1
458
News Feed
Viết lách
Bài viết đã lưu
Kỷ niệm
QUẢNG CÁO
Ví tiền
KHÁM PHÁ
Mọi người
Sự kiện
Blogs
Những câu chuyện
Bạn đang nghĩ gì?
#Hashtag.. @Đề cập.. Liên kết..
Chào buổi chiều, Giao62
Sau mỗi ngày làm việc là gia đình, dù làm việc bận đến đâu cũng nhớ về mái ấm, vợ và các con...
Cập nhật gần đây
Nguyentinhtg đã thêm một bức ảnh
3 hours ago
HNI 9/1
CHƯƠNG 8: CÔNG NGHỆ VÀ SỰ MẤT KẾT NỐI TRONG GIA ĐÌNH
Chưa bao giờ con người có nhiều công cụ để kết nối như hôm nay.
Chỉ một chiếc điện thoại, ta có thể nói chuyện với người ở bên kia bán cầu, biết tin tức toàn thế giới trong vài giây, chia sẻ hình ảnh, cảm xúc, suy nghĩ tức thì.
Và cũng chưa bao giờ con người cô đơn trong chính gia đình mình như hôm nay.
Công nghệ không làm gia đình tan vỡ ngay lập tức. Nó không ồn ào, không kịch tính. Nhưng nó âm thầm rút đi những sợi dây gắn kết mỏng manh nhất: sự hiện diện, lắng nghe và thấu cảm. Khi ta nhận ra, nhiều gia đình đã sống chung dưới một mái nhà, nhưng tâm hồn mỗi người ở một thế giới khác.
1. Khi “ở bên nhau” không còn nghĩa là kết nối
Hình ảnh quen thuộc của nhiều gia đình hiện đại là:
Cha cầm điện thoại đọc tin tức.
Mẹ lướt mạng xã hội.
Con đeo tai nghe, dán mắt vào màn hình.
Cả nhà cùng ngồi trong một không gian, nhưng không ai thật sự ở cùng ai.
Bữa cơm gia đình – từng là nơi chia sẻ, kể chuyện, lắng nghe – dần trở thành thủ tục. Mỗi người ăn nhanh để quay lại với thế giới riêng của mình. Những câu hỏi giản đơn như “Hôm nay con thế nào?” hay “Em có mệt không?” ngày càng hiếm.
Sự mất kết nối không đến từ xung đột lớn, mà từ sự vắng mặt cảm xúc kéo dài.
2. Công nghệ không có lỗi – cách chúng ta dùng mới là vấn đề
Công nghệ tự thân không xấu. Nó giúp con người học tập, làm việc, kết nối, chữa bệnh, sáng tạo. Vấn đề nằm ở chỗ: ta dùng công nghệ để bổ sung cho đời sống, hay để trốn tránh đời sống?
Khi mệt mỏi, ta tìm đến màn hình thay vì tìm đến nhau.
Khi căng thẳng, ta lướt mạng thay vì trò chuyện.
Khi buồn, ta tìm sự công nhận ảo thay vì sự ôm ấp thật.
Dần dần, công nghệ trở thành nơi trú ẩn cảm xúc, còn gia đình – nơi từng là chốn an toàn – lại trở nên xa lạ.
3. Sự phân mảnh chú ý và cái giá của nó
Một trong những tác động sâu sắc nhất của công nghệ là làm phân mảnh sự chú ý.
Ta nói chuyện với con nhưng mắt vẫn nhìn màn hình.
Ta nghe vợ kể chuyện nhưng tay vẫn trả lời tin nhắn.
Ta ở nhà, nhưng tâm trí ở nơi khác.
Con người có thể chịu đựng nghèo vật chất, nhưng rất khó chịu đựng cảm giác không được chú ý. Trẻ em đặc biệt nhạy cảm với điều này. Một đứa trẻ không cần cha mẹ hoàn hảo, nhưng cần cha mẹ hiện diện trọn vẹn.
