HNI 09-2
BÀI THƠ CHƯƠNG 38: MỘT CHÂN DUNG KHÔNG VẼ BẰNG NÉT
Có những con người
không được sinh ra để đứng trên bục cao
mà để cúi xuống
chạm tay vào đất
Ông không hỏi
làm sao để giàu nhanh
mà hỏi
vì sao con người càng đủ lại càng thiếu
Thiếu bình an
thiếu niềm tin
thiếu một nơi để đặt trái tim xuống nghỉ
Ông đi qua đời sống
như người lắng nghe gió
không tranh lời
chỉ ghi nhớ
Thấy tiền rơi khỏi bàn tay sự sống
thấy công nghệ quên mất linh hồn
thấy con người chạy rất nhanh
nhưng không biết mình đang đi đâu
Ông không vẽ thiên đường
ông gieo hạt
Gieo một ý niệm
rằng phát triển không phải là lấy nhiều hơn
mà là làm tổn thương ít đi
Gieo một niềm tin
rằng tiền có thể hiền
nếu nó nhớ lại nguồn cội
Gieo một giấc mơ
rằng con người có thể sống cùng nhau
mà không cần giẫm lên nhau
Ông không gọi mình là người dẫn đường
chỉ nhận mình là người đi trước
một bước tỉnh thức
Trong ánh mắt ấy
không có quyền lực
chỉ có trách nhiệm
Không có lời hứa lớn
chỉ có việc nhỏ làm mỗi ngày
Nếu một ngày
tên ông tan vào gió
nhưng hạt giống còn ở lại
Nếu một ngày
ngôi làng nở hoa
mà chẳng ai nhớ ai đã gieo
Thì điều đó cũng đủ rồi
Bởi người gieo hạt
không cần tượng đài
chỉ cần sự sống tiếp tục
đâm chồi