• TRẢ LỜI CÂU ĐỐ BUỔI SÁNG NGÀY 22/5/2026
    Đề 1: 10 lòng biết ơn Ban phụng sự cộng đồng HNI1. Biết ơn vì luôn tận tâm hướng dẫn từng thành viên mới.2. Biết ơn vì đã hy sinh thời gian cá nhân để cống hiến cho cộng đồng.3. Biết ơn sự kiên nhẫn, lắng nghe và thấu hiểu khi hỗ trợ mọi người.4. Biết ơn tinh thần lan tỏa tình yêu thương và...
    Like
    Love
    10
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 22/5
    Bài Thơ Chương 21 — Nỗi Sợ Lớn Nhất Là Chính Mình

    Có những bức tường không ai nhìn thấy
    Nhưng giữ đời người mãi đứng yên
    Không phải xiềng gông ngoài xã hội
    Mà là nỗi sợ ở trong tim.

    Ta từng sợ lời người đánh giá
    Sợ ánh nhìn phủ bóng tương lai
    Sợ thất bại, sợ mình yếu đuối
    Nên giấc mơ chưa dám thành hình hài.

    Có những ngày tự nghi ngờ bản thân
    Thấy mình nhỏ giữa dòng đời rộng lớn
    Quên rằng cây phải qua mùa giông tố
    Mới vươn mình mạnh mẽ giữa trời xanh.

    Người mạnh nhất không phải không run sợ
    Mà vẫn đi dù chân bước chông chênh
    Vẫn đứng dậy sau muôn lần vấp ngã
    Giữa đêm dài vẫn giữ lấy niềm tin.

    Đừng sống mãi trong chiếc lồng tâm trí
    Do chính mình khóa chặt lấy đời mình
    Ngoài kia nắng vẫn đang chờ phía trước
    Chỉ cần ta dũng cảm bước ra nhìn.

    Ai rồi cũng đôi lần mang bóng tối
    Nhưng bình minh luôn ở phía cuối đường
    Ngày thắng được nỗi sợ trong lòng mình
    Là ngày đời thật sự bắt đầu vươn.
    HNI 22/5 📕 Bài Thơ Chương 21 — Nỗi Sợ Lớn Nhất Là Chính Mình Có những bức tường không ai nhìn thấy Nhưng giữ đời người mãi đứng yên Không phải xiềng gông ngoài xã hội Mà là nỗi sợ ở trong tim. Ta từng sợ lời người đánh giá Sợ ánh nhìn phủ bóng tương lai Sợ thất bại, sợ mình yếu đuối Nên giấc mơ chưa dám thành hình hài. Có những ngày tự nghi ngờ bản thân Thấy mình nhỏ giữa dòng đời rộng lớn Quên rằng cây phải qua mùa giông tố Mới vươn mình mạnh mẽ giữa trời xanh. Người mạnh nhất không phải không run sợ Mà vẫn đi dù chân bước chông chênh Vẫn đứng dậy sau muôn lần vấp ngã Giữa đêm dài vẫn giữ lấy niềm tin. Đừng sống mãi trong chiếc lồng tâm trí Do chính mình khóa chặt lấy đời mình Ngoài kia nắng vẫn đang chờ phía trước Chỉ cần ta dũng cảm bước ra nhìn. Ai rồi cũng đôi lần mang bóng tối Nhưng bình minh luôn ở phía cuối đường Ngày thắng được nỗi sợ trong lòng mình Là ngày đời thật sự bắt đầu vươn.
    Like
    Love
    Haha
    12
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 22/5
    Bài Thơ Chương 22 — Người Mạnh Không Phải Người Không Gục Ngã

    Có những ngày lòng người như vụn vỡ
    Bước chân đi mà chẳng biết về đâu
    Giữa cuộc sống bộn bề và áp lực
    Nhiều nụ cười che kín những niềm đau

    Ai trong đời chưa một lần gục ngã
    Chưa lặng im giữa tuyệt vọng mênh mông
    Chưa từng khóc trong đêm dài cô quạnh
    Khi niềm tin dường hóa thành hư không

    Người mạnh mẽ không phải chưa từng yếu
    Không phải đời chưa phủ bóng phong ba
    Mà sau hết những tháng ngày kiệt sức
    Vẫn đứng lên đi tiếp chặng đường xa

    Có những vết thương chẳng ai nhìn thấy
    Nhưng âm thầm làm trái tim nhói đau
    Người bên ngoài tưởng như đang ổn cả
    Chỉ riêng mình hiểu mỏi mệt bao lâu

    Cuộc đời dạy con người qua giông bão
    Dạy kiên cường sau những cuộc chia ly
    Dạy ánh sáng quý hơn ngàn lần nữa
    Sau những ngày lạc giữa cõi u mê

    Than đá phải chịu nghìn năm áp lực
    Mới hóa thành lấp lánh một viên kim
    Con người cũng trưởng thành trong nghịch cảnh
    Sau đau thương mới hiểu giá trị tim

