• HNI 13-7
    BÀI THƠ Chương 20: Niềm tin và sự kiểm chứng

    Niềm tin là ngọn lửa hồng,
    Sưởi bao hy vọng giữa dòng nhân gian.
    Nhưng đừng để dạ vội vàng,
    Tin theo tất cả chỉ bằng lời ai.
    Đường đời lắm đúng nhiều sai,
    Lắm điều hào nhoáng phủ ngoài ánh son.
    Muốn tìm sự thật vuông tròn,
    Phải đem kiểm chứng làm nguồn niềm tin.
    Đừng nghe một phía rồi nhìn,
    Mà quên sự thật đang chìm phía sau.
    Đừng vì cảm xúc dâng trào,
    Đánh rơi lý trí trước bao lời đồn.
    Thời gian chẳng biết vuốt ve,
    Nhưng luôn gìn giữ lời thề chân tâm.
    Việc làm như ánh trăng rằm,
    Soi điều chân thật âm thầm tỏa lan.
    Niềm tin chẳng phải mơ màng,
    Cũng không mù quáng bước ngang cuộc đời.
    Niềm tin là biết lắng lời,
    Biết cân, biết nhắc, biết soi tận cùng.
    Người khôn chẳng vội kết chung,
    Chỉ từ một chuyện đã vùng phán ngay.
    Lắng nghe nhiều phía đủ đầy,
    Rồi đem sự thật dựng xây kết luận.
    Có khi chỉ một hiểu lầm,
    Làm tan năm tháng nghĩa ân đậm dày.
    Một lời kiểm chứng hôm nay,
    Giữ bao tình nghĩa chẳng phai tháng ngày.
    Khoa học bắt đầu từ nghi,
    Rồi đem chứng cứ nói vì lẽ công.
    Lòng người cũng vậy phải mong,
    Tin bằng sự thật, đừng bằng định kiến.
    Đừng để tin giả lan truyền,
    Làm cho chân lý ưu phiền lặng câm.
    Mỗi người giữ một chữ tâm,
    Là thêm một ngọn đèn thầm sáng lên.
    Tin người nhưng vẫn vững bền,
    Không quên kiểm chứng để nền niềm tin.
    Tin đời bằng cả trái tim,
    Nhưng luôn sáng suốt trước nghìn đổi thay.
    Mai sau dẫu bước đường dài,
    Xin mang chân lý trong tay dẫn đường.
    Niềm tin gặp sự tỏ tường,
    Sẽ thành sức mạnh phi thường mai sau.
    Sống sao ngay thẳng trước sau,
    Lắng nghe, kiểm chứng, rồi trao niềm tin.
    Đó là nền móng vững bền,
    Cho người, cho đời, cho những bình yên.
    HNI 13-7 BÀI THƠ Chương 20: Niềm tin và sự kiểm chứng Niềm tin là ngọn lửa hồng, Sưởi bao hy vọng giữa dòng nhân gian. Nhưng đừng để dạ vội vàng, Tin theo tất cả chỉ bằng lời ai. Đường đời lắm đúng nhiều sai, Lắm điều hào nhoáng phủ ngoài ánh son. Muốn tìm sự thật vuông tròn, Phải đem kiểm chứng làm nguồn niềm tin. Đừng nghe một phía rồi nhìn, Mà quên sự thật đang chìm phía sau. Đừng vì cảm xúc dâng trào, Đánh rơi lý trí trước bao lời đồn. Thời gian chẳng biết vuốt ve, Nhưng luôn gìn giữ lời thề chân tâm. Việc làm như ánh trăng rằm, Soi điều chân thật âm thầm tỏa lan. Niềm tin chẳng phải mơ màng, Cũng không mù quáng bước ngang cuộc đời. Niềm tin là biết lắng lời, Biết cân, biết nhắc, biết soi tận cùng. Người khôn chẳng vội kết chung, Chỉ từ một chuyện đã vùng phán ngay. Lắng nghe nhiều phía đủ đầy, Rồi đem sự thật dựng xây kết luận. Có khi chỉ một hiểu lầm, Làm tan năm tháng nghĩa ân đậm dày. Một lời kiểm chứng hôm nay, Giữ bao tình nghĩa chẳng phai tháng ngày. Khoa học bắt đầu từ nghi, Rồi đem chứng cứ nói vì lẽ công. Lòng người cũng vậy phải mong, Tin bằng sự thật, đừng bằng định kiến. Đừng để tin giả lan truyền, Làm cho chân lý ưu phiền lặng câm. Mỗi người giữ một chữ tâm, Là thêm một ngọn đèn thầm sáng lên. Tin người nhưng vẫn vững bền, Không quên kiểm chứng để nền niềm tin. Tin đời bằng cả trái tim, Nhưng luôn sáng suốt trước nghìn đổi thay. Mai sau dẫu bước đường dài, Xin mang chân lý trong tay dẫn đường. Niềm tin gặp sự tỏ tường, Sẽ thành sức mạnh phi thường mai sau. Sống sao ngay thẳng trước sau, Lắng nghe, kiểm chứng, rồi trao niềm tin. Đó là nền móng vững bền, Cho người, cho đời, cho những bình yên.