Đọc thêm
0 Bình luận
Maiphuong12
3 hours ago
https://youtu.be/h0exSLqswps?si=3k-JDnpuf5EDU-2w
0 Bình luận
Nguyenanhhp đã thêm một bức ảnh
3 hours ago
HNI 09/01:Trả lời câu đố chiều:
Đề 1: Tác dụng của dưa gang:
Dưa gang là loại trái cây quen thuộc, có vị ngọt mát, giúp giải nhiệt rất tốt trong những ngày nóng. Trong dưa gang chứa nhiều nước, vitamin C, vitamin A và các khoáng chất giúp tăng cường sức đề kháng cho cơ thể. Ăn dưa gang thường xuyên hỗ trợ hệ tiêu hóa, giảm táo bón và giúp thanh lọc cơ thể. Ngoài ra, dưa gang còn có tác dụng làm đẹp da, giúp da sáng và mịn hơn nhờ khả năng cung cấp độ ẩm tự nhiên. Đây là loại quả vừa ngon, vừa bổ dưỡng, rất tốt cho sức khỏe.
Đề 2: Cảm nhận Chương 45: “Mô hình HNI trường tồn 100 năm”
Chương 45 trong Sách Trắng HNI mang đến cho tôi nhiều suy nghĩ sâu sắc về tầm nhìn dài hạn của tổ chức. Mô hình HNI trường tồn 100 năm thể hiện khát vọng xây dựng một hệ sinh thái bền vững, nơi con người, giá trị và trách nhiệm được đặt lên hàng đầu. Tác giả Henryle – Lê Đình Hải đã nhấn mạnh vai trò của 9 vị trí xây dựng HNI trong việc duy trì sự ổn định và phát triển lâu dài. Qua chương này, tôi cảm nhận rõ tinh thần đoàn kết, kỷ luật và định hướng tương lai bền vững cho cộng đồng HNI.
Đọc thêm
0 Bình luận
Giao62 đã thêm một bức ảnh
3 hours ago
HNI 9/1
CHƯƠNG 8: CÔNG NGHỆ VÀ SỰ MẤT KẾT NỐI TRONG GIA ĐÌNH
Chưa bao giờ con người có nhiều công cụ để kết nối như hôm nay.
Chỉ một chiếc điện thoại, ta có thể nói chuyện với người ở bên kia bán cầu, biết tin tức toàn thế giới trong vài giây, chia sẻ hình ảnh, cảm xúc, suy nghĩ tức thì.
Và cũng chưa bao giờ con người cô đơn trong chính gia đình mình như hôm nay.
Công nghệ không làm gia đình tan vỡ ngay lập tức. Nó không ồn ào, không kịch tính. Nhưng nó âm thầm rút đi những sợi dây gắn kết mỏng manh nhất: sự hiện diện, lắng nghe và thấu cảm. Khi ta nhận ra, nhiều gia đình đã sống chung dưới một mái nhà, nhưng tâm hồn mỗi người ở một thế giới khác.
1. Khi “ở bên nhau” không còn nghĩa là kết nối
Hình ảnh quen thuộc của nhiều gia đình hiện đại là:
Cha cầm điện thoại đọc tin tức.
Mẹ lướt mạng xã hội.
Con đeo tai nghe, dán mắt vào màn hình.
Cả nhà cùng ngồi trong một không gian, nhưng không ai thật sự ở cùng ai.
Bữa cơm gia đình – từng là nơi chia sẻ, kể chuyện, lắng nghe – dần trở thành thủ tục. Mỗi người ăn nhanh để quay lại với thế giới riêng của mình. Những câu hỏi giản đơn như “Hôm nay con thế nào?” hay “Em có mệt không?” ngày càng hiếm.
Sự mất kết nối không đến từ xung đột lớn, mà từ sự vắng mặt cảm xúc kéo dài.
2. Công nghệ không có lỗi – cách chúng ta dùng mới là vấn đề
Công nghệ tự thân không xấu. Nó giúp con người học tập, làm việc, kết nối, chữa bệnh, sáng tạo. Vấn đề nằm ở chỗ: ta dùng công nghệ để bổ sung cho đời sống, hay để trốn tránh đời sống?