    Có đôi lúc chỉ muốn buông tất cả
    Mặc cuộc đời trôi giữa những vô tâm
    Nhưng sâu thẳm vẫn còn tia hy vọng
    Kéo con người bước tiếp giữa âm thầm

    Đừng xấu hổ khi đôi lần bật khóc
    Nước mắt nào cũng chất chứa nỗi riêng
    Người thật sự can đảm không phải thép
    Mà biết đau nhưng vẫn chọn dịu hiền

    Sau cơn bão trời rồi sẽ trong lại
    Sau đêm dài bình minh cũng sẽ lên
    Chỉ cần giữ trong tim ngọn lửa nhỏ
    Cuộc đời rồi sẽ nở lại bình yên

    Không ai mạnh từ những ngày dễ dãi
    Sức mạnh sinh từ giông tố cuộc đời
    Người vĩ đại không phải chưa từng ngã
    Mà ngã rồi vẫn đứng dậy m
    HNI 22/5 📕 Bài Thơ Chương 22 — Người Mạnh Không Phải Người Không Gục Ngã Có những ngày lòng người như vụn vỡ Bước chân đi mà chẳng biết về đâu Giữa cuộc sống bộn bề và áp lực Nhiều nụ cười che kín những niềm đau Ai trong đời chưa một lần gục ngã Chưa lặng im giữa tuyệt vọng mênh mông Chưa từng khóc trong đêm dài cô quạnh Khi niềm tin dường hóa thành hư không Người mạnh mẽ không phải chưa từng yếu Không phải đời chưa phủ bóng phong ba Mà sau hết những tháng ngày kiệt sức Vẫn đứng lên đi tiếp chặng đường xa Có những vết thương chẳng ai nhìn thấy Nhưng âm thầm làm trái tim nhói đau Người bên ngoài tưởng như đang ổn cả Chỉ riêng mình hiểu mỏi mệt bao lâu Cuộc đời dạy con người qua giông bão Dạy kiên cường sau những cuộc chia ly Dạy ánh sáng quý hơn ngàn lần nữa Sau những ngày lạc giữa cõi u mê Than đá phải chịu nghìn năm áp lực Mới hóa thành lấp lánh một viên kim Con người cũng trưởng thành trong nghịch cảnh Sau đau thương mới hiểu giá trị tim Có đôi lúc chỉ muốn buông tất cả Mặc cuộc đời trôi giữa những vô tâm Nhưng sâu thẳm vẫn còn tia hy vọng Kéo con người bước tiếp giữa âm thầm Đừng xấu hổ khi đôi lần bật khóc Nước mắt nào cũng chất chứa nỗi riêng Người thật sự can đảm không phải thép Mà biết đau nhưng vẫn chọn dịu hiền Sau cơn bão trời rồi sẽ trong lại Sau đêm dài bình minh cũng sẽ lên Chỉ cần giữ trong tim ngọn lửa nhỏ Cuộc đời rồi sẽ nở lại bình yên Không ai mạnh từ những ngày dễ dãi Sức mạnh sinh từ giông tố cuộc đời Người vĩ đại không phải chưa từng ngã Mà ngã rồi vẫn đứng dậy m
    Like
    Love
    Angry
    12
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 22/5
    Bài Thơ Chương 23 — Làm Chủ Cảm Xúc

    Có những lúc chỉ vì cơn nóng giận
    Mà con tim đánh mất cả yên bình
    Một lời nói trong phút giây bốc đồng
    Để về sau day dứt mãi riêng mình

    Con người dễ thắng ngàn người ngoài xã hội
    Nhưng khó hơn là thắng nổi bản thân
    Giữ bình tĩnh giữa bộn bề áp lực
    Mới là điều mạnh mẽ thật ở tâm

    Có những ngày cuộc đời đầy giông tố
    Áp lực chồng lên mỏi mệt đôi vai
    Người trưởng thành không phải không đau đớn
    Mà biết cách đứng yên giữa bão dài

    Khi tức giận đừng vội vàng phản ứng
    Một phút thôi cũng đổi khác rất nhiều
    Có cuộc cãi chẳng ai là chiến thắng
    Chỉ khiến lòng thêm tổn thương liêu xiêu

    Người hiểu chuyện thường lặng im nhiều hơn
    Không hơn thua từng lời qua tiếng lại
    Bởi họ biết giữa cuộc đời rộng lớn
    Bình yên lòng đáng quý biết bao nhiêu

    Trí tuệ thật không nằm trong lời nói
    Mà ở điều cảm nhận được nơi tim
    Biết lắng nghe những nỗi đau người khác
    Biết dịu dàng khi ai đó lặng im

    Có người giỏi nhưng tâm hồn nóng vội
    Nên đánh rơi bao mối quý trong đời
    Có người chẳng nói điều gì to tát
    Nhưng cạnh bên luôn thấy rất yên lòng