    Like
    1
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 13/7
    BÀI THƠ:Chương 18. Tôn trọng sự khác biệt
    Đừng mong muôn lá một màu,
    Muôn hoa một sắc, một mầu hương chung.
    Trời cao muôn vạn hình dung,
    Mỗi người một vẻ, một vùng ước mơ.
    Có người mạnh mẽ như cờ,
    Có người lặng lẽ như bờ cỏ non.
    Có người giỏi việc nước non,
    Có người gieo hạt cho vườn nở hoa.
    Khác nhau chẳng phải cách xa,
    Mà là mảnh ghép tạo ra cuộc đời.
    Nếu ai cũng giống mọi người,
    Thế gian nào có những lời sáng tạo?
    Mỗi người một nhịp khát khao,
    Một con đường nhỏ bước vào tương lai.
    Đừng vì khác biệt hình hài,
    Mà quên phẩm giá bên trong mỗi người.
    Đừng vì tiếng nói khác lời,
    Mà đem định kiến phủ đời của nhau.
    Biết nghe từ những khác nhau,
    Là gieo hạt giống nhiệm màu mai sau.
    Sông kia trăm nhánh về nguồn,
    Biển ôm tất cả chẳng buồn phân chia.
    Tình người cũng tựa bờ kia,
    Rộng lòng đón nhận, chẳng lìa yêu thương.
    Khác niềm tin, khác quê hương,
    Khác màu da, tiếng nói, con đường đang đi.
    Nếu còn nhân nghĩa khắc ghi,
    Ta đều xứng đáng được vì nhau hơn.
    Hãy nhìn bằng cả tấm lòng,
    Đừng nhìn qua lớp áo ngoài mong manh.
    Giá trị chẳng ở bức tranh,
    Mà nơi ý nghĩa vẽ thành bởi tâm.
    Biết tôn trọng, biết cảm thông,
    Là gieo hạnh phúc giữa dòng nhân gian.
    Một lời tử tế nhẹ nhàng,
    Có khi nối được muôn ngàn trái tim.
    Đừng xây bức tường lặng im,
    Hãy xây nhịp cầu của niềm cảm thông.
    Bởi khi biết mở cõi lòng,
    Thế gian sẽ bớt những dòng cách ngăn.
    Mai sau dẫu ở xa gần,
    Xin mang tôn trọng làm phần hành trang.
    Để đời thêm những mùa vàng,
    Nở từ khác biệt, rạng ngời yêu thương.
    Người người chẳng phải giống nhau,
    Chính điều khác biệt làm giàu thế gian.
    Biết yêu điều vốn đa mang,
    Là đang gìn giữ nhân gian bền vững.
    HNI 13/7 BÀI THƠ:Chương 18. Tôn trọng sự khác biệt Đừng mong muôn lá một màu, Muôn hoa một sắc, một mầu hương chung. Trời cao muôn vạn hình dung, Mỗi người một vẻ, một vùng ước mơ. Có người mạnh mẽ như cờ, Có người lặng lẽ như bờ cỏ non. Có người giỏi việc nước non, Có người gieo hạt cho vườn nở hoa. Khác nhau chẳng phải cách xa, Mà là mảnh ghép tạo ra cuộc đời. Nếu ai cũng giống mọi người, Thế gian nào có những lời sáng tạo? Mỗi người một nhịp khát khao, Một con đường nhỏ bước vào tương lai. Đừng vì khác biệt hình hài, Mà quên phẩm giá bên trong mỗi người. Đừng vì tiếng nói khác lời, Mà đem định kiến phủ đời của nhau. Biết nghe từ những khác nhau, Là gieo hạt giống nhiệm màu mai sau. Sông kia trăm nhánh về nguồn, Biển ôm tất cả chẳng buồn phân chia. Tình người cũng tựa bờ kia, Rộng lòng đón nhận, chẳng lìa yêu thương. Khác niềm tin, khác quê hương, Khác màu da, tiếng nói, con đường đang đi. Nếu còn nhân nghĩa khắc ghi, Ta đều xứng đáng được vì nhau hơn. Hãy nhìn bằng cả tấm lòng, Đừng nhìn qua lớp áo ngoài mong manh. Giá trị chẳng ở bức tranh, Mà nơi ý nghĩa vẽ thành bởi tâm. Biết tôn trọng, biết cảm thông, Là gieo hạnh phúc giữa dòng nhân gian. Một lời tử tế nhẹ nhàng, Có khi nối được muôn ngàn trái tim. Đừng xây bức tường lặng im, Hãy xây nhịp cầu của niềm cảm thông. Bởi khi biết mở cõi lòng, Thế gian sẽ bớt những dòng cách ngăn. Mai sau dẫu ở xa gần, Xin mang tôn trọng làm phần hành trang. Để đời thêm những mùa vàng, Nở từ khác biệt, rạng ngời yêu thương. Người người chẳng phải giống nhau, Chính điều khác biệt làm giàu thế gian. Biết yêu điều vốn đa mang, Là đang gìn giữ nhân gian bền vững.
