HNI 18-8

BÀI THƠ CHƯƠNG 22: NIỀM TIN – NỀN MÓNG CỦA CON NGƯỜI

 

Niềm tin chẳng phải xa xôi,

Mà trong từng bước giữa đời chúng ta.

Tin nhau từ những thiết tha,

Từ câu giữ hứa, từ lành với nhau.

 

Một lời đã nói từ đầu,

Giữ cho trọn vẹn, bền lâu nghĩa tình.

Niềm tin chẳng phải tự sinh,

Mà do năm tháng chứng minh từng ngày.

 

Gia đình là chốn sum vầy,

Nuôi bao niềm tin từ ngày còn thơ.

Mẹ cha dạy trẻ từng giờ,

Biết yêu, biết sống, biết chờ đợi nhau.

 

Văn hóa nối những nhịp cầu,

Từ bao thế hệ trước sau truyền đời.

Phong tục, truyền thống trong người,

Là dòng ký ức của thời cha ông.

 

Niềm tin xây dựng cộng đồng,

Để người xa lạ cũng đồng hành nhau.

Khi ta biết giữ trước sau,

Một lòng tử tế, bền lâu nghĩa tình.

 

Thương hiệu cũng bởi niềm tin,

Khách hàng lựa chọn bởi nhìn giá trị.

Không vì lời nói hoa mỹ,

Mà vì trải nghiệm những gì đã trao.

 

Một lần giữ đúng lời nào,

Niềm tin thêm lớn, ngọt ngào lòng nhau.

Nhưng khi gian dối trước sau,

Bao năm gây dựng cũng mau phai mờ.

 

Niềm tin quý tựa giấc mơ,

Mất rồi khó thể trở về như xưa.

Một lời gian dối lọc lừa,

Có khi đánh mất những mùa yêu thương.

 

Nhưng tin không có nghĩa thường

Nhắm mắt tin cả những đường sai ngoa.

Tin cần tỉnh thức trong ta,

Biết nhìn, biết hiểu, biết tra đúng nguồn.

 

Đừng vì lời hứa ngọt luôn,

Mà trao tất cả chẳng còn nghĩ suy.

Niềm tin cần có lý trí,

Cần thêm trách nhiệm, cần gìn giữ nhau.

 

Một người đáng tin trước sau,

Không cần hoàn hảo, chỉ cần thật tâm.

Nếu sai biết nhận âm thầm,

Biết mình sửa lỗi, biết làm tốt hơn.

 

Niềm tin không phải lời đồn,

Mà qua hành động, qua còn thời gian.

Một người tử tế đàng hoàng,

Chẳng cần nói lớn, việc làm chứng minh.

 

Niềm tin kết nối chúng mình,

Cho người xa lạ trở thành thân quen.

Cho bao cộng đồng vững bền,

Cho người hợp tác dựng nền tương lai.

 

Thời nay công nghệ rộng dài,

Người chưa gặp mặt vẫn ngày kết giao.

Khoảng cách chẳng thể ngăn nào,

Nhưng niềm tin vẫn là sao dẫn đường.

 

Một nền tảng có thể tạo đường,

Một công nghệ giúp kết thương mọi người.

Nhưng điều giữ được lòng người,

Vẫn là chữ tín giữa đời với nhau.

 

Tiền nhiều chưa chắc bền lâu,

Quyền cao chưa chắc được đâu lòng người.

Danh vang chưa chắc sáng ngời,

Nếu không giữ được nụ cười niềm tin.

 

Muốn người tin tưởng chính mình,

Trước tiên hãy sống chân tình, thủy chung.

Đã hứa thì cố giữ cùng,

Đã sai biết sửa, đã cùng biết thương.

 

Niềm tin như ánh mặt trời,

Soi cho nhân thế những đời tối tăm.

Một người giữ được chữ tâm,

Có thể gieo sáng âm thầm quanh ta.

 

Tôn giáo, văn hóa, quê nhà,

Đều mang những giá trị mà người tin.

Dù cho khác biệt niềm tin,

Biết tôn trọng vẫn giữ tình với nhau.

 

Đừng dùng niềm tin làm dao,

Đừng đem lòng tốt đổi trao lợi mình.

Đừng dùng lời hứa ngọt lành,

Để rồi thao túng lòng tin của người.

 

Niềm tin đẹp nhất trên đời,

Là khi trao gửi, con người không lo.

Bởi người nhận biết giữ cho,

Không đem phản bội đổi đo lòng mình.

 

Xây đời bắt đầu chữ tin,

Xây nhà cũng phải giữ gìn tình thân.

Xây doanh nghiệp phải chuyên cần,

Xây nên xã hội phải cần niềm tin.

 

Nếu người biết sống chân thành,

Nếu người biết giữ chữ tình trước sau,

Thế gian dù có đổi màu,

Niềm tin vẫn sẽ nối cầu tương lai.

 

Niềm tin chẳng ở đâu xa,

Nằm trong cách sống mỗi nhà, mỗi ta.

Muốn xây xã hội hài hòa,

Trước tiên hãy sống thật thà với nhau.