Khi mệt mỏi, ta tìm đến màn hình thay vì tìm đến nhau.
Khi căng thẳng, ta lướt mạng thay vì trò chuyện.
Khi buồn, ta tìm sự công nhận ảo thay vì sự ôm ấp thật.
Dần dần, công nghệ trở thành nơi trú ẩn cảm xúc, còn gia đình – nơi từng là chốn an toàn – lại trở nên xa lạ.
3. Sự phân mảnh chú ý và cái giá của nó
Một trong những tác động sâu sắc nhất của công nghệ là làm phân mảnh sự chú ý.
Ta nói chuyện với con nhưng mắt vẫn nhìn màn hình.
Ta nghe vợ kể chuyện nhưng tay vẫn trả lời tin nhắn.
Ta ở nhà, nhưng tâm trí ở nơi khác.
Con người có thể chịu đựng nghèo vật chất, nhưng rất khó chịu đựng cảm giác không được chú ý. Trẻ em đặc biệt nhạy cảm với điều này. Một đứa trẻ không cần cha mẹ hoàn hảo, nhưng cần cha mẹ hiện diện trọn vẹn.
Đọc thêm
0 Bình luận
Nguyentinhtg đã thêm một bức ảnh
3 hours ago
HNI 9/1
CHƯƠNG 8: CÔNG NGHỆ VÀ SỰ MẤT KẾT NỐI TRONG GIA ĐÌNH
Chưa bao giờ con người có nhiều công cụ để kết nối như hôm nay.
Chỉ một chiếc điện thoại, ta có thể nói chuyện với người ở bên kia bán cầu, biết tin tức toàn thế giới trong vài giây, chia sẻ hình ảnh, cảm xúc, suy nghĩ tức thì.
Và cũng chưa bao giờ con người cô đơn trong chính gia đình mình như hôm nay.
Công nghệ không làm gia đình tan vỡ ngay lập tức. Nó không ồn ào, không kịch tính. Nhưng nó âm thầm rút đi những sợi dây gắn kết mỏng manh nhất: sự hiện diện, lắng nghe và thấu cảm. Khi ta nhận ra, nhiều gia đình đã sống chung dưới một mái nhà, nhưng tâm hồn mỗi người ở một thế giới khác.
1. Khi “ở bên nhau” không còn nghĩa là kết nối
Hình ảnh quen thuộc của nhiều gia đình hiện đại là:
Cha cầm điện thoại đọc tin tức.
Mẹ lướt mạng xã hội.
Con đeo tai nghe, dán mắt vào màn hình.
Cả nhà cùng ngồi trong một không gian, nhưng không ai thật sự ở cùng ai.
Bữa cơm gia đình – từng là nơi chia sẻ, kể chuyện, lắng nghe – dần trở thành thủ tục. Mỗi người ăn nhanh để quay lại với thế giới riêng của mình. Những câu hỏi giản đơn như “Hôm nay con thế nào?” hay “Em có mệt không?” ngày càng hiếm.
Sự mất kết nối không đến từ xung đột lớn, mà từ sự vắng mặt cảm xúc kéo dài.
2. Công nghệ không có lỗi – cách chúng ta dùng mới là vấn đề
Công nghệ tự thân không xấu. Nó giúp con người học tập, làm việc, kết nối, chữa bệnh, sáng tạo. Vấn đề nằm ở chỗ: ta dùng công nghệ để bổ sung cho đời sống, hay để trốn tránh đời sống?
Khi mệt mỏi, ta tìm đến màn hình thay vì tìm đến nhau.
Khi căng thẳng, ta lướt mạng thay vì trò chuyện.
Khi buồn, ta tìm sự công nhận ảo thay vì sự ôm ấp thật.
Dần dần, công nghệ trở thành nơi trú ẩn cảm xúc, còn gia đình – nơi từng là chốn an toàn – lại trở nên xa lạ.