    Cảm xúc giống những con sóng ngoài biển
    Nếu không bền sẽ dễ bị cuốn trôi
    Người bản lĩnh là người làm chủ được
    Để tâm mình không lạc giữa chơi vơi

    Đừng để mãi những âu lo chất chứa
    Làm tâm hồn mệt mỏi đến héo hon
    Một hơi thở cũng giúp lòng dịu lại
    Một khoảng lặng cũng chữa lành tâm can

    Có những chuyện chẳng cần lời đáp trả
    Im lặng đôi khi mạnh mẽ vô cùng
    Không phải yếu khi chọn điều bình thản
    Mà vì lòng đã đủ sức bao dung

    Người trưởng thành sau bao lần vấp ngã
    Học dịu dàng với cả chính bản thân
    Biết giữ lấy sự điềm nhiên tĩnh tại
    Giữa cuộc đời đầy biến động xoay vần

    Khi thắng được cơn giận trong nội tâm
    Con người sẽ thấy đời nhẹ hơn trước
    Bởi bình yên không nằm ngoài thế giới
    Mà bắt đầu từ cảm xúc bên trong.
    HNI 22/5 📕 Bài Thơ Chương 23 — Làm Chủ Cảm Xúc Có những lúc chỉ vì cơn nóng giận Mà con tim đánh mất cả yên bình Một lời nói trong phút giây bốc đồng Để về sau day dứt mãi riêng mình Con người dễ thắng ngàn người ngoài xã hội Nhưng khó hơn là thắng nổi bản thân Giữ bình tĩnh giữa bộn bề áp lực Mới là điều mạnh mẽ thật ở tâm Có những ngày cuộc đời đầy giông tố Áp lực chồng lên mỏi mệt đôi vai Người trưởng thành không phải không đau đớn Mà biết cách đứng yên giữa bão dài Khi tức giận đừng vội vàng phản ứng Một phút thôi cũng đổi khác rất nhiều Có cuộc cãi chẳng ai là chiến thắng Chỉ khiến lòng thêm tổn thương liêu xiêu Người hiểu chuyện thường lặng im nhiều hơn Không hơn thua từng lời qua tiếng lại Bởi họ biết giữa cuộc đời rộng lớn Bình yên lòng đáng quý biết bao nhiêu Trí tuệ thật không nằm trong lời nói Mà ở điều cảm nhận được nơi tim Biết lắng nghe những nỗi đau người khác Biết dịu dàng khi ai đó lặng im Có người giỏi nhưng tâm hồn nóng vội Nên đánh rơi bao mối quý trong đời Có người chẳng nói điều gì to tát Nhưng cạnh bên luôn thấy rất yên lòng Cảm xúc giống những con sóng ngoài biển Nếu không bền sẽ dễ bị cuốn trôi Người bản lĩnh là người làm chủ được Để tâm mình không lạc giữa chơi vơi Đừng để mãi những âu lo chất chứa Làm tâm hồn mệt mỏi đến héo hon Một hơi thở cũng giúp lòng dịu lại Một khoảng lặng cũng chữa lành tâm can Có những chuyện chẳng cần lời đáp trả Im lặng đôi khi mạnh mẽ vô cùng Không phải yếu khi chọn điều bình thản Mà vì lòng đã đủ sức bao dung Người trưởng thành sau bao lần vấp ngã Học dịu dàng với cả chính bản thân Biết giữ lấy sự điềm nhiên tĩnh tại Giữa cuộc đời đầy biến động xoay vần Khi thắng được cơn giận trong nội tâm Con người sẽ thấy đời nhẹ hơn trước Bởi bình yên không nằm ngoài thế giới Mà bắt đầu từ cảm xúc bên trong.
    Like
    Love
    Sad
    12
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 22/5
    Bài Thơ Chương 24 — Sự Im Lặng Tạo Ra Sức Mạnh

    Giữa thế giới quá nhiều lời náo động
    Con người dần đánh mất lấy bản thân
    Ai cũng muốn mình được nghe, được thấy
    Nên tâm hồn ngày một hóa xa xăm

    Có những lúc chỉ cần ngồi im lặng
    Nghe lòng mình sau những cuộc bon chen
    Mới nhận ra bao tháng ngày vội vã
    Ta vô tình bỏ quên chính mình quen

    Người từng trải thường không cần nói lớn
    Không hơn thua từng ánh mắt môi lời
    Họ lặng lẽ quan sát đời chuyển động
    Giữ bình yên sâu thẳm giữa lòng thôi

    Dòng sông sâu thường âm thầm chảy mãi
    Người nội tâm cũng tĩnh lặng như vậy
    Không phô trương những điều mình sở hữu
    Mà âm thầm mạnh mẽ giữa đời này

