thế, Cho giọt lệ hóa ánh mặt trời, Để dân biết đứng lên làm chủ, Không khuất phục trước bóng tối rã rời. [Điệp khúc] Ta nguyện viết bằng máu tim mình, Từng trang giấy hóa thành lời thiêng, Không để dân quên nguồn cội, Không để đời lạc mất ánh linh thiêng. Ngòi bút này là sứ mệnh, Ngòi bút này là lời nguyền, Ngòi bút này trao trách nhiệm, Để muôn đời còn mãi ánh nhân duyên. [Đoạn 2] Ta viết cho từng người dân nhỏ bé, Có tiếng nói trong vận mệnh chung, Ta viết để nhắc nhở kẻ mạnh, Quyền lực sinh ra là để phụng sự cùng. Ngòi bút không run trước cường quyền, Ngòi bút không mòn trước bạo tàn, Ngòi bút chỉ cúi đầu trước Chân Lý, Và ngẩng cao cùng Dân Tộc hiên ngang. [Cao trào] Lời nguyện này, ta khắc vào trời đất, Cho gió mang đi, cho nước ghi vào, Nếu một ngày tim ta ngừng đập, Thì trang sách vẫn còn sống, còn reo hò cùng nhân gian. [Điệp khúc cuối] Ta nguyện viết bằng máu tim mình, Từng trang giấy hóa thành lời thiêng, Không để dân quên nguồn cội, Không để đời lạc mất ánh linh thiêng. Ngòi bút này là sứ mệnh, Ngòi bút này là lời nguyền, Ngòi bút này trao trách nhiệm, Để muôn đời còn mãi ánh nhân duyên.
    Like
    1
    0 Comments 0 Shares