3. Sự phân mảnh chú ý và cái giá của nó
Một trong những tác động sâu sắc nhất của công nghệ là làm phân mảnh sự chú ý.
Ta nói chuyện với con nhưng mắt vẫn nhìn màn hình.
Ta nghe vợ kể chuyện nhưng tay vẫn trả lời tin nhắn.
Ta ở nhà, nhưng tâm trí ở nơi khác.
Con người có thể chịu đựng nghèo vật chất, nhưng rất khó chịu đựng cảm giác không được chú ý. Trẻ em đặc biệt nhạy cảm với điều này. Một đứa trẻ không cần cha mẹ hoàn hảo, nhưng cần cha mẹ hiện diện trọn vẹn.
Đọc thêm
0 Bình luận
Nguyenanhhp đã thêm một bức ảnh
3 hours ago
HNI 9/1
CHƯƠNG 9: GIA ĐÌNH ĐỔ VỠ – GỐC RỄ CỦA BẤT ỔN XÃ HỘI
Một xã hội không sụp đổ từ những cuộc khủng hoảng lớn.
Nó bắt đầu rạn nứt từ những mái nhà nhỏ, nơi yêu thương không còn đủ ấm để giữ con người ở lại với nhau.
Khi gia đình – tế bào nền tảng của xã hội – bị tổn thương, xã hội không thể lành mạnh. Những bất ổn mà ta nhìn thấy ngoài đường phố, trên mạng xã hội, trong trường học, trong doanh nghiệp… thường có gốc rễ rất sâu từ bên trong gia đình.
1. Gia đình – chiếc nôi đầu tiên của nhân cách
Gia đình là nơi đầu tiên con người học cách yêu thương, tin tưởng và thuộc về. Trước khi biết đến luật pháp, đạo đức hay chuẩn mực xã hội, đứa trẻ học cách làm người qua ánh mắt cha mẹ, cách họ đối xử với nhau, cách họ giải quyết mâu thuẫn.
Một gia đình an hòa tạo ra những con người biết tôn trọng, biết kiên nhẫn, biết đặt mình vào vị trí của người khác. Ngược lại, một gia đình đầy căng thẳng, bạo lực, im lặng hoặc bỏ mặc sẽ gieo vào tâm hồn trẻ nỗi bất an kéo dài.
Xã hội không thể ổn định nếu những đứa trẻ lớn lên trong môi trường thiếu an toàn cảm xúc.
2. Khi gia đình đổ vỡ, con người mất điểm tựa đầu tiên
Gia đình không hoàn hảo, nhưng nó là điểm tựa đầu tiên của mỗi con người. Khi điểm tựa ấy sụp đổ, con người bước ra đời với một khoảng trống lớn trong lòng.
Những đứa trẻ lớn lên trong gia đình đổ vỡ thường phải học cách tự vệ sớm:
– Có đứa trở nên thu mình, mất niềm tin.
– Có đứa trở nên hung hăng, phản kháng.
– Có đứa lao vào thành tích, tiền bạc, quyền lực để bù đắp cảm giác thiếu thốn yêu thương.
Khi những khoảng trống ấy không được chữa lành, chúng sẽ biểu hiện thành hành vi xã hội lệch lạc.
3. Từ đổ vỡ gia đình đến bạo lực xã hội
Không phải mọi người gây bạo lực đều đến từ gia đình tan vỡ, nhưng rất nhiều hành vi bạo lực có liên hệ trực tiếp hoặc gián tiếp đến bạo lực cảm xúc trong gia đình.
Một đứa trẻ quen bị quát mắng sẽ coi quát mắng là bình thường.
Một đứa trẻ lớn lên trong sợ hãi sẽ dễ dùng sợ hãi để kiểm soát người khác.
Một đứa trẻ không được lắng nghe sẽ khó học cách lắng nghe xã hội.
Khi số lượng những cá nhân mang tổn thương chưa được chữa lành tăng lên, xã hội sẽ trở nên căng thẳng, dễ bùng nổ xung đột, thiếu kiên nhẫn và thiếu lòng trắc ẩn.