    Có cuộc cãi chẳng làm ai hạnh phúc
    Chỉ khiến lòng thêm mỏi mệt mà thôi
    Người trưởng thành biết chọn điều xứng đáng
    Để tâm mình không lạc giữa đầy vơi

    Im lặng chẳng phải vì lòng yếu đuối
    Mà vì không muốn tổn thương thêm ai
    Có những chuyện càng giải thích càng mệt
    Chi bằng im để giữ lấy tương lai

    Khi tâm trí quá bộn bề giông bão
    Ta khó nhìn rõ hướng của đời mình
    Như mặt nước nếu cứ luôn dậy sóng
    Sẽ chẳng soi được đáy nước lặng thinh

    Một khoảng lặng có khi là chữa lành
    Sau áp lực của tháng ngày mỏi mệt
    Một buổi chiều ngắm trời xanh yên ắng
    Cũng đủ làm lòng nhẹ bớt ưu phiền

    Người mạnh nhất không phải người thắng hết
    Mà giữ lòng bình thản giữa phong ba
    Không để những lời ngoài kia cuốn lấy
    Vẫn bình yên đi qua mọi thăng trầm

    Có những điều rất sâu trong cuộc sống
    Chỉ hiện lên khi tâm trí lặng yên
    Như hạt nắng len qua miền tĩnh mịch
    Soi tâm hồn tìm lại chút bình yên

    Đời càng vội càng cần thêm khoảng lặng
    Để biết mình đang sống thật hay không
    Bởi đôi lúc điều quý giá nhất ấy
    Chỉ nghe được khi mọi thứ im lìm.
    HNI 22/5 📕 Bài Thơ Chương 24 — Sự Im Lặng Tạo Ra Sức Mạnh Giữa thế giới quá nhiều lời náo động Con người dần đánh mất lấy bản thân Ai cũng muốn mình được nghe, được thấy Nên tâm hồn ngày một hóa xa xăm Có những lúc chỉ cần ngồi im lặng Nghe lòng mình sau những cuộc bon chen Mới nhận ra bao tháng ngày vội vã Ta vô tình bỏ quên chính mình quen Người từng trải thường không cần nói lớn Không hơn thua từng ánh mắt môi lời Họ lặng lẽ quan sát đời chuyển động Giữ bình yên sâu thẳm giữa lòng thôi Dòng sông sâu thường âm thầm chảy mãi Người nội tâm cũng tĩnh lặng như vậy Không phô trương những điều mình sở hữu Mà âm thầm mạnh mẽ giữa đời này Có cuộc cãi chẳng làm ai hạnh phúc Chỉ khiến lòng thêm mỏi mệt mà thôi Người trưởng thành biết chọn điều xứng đáng Để tâm mình không lạc giữa đầy vơi Im lặng chẳng phải vì lòng yếu đuối Mà vì không muốn tổn thương thêm ai Có những chuyện càng giải thích càng mệt Chi bằng im để giữ lấy tương lai Khi tâm trí quá bộn bề giông bão Ta khó nhìn rõ hướng của đời mình Như mặt nước nếu cứ luôn dậy sóng Sẽ chẳng soi được đáy nước lặng thinh Một khoảng lặng có khi là chữa lành Sau áp lực của tháng ngày mỏi mệt Một buổi chiều ngắm trời xanh yên ắng Cũng đủ làm lòng nhẹ bớt ưu phiền Người mạnh nhất không phải người thắng hết Mà giữ lòng bình thản giữa phong ba Không để những lời ngoài kia cuốn lấy Vẫn bình yên đi qua mọi thăng trầm Có những điều rất sâu trong cuộc sống Chỉ hiện lên khi tâm trí lặng yên Như hạt nắng len qua miền tĩnh mịch Soi tâm hồn tìm lại chút bình yên Đời càng vội càng cần thêm khoảng lặng Để biết mình đang sống thật hay không Bởi đôi lúc điều quý giá nhất ấy Chỉ nghe được khi mọi thứ im lìm.
    Love
    Like
    13
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 22/5
    Bài Thơ Chương 25 — Cô Đơn Không Phải Kẻ Thù

    Có những đoạn đường không ai đi cùng
    Ta lặng lẽ bước qua đời một bóng
    Giữa phố đông vẫn nghe lòng trống vắng
    Như con thuyền giữa biển rộng mênh mông

    Người vẫn tưởng cô đơn là bóng tối
    Là nỗi buồn phủ kín những đêm dài
    Nhưng có lúc chính trong miền tĩnh lặng
    Ta hiểu mình sau bao tháng năm sai

    Có những ngày không ai bên cạnh nữa
    Không lời động viên, chẳng ánh mắt quen
    Ta mới học cách tự mình đứng dậy
    Tự lau buồn và bước tiếp một mình

    Cuộc đời dạy chẳng ai đi mãi mãi
    Có người đến rồi cũng vội quay lưng
    Những cuộc gặp như chuyến tàu ngang lối
    Đến một ga rồi lặng lẽ người ngưng