Đọc ít hơn
1
458
News Feed
Viết lách
Bài viết đã lưu
Kỷ niệm
QUẢNG CÁO
Ví tiền
KHÁM PHÁ
Mọi người
Sự kiện
Blogs
Những câu chuyện
Bạn đang nghĩ gì? #Hashtag.. @Đề cập.. Liên kết..
Chào buổi chiều, Giao62
Sau mỗi ngày làm việc là gia đình, dù làm việc bận đến đâu cũng nhớ về mái ấm, vợ và các con...
Cập nhật gần đây
Nguyentinhtg đã thêm một bức ảnh
3 hours ago
HNI 9/1
CHƯƠNG 8: CÔNG NGHỆ VÀ SỰ MẤT KẾT NỐI TRONG GIA ĐÌNH
Chưa bao giờ con người có nhiều công cụ để kết nối như hôm nay.
Chỉ một chiếc điện thoại, ta có thể nói chuyện với người ở bên kia bán cầu, biết tin tức toàn thế giới trong vài giây, chia sẻ hình ảnh, cảm xúc, suy nghĩ tức thì.
Và cũng chưa bao giờ con người cô đơn trong chính gia đình mình như hôm nay.
Công nghệ không làm gia đình tan vỡ ngay lập tức. Nó không ồn ào, không kịch tính. Nhưng nó âm thầm rút đi những sợi dây gắn kết mỏng manh nhất: sự hiện diện, lắng nghe và thấu cảm. Khi ta nhận ra, nhiều gia đình đã sống chung dưới một mái nhà, nhưng tâm hồn mỗi người ở một thế giới khác.
1. Khi “ở bên nhau” không còn nghĩa là kết nối
Hình ảnh quen thuộc của nhiều gia đình hiện đại là:
Cha cầm điện thoại đọc tin tức.
Mẹ lướt mạng xã hội.
Con đeo tai nghe, dán mắt vào màn hình.
Cả nhà cùng ngồi trong một không gian, nhưng không ai thật sự ở cùng ai.
Bữa cơm gia đình – từng là nơi chia sẻ, kể chuyện, lắng nghe – dần trở thành thủ tục. Mỗi người ăn nhanh để quay lại với thế giới riêng của mình. Những câu hỏi giản đơn như “Hôm nay con thế nào?” hay “Em có mệt không?” ngày càng hiếm.
Sự mất kết nối không đến từ xung đột lớn, mà từ sự vắng mặt cảm xúc kéo dài.
2. Công nghệ không có lỗi – cách chúng ta dùng mới là vấn đề
Công nghệ tự thân không xấu. Nó giúp con người học tập, làm việc, kết nối, chữa bệnh, sáng tạo. Vấn đề nằm ở chỗ: ta dùng công nghệ để bổ sung cho đời sống, hay để trốn tránh đời sống?
Khi mệt mỏi, ta tìm đến màn hình thay vì tìm đến nhau.
Khi căng thẳng, ta lướt mạng thay vì trò chuyện.
Khi buồn, ta tìm sự công nhận ảo thay vì sự ôm ấp thật.
Dần dần, công nghệ trở thành nơi trú ẩn cảm xúc, còn gia đình – nơi từng là chốn an toàn – lại trở nên xa lạ.
3. Sự phân mảnh chú ý và cái giá của nó
Một trong những tác động sâu sắc nhất của công nghệ là làm phân mảnh sự chú ý.
Ta nói chuyện với con nhưng mắt vẫn nhìn màn hình.
Ta nghe vợ kể chuyện nhưng tay vẫn trả lời tin nhắn.
Ta ở nhà, nhưng tâm trí ở nơi khác.
Con người có thể chịu đựng nghèo vật chất, nhưng rất khó chịu đựng cảm giác không được chú ý. Trẻ em đặc biệt nhạy cảm với điều này. Một đứa trẻ không cần cha mẹ hoàn hảo, nhưng cần cha mẹ hiện diện trọn vẹn.