    Ở sai người còn cô đơn hơn cả
    Một mình thôi nhưng tâm trí yên bình
    Không cần sống để níu điều không thuộc
    Không đánh rơi giá trị của riêng mình

    Có khoảng lặng giúp tâm hồn trưởng thành
    Như hạt giống ngủ sâu trong lòng đất
    Qua bóng tối mới vươn mình đón nắng
    Qua cô đơn mới hiểu nghĩa kiên cường

    Người mạnh mẽ không phải không cần ai
    Mà vẫn sống vững vàng khi thiếu vắng
    Biết tự chữa những vết đau trong ngực
    Biết dịu dàng với chính trái tim mình

    Ta thường nói với bao người ngoài phố
    Nhưng quên trò chuyện với chính bản thân
    Quên lắng nghe những điều sâu kín nhất
    Trong tâm hồn đang mỏi mệt âm thầm

    Cô đơn chẳng phải điều gì đáng sợ
    Nếu lòng ta đủ mạnh để bình yên
    Khi không còn sống vì lời thiên hạ
    Ta mới thật sự tự do trong tim

    Có buổi tối chỉ riêng mình lặng ngắm
    Một khoảng trời đầy gió với sao khuya
    Bỗng nhận ra điều quý hơn tất cả
    Là an yên sau giông bão cuộc đời

    Không ai ở bên ta suốt mãi mãi
    Chỉ bản thân đồng hành đến cuối đường
    Nên hãy học yêu chính mình trước đã
    Để cô đơn không còn hóa tổn thương.
    HNI 22/5 📕 Bài Thơ Chương 25 — Cô Đơn Không Phải Kẻ Thù Có những đoạn đường không ai đi cùng Ta lặng lẽ bước qua đời một bóng Giữa phố đông vẫn nghe lòng trống vắng Như con thuyền giữa biển rộng mênh mông Người vẫn tưởng cô đơn là bóng tối Là nỗi buồn phủ kín những đêm dài Nhưng có lúc chính trong miền tĩnh lặng Ta hiểu mình sau bao tháng năm sai Có những ngày không ai bên cạnh nữa Không lời động viên, chẳng ánh mắt quen Ta mới học cách tự mình đứng dậy Tự lau buồn và bước tiếp một mình Cuộc đời dạy chẳng ai đi mãi mãi Có người đến rồi cũng vội quay lưng Những cuộc gặp như chuyến tàu ngang lối Đến một ga rồi lặng lẽ người ngưng Ở sai người còn cô đơn hơn cả Một mình thôi nhưng tâm trí yên bình Không cần sống để níu điều không thuộc Không đánh rơi giá trị của riêng mình Có khoảng lặng giúp tâm hồn trưởng thành Như hạt giống ngủ sâu trong lòng đất Qua bóng tối mới vươn mình đón nắng Qua cô đơn mới hiểu nghĩa kiên cường Người mạnh mẽ không phải không cần ai Mà vẫn sống vững vàng khi thiếu vắng Biết tự chữa những vết đau trong ngực Biết dịu dàng với chính trái tim mình Ta thường nói với bao người ngoài phố Nhưng quên trò chuyện với chính bản thân Quên lắng nghe những điều sâu kín nhất Trong tâm hồn đang mỏi mệt âm thầm Cô đơn chẳng phải điều gì đáng sợ Nếu lòng ta đủ mạnh để bình yên Khi không còn sống vì lời thiên hạ Ta mới thật sự tự do trong tim Có buổi tối chỉ riêng mình lặng ngắm Một khoảng trời đầy gió với sao khuya Bỗng nhận ra điều quý hơn tất cả Là an yên sau giông bão cuộc đời Không ai ở bên ta suốt mãi mãi Chỉ bản thân đồng hành đến cuối đường Nên hãy học yêu chính mình trước đã Để cô đơn không còn hóa tổn thương.
    Like
    Love
    13
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • CÂU ĐỐ BUỔI SÁNG NGÀY 22/5/2026
    Đề 1: 10 lòng biết ơn Chủ tịch Lê Đình Hải1. Biết ơn Chủ tịch Lê Đình Hải đã truyền cảm hứng sống tích cực và khát vọng làm giàu chính đáng.2. Biết ơn Chủ tịch luôn chia sẻ kiến thức giá trị giúp nhiều người thay đổi tư duy.3. Biết ơn Chủ tịch đã xây dựng môi...
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    12
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 22/5
    Bài Thơ Chương 25 — Cô Đơn Không Phải Kẻ Thù

    Có những đoạn đường không ai đi cùng
    Ta lặng lẽ bước qua đời một bóng
    Giữa phố đông vẫn nghe lòng trống vắng
    Như con thuyền giữa biển rộng mênh mông

    Người vẫn tưởng cô đơn là bóng tối
    Là nỗi buồn phủ kín những đêm dài
    Nhưng có lúc chính trong miền tĩnh lặng
    Ta hiểu mình sau bao tháng năm sai

    Có những ngày không ai bên cạnh nữa
    Không lời động viên, chẳng ánh mắt quen
    Ta mới học cách tự mình đứng dậy
    Tự lau buồn và bước tiếp một mình

    Cuộc đời dạy chẳng ai đi mãi mãi
    Có người đến rồi cũng vội quay lưng
    Những cuộc gặp như chuyến tàu ngang lối
    Đến một ga rồi lặng lẽ người ngưng

    Ở sai người còn cô đơn hơn cả
    Một mình thôi nhưng tâm trí yên bình
    Không cần sống để níu điều không thuộc
    Không đánh rơi giá trị của riêng mình

    Có khoảng lặng giúp tâm hồn trưởng thành
    Như hạt giống ngủ sâu trong lòng đất
    Qua bóng tối mới vươn mình đón nắng
    Qua cô đơn mới hiểu nghĩa kiên cường

    Người mạnh mẽ không phải không cần ai
    Mà vẫn sống vững vàng khi thiếu vắng
    Biết tự chữa những vết đau trong ngực
    Biết dịu dàng với chính trái tim mình

    Ta thường nói với bao người ngoài phố
    Nhưng quên trò chuyện với chính bản thân
    Quên lắng nghe những điều sâu kín nhất
    Trong tâm hồn đang mỏi mệt âm thầm

    Cô đơn chẳng phải điều gì đáng sợ
    Nếu lòng ta đủ mạnh để bình yên
    Khi không còn sống vì lời thiên hạ
    Ta mới thật sự tự do trong tim

    Có buổi tối chỉ riêng mình lặng ngắm
    Một khoảng trời đầy gió với sao khuya
    Bỗng nhận ra điều quý hơn tất cả
    Là an yên sau giông bão cuộc đời

    Không ai ở bên ta suốt mãi mãi
    Chỉ bản thân đồng hành đến cuối đường
    Nên hãy học yêu chính mình trước đã
    Để cô đơn không còn hóa tổn thương.
    Đọc thêm
    HNI 22/5 Bài Thơ Chương 25 — Cô Đơn Không Phải Kẻ Thù Có những đoạn đường không ai đi cùng Ta lặng lẽ bước qua đời một bóng Giữa phố đông vẫn nghe lòng trống vắng Như con thuyền giữa biển rộng mênh mông Người vẫn tưởng cô đơn là bóng tối Là nỗi buồn phủ kín những đêm dài Nhưng có lúc chính trong miền tĩnh lặng Ta hiểu mình sau bao tháng năm sai Có những ngày không ai bên cạnh nữa Không lời động viên, chẳng ánh mắt quen Ta mới học cách tự mình đứng dậy Tự lau buồn và bước tiếp một mình Cuộc đời dạy chẳng ai đi mãi mãi Có người đến rồi cũng vội quay lưng Những cuộc gặp như chuyến tàu ngang lối Đến một ga rồi lặng lẽ người ngưng Ở sai người còn cô đơn hơn cả Một mình thôi nhưng tâm trí yên bình Không cần sống để níu điều không thuộc Không đánh rơi giá trị của riêng mình Có khoảng lặng giúp tâm hồn trưởng thành Như hạt giống ngủ sâu trong lòng đất Qua bóng tối mới vươn mình đón nắng Qua cô đơn mới hiểu nghĩa kiên cường Người mạnh mẽ không phải không cần ai Mà vẫn sống vững vàng khi thiếu vắng Biết tự chữa những vết đau trong ngực Biết dịu dàng với chính trái tim mình Ta thường nói với bao người ngoài phố Nhưng quên trò chuyện với chính bản thân Quên lắng nghe những điều sâu kín nhất Trong tâm hồn đang mỏi mệt âm thầm Cô đơn chẳng phải điều gì đáng sợ Nếu lòng ta đủ mạnh để bình yên Khi không còn sống vì lời thiên hạ Ta mới thật sự tự do trong tim Có buổi tối chỉ riêng mình lặng ngắm Một khoảng trời đầy gió với sao khuya Bỗng nhận ra điều quý hơn tất cả Là an yên sau giông bão cuộc đời Không ai ở bên ta suốt mãi mãi Chỉ bản thân đồng hành đến cuối đường Nên hãy học yêu chính mình trước đã Để cô đơn không còn hóa tổn thương. Đọc thêm
    Like
    Love
    Sad
    11
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 22/5
    Bài Thơ Chương 24 — Sự Im Lặng Tạo Ra Sức Mạnh

    Giữa thế giới quá nhiều lời náo động
    Con người dần đánh mất lấy bản thân
    Ai cũng muốn mình được nghe, được thấy
    Nên tâm hồn ngày một hóa xa xăm