Đọc thêm
0 Bình luận
Maiphuong12
3 hours ago
https://youtu.be/h0exSLqswps?si=3k-JDnpuf5EDU-2w
0 Bình luận
Nguyenanhhp đã thêm một bức ảnh
3 hours ago
HNI 09/01:Trả lời câu đố chiều:
Đề 1: Tác dụng của dưa gang:
Dưa gang là loại trái cây quen thuộc, có vị ngọt mát, giúp giải nhiệt rất tốt trong những ngày nóng. Trong dưa gang chứa nhiều nước, vitamin C, vitamin A và các khoáng chất giúp tăng cường sức đề kháng cho cơ thể. Ăn dưa gang thường xuyên hỗ trợ hệ tiêu hóa, giảm táo bón và giúp thanh lọc cơ thể. Ngoài ra, dưa gang còn có tác dụng làm đẹp da, giúp da sáng và mịn hơn nhờ khả năng cung cấp độ ẩm tự nhiên. Đây là loại quả vừa ngon, vừa bổ dưỡng, rất tốt cho sức khỏe.
Đề 2: Cảm nhận Chương 45: “Mô hình HNI trường tồn 100 năm”
Chương 45 trong Sách Trắng HNI mang đến cho tôi nhiều suy nghĩ sâu sắc về tầm nhìn dài hạn của tổ chức. Mô hình HNI trường tồn 100 năm thể hiện khát vọng xây dựng một hệ sinh thái bền vững, nơi con người, giá trị và trách nhiệm được đặt lên hàng đầu. Tác giả Henryle – Lê Đình Hải đã nhấn mạnh vai trò của 9 vị trí xây dựng HNI trong việc duy trì sự ổn định và phát triển lâu dài. Qua chương này, tôi cảm nhận rõ tinh thần đoàn kết, kỷ luật và định hướng tương lai bền vững cho cộng đồng HNI.
Đọc thêm
0 Bình luận
Giao62 đã thêm một bức ảnh
3 hours ago
HNI 9/1
CHƯƠNG 8: CÔNG NGHỆ VÀ SỰ MẤT KẾT NỐI TRONG GIA ĐÌNH
Chưa bao giờ con người có nhiều công cụ để kết nối như hôm nay.
Chỉ một chiếc điện thoại, ta có thể nói chuyện với người ở bên kia bán cầu, biết tin tức toàn thế giới trong vài giây, chia sẻ hình ảnh, cảm xúc, suy nghĩ tức thì.
Và cũng chưa bao giờ con người cô đơn trong chính gia đình mình như hôm nay.
Công nghệ không làm gia đình tan vỡ ngay lập tức. Nó không ồn ào, không kịch tính. Nhưng nó âm thầm rút đi những sợi dây gắn kết mỏng manh nhất: sự hiện diện, lắng nghe và thấu cảm. Khi ta nhận ra, nhiều gia đình đã sống chung dưới một mái nhà, nhưng tâm hồn mỗi người ở một thế giới khác.
1. Khi “ở bên nhau” không còn nghĩa là kết nối
Hình ảnh quen thuộc của nhiều gia đình hiện đại là:
Cha cầm điện thoại đọc tin tức.
Mẹ lướt mạng xã hội.
Con đeo tai nghe, dán mắt vào màn hình.
Cả nhà cùng ngồi trong một không gian, nhưng không ai thật sự ở cùng ai.
Bữa cơm gia đình – từng là nơi chia sẻ, kể chuyện, lắng nghe – dần trở thành thủ tục. Mỗi người ăn nhanh để quay lại với thế giới riêng của mình. Những câu hỏi giản đơn như “Hôm nay con thế nào?” hay “Em có mệt không?” ngày càng hiếm.
Sự mất kết nối không đến từ xung đột lớn, mà từ sự vắng mặt cảm xúc kéo dài.
2. Công nghệ không có lỗi – cách chúng ta dùng mới là vấn đề
Công nghệ tự thân không xấu. Nó giúp con người học tập, làm việc, kết nối, chữa bệnh, sáng tạo. Vấn đề nằm ở chỗ: ta dùng công nghệ để bổ sung cho đời sống, hay để trốn tránh đời sống?
Khi mệt mỏi, ta tìm đến màn hình thay vì tìm đến nhau.
Khi căng thẳng, ta lướt mạng thay vì trò chuyện.
Khi buồn, ta tìm sự công nhận ảo thay vì sự ôm ấp thật.
Dần dần, công nghệ trở thành nơi trú ẩn cảm xúc, còn gia đình – nơi từng là chốn an toàn – lại trở nên xa lạ.
3. Sự phân mảnh chú ý và cái giá của nó
Một trong những tác động sâu sắc nhất của công nghệ là làm phân mảnh sự chú ý.
Ta nói chuyện với con nhưng mắt vẫn nhìn màn hình.
Ta nghe vợ kể chuyện nhưng tay vẫn trả lời tin nhắn.
Ta ở nhà, nhưng tâm trí ở nơi khác.
Con người có thể chịu đựng nghèo vật chất, nhưng rất khó chịu đựng cảm giác không được chú ý. Trẻ em đặc biệt nhạy cảm với điều này. Một đứa trẻ không cần cha mẹ hoàn hảo, nhưng cần cha mẹ hiện diện trọn vẹn.
Đọc thêm
0 Bình luận
Nguyentinhtg đã thêm một bức ảnh
3 hours ago
HNI 9/1
CHƯƠNG 8: CÔNG NGHỆ VÀ SỰ MẤT KẾT NỐI TRONG GIA ĐÌNH
Chưa bao giờ con người có nhiều công cụ để kết nối như hôm nay.
Chỉ một chiếc điện thoại, ta có thể nói chuyện với người ở bên kia bán cầu, biết tin tức toàn thế giới trong vài giây, chia sẻ hình ảnh, cảm xúc, suy nghĩ tức thì.
Và cũng chưa bao giờ con người cô đơn trong chính gia đình mình như hôm nay.
Công nghệ không làm gia đình tan vỡ ngay lập tức. Nó không ồn ào, không kịch tính. Nhưng nó âm thầm rút đi những sợi dây gắn kết mỏng manh nhất: sự hiện diện, lắng nghe và thấu cảm. Khi ta nhận ra, nhiều gia đình đã sống chung dưới một mái nhà, nhưng tâm hồn mỗi người ở một thế giới khác.
1. Khi “ở bên nhau” không còn nghĩa là kết nối
Hình ảnh quen thuộc của nhiều gia đình hiện đại là:
Cha cầm điện thoại đọc tin tức.
Mẹ lướt mạng xã hội.
Con đeo tai nghe, dán mắt vào màn hình.
Cả nhà cùng ngồi trong một không gian, nhưng không ai thật sự ở cùng ai.
Bữa cơm gia đình – từng là nơi chia sẻ, kể chuyện, lắng nghe – dần trở thành thủ tục. Mỗi người ăn nhanh để quay lại với thế giới riêng của mình. Những câu hỏi giản đơn như “Hôm nay con thế nào?” hay “Em có mệt không?” ngày càng hiếm.
Sự mất kết nối không đến từ xung đột lớn, mà từ sự vắng mặt cảm xúc kéo dài.
2. Công nghệ không có lỗi – cách chúng ta dùng mới là vấn đề
Công nghệ tự thân không xấu. Nó giúp con người học tập, làm việc, kết nối, chữa bệnh, sáng tạo. Vấn đề nằm ở chỗ: ta dùng công nghệ để bổ sung cho đời sống, hay để trốn tránh đời sống?
Khi mệt mỏi, ta tìm đến màn hình thay vì tìm đến nhau.
Khi căng thẳng, ta lướt mạng thay vì trò chuyện.
Khi buồn, ta tìm sự công nhận ảo thay vì sự ôm ấp thật.
Dần dần, công nghệ trở thành nơi trú ẩn cảm xúc, còn gia đình – nơi từng là chốn an toàn – lại trở nên xa lạ.