    Có những lúc chỉ cần ngồi im lặng
    Nghe lòng mình sau những cuộc bon chen
    Mới nhận ra bao tháng ngày vội vã
    Ta vô tình bỏ quên chính mình quen

    Người từng trải thường không cần nói lớn
    Không hơn thua từng ánh mắt môi lời
    Họ lặng lẽ quan sát đời chuyển động
    Giữ bình yên sâu thẳm giữa lòng thôi

    Dòng sông sâu thường âm thầm chảy mãi
    Người nội tâm cũng tĩnh lặng như vậy
    Không phô trương những điều mình sở hữu
    Mà âm thầm mạnh mẽ giữa đời này

    Có cuộc cãi chẳng làm ai hạnh phúc
    Chỉ khiến lòng thêm mỏi mệt mà thôi
    Người trưởng thành biết chọn điều xứng đáng
    Để tâm mình không lạc giữa đầy vơi

    Im lặng chẳng phải vì lòng yếu đuối
    Mà vì không muốn tổn thương thêm ai
    Có những chuyện càng giải thích càng mệt
    Chi bằng im để giữ lấy tương lai

    Khi tâm trí quá bộn bề giông bão
    Ta khó nhìn rõ hướng của đời mình
    Như mặt nước nếu cứ luôn dậy sóng
    Sẽ chẳng soi được đáy nước lặng thinh

    Một khoảng lặng có khi là chữa lành
    Sau áp lực của tháng ngày mỏi mệt
    Một buổi chiều ngắm trời xanh yên ắng
    Cũng đủ làm lòng nhẹ bớt ưu phiền

    Người mạnh nhất không phải người thắng hết
    Mà giữ lòng bình thản giữa phong ba
    Không để những lời ngoài kia cuốn lấy
    Vẫn bình yên đi qua mọi thăng trầm

    Có những điều rất sâu trong cuộc sống
    Chỉ hiện lên khi tâm trí lặng yên
    Như hạt nắng len qua miền tĩnh mịch
    Soi tâm hồn tìm lại chút bình yên

    Đời càng vội càng cần thêm khoảng lặng
    Để biết mình đang sống thật hay không
    Bởi đôi lúc điều quý giá nhất ấy
    Chỉ nghe được khi mọi thứ im lìm.
    Đọc thêm
    HNI 22/5 Bài Thơ Chương 24 — Sự Im Lặng Tạo Ra Sức Mạnh Giữa thế giới quá nhiều lời náo động Con người dần đánh mất lấy bản thân Ai cũng muốn mình được nghe, được thấy Nên tâm hồn ngày một hóa xa xăm Có những lúc chỉ cần ngồi im lặng Nghe lòng mình sau những cuộc bon chen Mới nhận ra bao tháng ngày vội vã Ta vô tình bỏ quên chính mình quen Người từng trải thường không cần nói lớn Không hơn thua từng ánh mắt môi lời Họ lặng lẽ quan sát đời chuyển động Giữ bình yên sâu thẳm giữa lòng thôi Dòng sông sâu thường âm thầm chảy mãi Người nội tâm cũng tĩnh lặng như vậy Không phô trương những điều mình sở hữu Mà âm thầm mạnh mẽ giữa đời này Có cuộc cãi chẳng làm ai hạnh phúc Chỉ khiến lòng thêm mỏi mệt mà thôi Người trưởng thành biết chọn điều xứng đáng Để tâm mình không lạc giữa đầy vơi Im lặng chẳng phải vì lòng yếu đuối Mà vì không muốn tổn thương thêm ai Có những chuyện càng giải thích càng mệt Chi bằng im để giữ lấy tương lai Khi tâm trí quá bộn bề giông bão Ta khó nhìn rõ hướng của đời mình Như mặt nước nếu cứ luôn dậy sóng Sẽ chẳng soi được đáy nước lặng thinh Một khoảng lặng có khi là chữa lành Sau áp lực của tháng ngày mỏi mệt Một buổi chiều ngắm trời xanh yên ắng Cũng đủ làm lòng nhẹ bớt ưu phiền Người mạnh nhất không phải người thắng hết Mà giữ lòng bình thản giữa phong ba Không để những lời ngoài kia cuốn lấy Vẫn bình yên đi qua mọi thăng trầm Có những điều rất sâu trong cuộc sống Chỉ hiện lên khi tâm trí lặng yên Như hạt nắng len qua miền tĩnh mịch Soi tâm hồn tìm lại chút bình yên Đời càng vội càng cần thêm khoảng lặng Để biết mình đang sống thật hay không Bởi đôi lúc điều quý giá nhất ấy Chỉ nghe được khi mọi thứ im lìm. Đọc thêm
    Like
    Love
    Haha
    Wow
    12
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 22/5
    Bài Thơ Chương 25 — Cô Đơn Không Phải Kẻ Thù