3. Sự phân mảnh chú ý và cái giá của nó
Một trong những tác động sâu sắc nhất của công nghệ là làm phân mảnh sự chú ý.
Ta nói chuyện với con nhưng mắt vẫn nhìn màn hình.
Ta nghe vợ kể chuyện nhưng tay vẫn trả lời tin nhắn.
Ta ở nhà, nhưng tâm trí ở nơi khác.
Con người có thể chịu đựng nghèo vật chất, nhưng rất khó chịu đựng cảm giác không được chú ý. Trẻ em đặc biệt nhạy cảm với điều này. Một đứa trẻ không cần cha mẹ hoàn hảo, nhưng cần cha mẹ hiện diện trọn vẹn.
Đọc thêm
0 Bình luận
Nguyenanhhp đã thêm một bức ảnh
3 hours ago
HNI 9/1
CHƯƠNG 9: GIA ĐÌNH ĐỔ VỠ – GỐC RỄ CỦA BẤT ỔN XÃ HỘI
Một xã hội không sụp đổ từ những cuộc khủng hoảng lớn.
Nó bắt đầu rạn nứt từ những mái nhà nhỏ, nơi yêu thương không còn đủ ấm để giữ con người ở lại với nhau.
Khi gia đình – tế bào nền tảng của xã hội – bị tổn thương, xã hội không thể lành mạnh. Những bất ổn mà ta nhìn thấy ngoài đường phố, trên mạng xã hội, trong trường học, trong doanh nghiệp… thường có gốc rễ rất sâu từ bên trong gia đình.
1. Gia đình – chiếc nôi đầu tiên của nhân cách
Gia đình là nơi đầu tiên con người học cách yêu thương, tin tưởng và thuộc về. Trước khi biết đến luật pháp, đạo đức hay chuẩn mực xã hội, đứa trẻ học cách làm người qua ánh mắt cha mẹ, cách họ đối xử với nhau, cách họ giải quyết mâu thuẫn.
Một gia đình an hòa tạo ra những con người biết tôn trọng, biết kiên nhẫn, biết đặt mình vào vị trí của người khác. Ngược lại, một gia đình đầy căng thẳng, bạo lực, im lặng hoặc bỏ mặc sẽ gieo vào tâm hồn trẻ nỗi bất an kéo dài.
Xã hội không thể ổn định nếu những đứa trẻ lớn lên trong môi trường thiếu an toàn cảm xúc.
2. Khi gia đình đổ vỡ, con người mất điểm tựa đầu tiên
Gia đình không hoàn hảo, nhưng nó là điểm tựa đầu tiên của mỗi con người. Khi điểm tựa ấy sụp đổ, con người bước ra đời với một khoảng trống lớn trong lòng.
Những đứa trẻ lớn lên trong gia đình đổ vỡ thường phải học cách tự vệ sớm:
– Có đứa trở nên thu mình, mất niềm tin.
– Có đứa trở nên hung hăng, phản kháng.
– Có đứa lao vào thành tích, tiền bạc, quyền lực để bù đắp cảm giác thiếu thốn yêu thương.
Khi những khoảng trống ấy không được chữa lành, chúng sẽ biểu hiện thành hành vi xã hội lệch lạc.
3. Từ đổ vỡ gia đình đến bạo lực xã hội
Không phải mọi người gây bạo lực đều đến từ gia đình tan vỡ, nhưng rất nhiều hành vi bạo lực có liên hệ trực tiếp hoặc gián tiếp đến bạo lực cảm xúc trong gia đình.
Một đứa trẻ quen bị quát mắng sẽ coi quát mắng là bình thường.
Một đứa trẻ lớn lên trong sợ hãi sẽ dễ dùng sợ hãi để kiểm soát người khác.
Một đứa trẻ không được lắng nghe sẽ khó học cách lắng nghe xã hội.
Khi số lượng những cá nhân mang tổn thương chưa được chữa lành tăng lên, xã hội sẽ trở nên căng thẳng, dễ bùng nổ xung đột, thiếu kiên nhẫn và thiếu lòng trắc ẩn.
Đọc ít hơn