    Có những đoạn đường không ai đi cùng
    Ta lặng lẽ bước qua đời một bóng
    Giữa phố đông vẫn nghe lòng trống vắng
    Như con thuyền giữa biển rộng mênh mông

    Người vẫn tưởng cô đơn là bóng tối
    Là nỗi buồn phủ kín những đêm dài
    Nhưng có lúc chính trong miền tĩnh lặng
    Ta hiểu mình sau bao tháng năm sai

    Có những ngày không ai bên cạnh nữa
    Không lời động viên, chẳng ánh mắt quen
    Ta mới học cách tự mình đứng dậy
    Tự lau buồn và bước tiếp một mình

    Cuộc đời dạy chẳng ai đi mãi mãi
    Có người đến rồi cũng vội quay lưng
    Những cuộc gặp như chuyến tàu ngang lối
    Đến một ga rồi lặng lẽ người ngưng

    Ở sai người còn cô đơn hơn cả
    Một mình thôi nhưng tâm trí yên bình
    Không cần sống để níu điều không thuộc
    Không đánh rơi giá trị của riêng mình

    Có khoảng lặng giúp tâm hồn trưởng thành
    Như hạt giống ngủ sâu trong lòng đất
    Qua bóng tối mới vươn mình đón nắng
    Qua cô đơn mới hiểu nghĩa kiên cường

    Người mạnh mẽ không phải không cần ai
    Mà vẫn sống vững vàng khi thiếu vắng
    Biết tự chữa những vết đau trong ngực
    Biết dịu dàng với chính trái tim mình

    Ta thường nói với bao người ngoài phố
    Nhưng quên trò chuyện với chính bản thân
    Quên lắng nghe những điều sâu kín nhất
    Trong tâm hồn đang mỏi mệt âm thầm

    Cô đơn chẳng phải điều gì đáng sợ
    Nếu lòng ta đủ mạnh để bình yên
    Khi không còn sống vì lời thiên hạ
    Ta mới thật sự tự do trong tim

    Có buổi tối chỉ riêng mình lặng ngắm
    Một khoảng trời đầy gió với sao khuya
    Bỗng nhận ra điều quý hơn tất cả
    Là an yên sau giông bão cuộc đời

    Không ai ở bên ta suốt mãi mãi
    Chỉ bản thân đồng hành đến cuối đường
    Nên hãy học yêu chính mình trước đã
    Để cô đơn không còn hóa tổn thương.
    Đọc thêm
    Đọc thêm
    HNI 22/5 Bài Thơ Chương 25 — Cô Đơn Không Phải Kẻ Thù Có những đoạn đường không ai đi cùng Ta lặng lẽ bước qua đời một bóng Giữa phố đông vẫn nghe lòng trống vắng Như con thuyền giữa biển rộng mênh mông Người vẫn tưởng cô đơn là bóng tối Là nỗi buồn phủ kín những đêm dài Nhưng có lúc chính trong miền tĩnh lặng Ta hiểu mình sau bao tháng năm sai Có những ngày không ai bên cạnh nữa Không lời động viên, chẳng ánh mắt quen Ta mới học cách tự mình đứng dậy Tự lau buồn và bước tiếp một mình Cuộc đời dạy chẳng ai đi mãi mãi Có người đến rồi cũng vội quay lưng Những cuộc gặp như chuyến tàu ngang lối Đến một ga rồi lặng lẽ người ngưng Ở sai người còn cô đơn hơn cả Một mình thôi nhưng tâm trí yên bình Không cần sống để níu điều không thuộc Không đánh rơi giá trị của riêng mình Có khoảng lặng giúp tâm hồn trưởng thành Như hạt giống ngủ sâu trong lòng đất Qua bóng tối mới vươn mình đón nắng Qua cô đơn mới hiểu nghĩa kiên cường Người mạnh mẽ không phải không cần ai Mà vẫn sống vững vàng khi thiếu vắng Biết tự chữa những vết đau trong ngực Biết dịu dàng với chính trái tim mình Ta thường nói với bao người ngoài phố Nhưng quên trò chuyện với chính bản thân Quên lắng nghe những điều sâu kín nhất Trong tâm hồn đang mỏi mệt âm thầm Cô đơn chẳng phải điều gì đáng sợ Nếu lòng ta đủ mạnh để bình yên Khi không còn sống vì lời thiên hạ Ta mới thật sự tự do trong tim Có buổi tối chỉ riêng mình lặng ngắm Một khoảng trời đầy gió với sao khuya Bỗng nhận ra điều quý hơn tất cả Là an yên sau giông bão cuộc đời Không ai ở bên ta suốt mãi mãi Chỉ bản thân đồng hành đến cuối đường Nên hãy học yêu chính mình trước đã Để cô đơn không còn hóa tổn thương. Đọc thêm Đọc thêm
    Like
    Love
    Yay
    Wow
    12
    0 Bình luận 0 Chia sẽ