    Like
    Love
    2
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 13/7
    BÀI THƠ:Chương 18. Tôn trọng sự khác biệt
    Đừng mong muôn lá một màu,
    Muôn hoa một sắc, một mầu hương chung.
    Trời cao muôn vạn hình dung,
    Mỗi người một vẻ, một vùng ước mơ.
    Có người mạnh mẽ như cờ,
    Có người lặng lẽ như bờ cỏ non.
    Có người giỏi việc nước non,
    Có người gieo hạt cho vườn nở hoa.
    Khác nhau chẳng phải cách xa,
    Mà là mảnh ghép tạo ra cuộc đời.
    Nếu ai cũng giống mọi người,
    Thế gian nào có những lời sáng tạo?
    Mỗi người một nhịp khát khao,
    Một con đường nhỏ bước vào tương lai.
    Đừng vì khác biệt hình hài,
    Mà quên phẩm giá bên trong mỗi người.
    Đừng vì tiếng nói khác lời,
    Mà đem định kiến phủ đời của nhau.
    Biết nghe từ những khác nhau,
    Là gieo hạt giống nhiệm màu mai sau.
    Sông kia trăm nhánh về nguồn,
    Biển ôm tất cả chẳng buồn phân chia.
    Tình người cũng tựa bờ kia,
    Rộng lòng đón nhận, chẳng lìa yêu thương.
    Khác niềm tin, khác quê hương,
    Khác màu da, tiếng nói, con đường đang đi.
    Nếu còn nhân nghĩa khắc ghi,
    Ta đều xứng đáng được vì nhau hơn.
    Hãy nhìn bằng cả tấm lòng,
    Đừng nhìn qua lớp áo ngoài mong manh.
    Giá trị chẳng ở bức tranh,
    Mà nơi ý nghĩa vẽ thành bởi tâm.
    Biết tôn trọng, biết cảm thông,
    Là gieo hạnh phúc giữa dòng nhân gian.
    Một lời tử tế nhẹ nhàng,
    Có khi nối được muôn ngàn trái tim.
    Đừng xây bức tường lặng im,
    Hãy xây nhịp cầu của niềm cảm thông.
    Bởi khi biết mở cõi lòng,
    Thế gian sẽ bớt những dòng cách ngăn.
    Mai sau dẫu ở xa gần,
    Xin mang tôn trọng làm phần hành trang.
    Để đời thêm những mùa vàng,
    Nở từ khác biệt, rạng ngời yêu thương.
    Người người chẳng phải giống nhau,
    Chính điều khác biệt làm giàu thế gian.
    Biết yêu điều vốn đa mang,
    Là đang gìn giữ nhân gian bền vững.
    HNI 13/7 BÀI THƠ:Chương 18. Tôn trọng sự khác biệt Đừng mong muôn lá một màu, Muôn hoa một sắc, một mầu hương chung. Trời cao muôn vạn hình dung, Mỗi người một vẻ, một vùng ước mơ. Có người mạnh mẽ như cờ, Có người lặng lẽ như bờ cỏ non. Có người giỏi việc nước non, Có người gieo hạt cho vườn nở hoa. Khác nhau chẳng phải cách xa, Mà là mảnh ghép tạo ra cuộc đời. Nếu ai cũng giống mọi người, Thế gian nào có những lời sáng tạo? Mỗi người một nhịp khát khao, Một con đường nhỏ bước vào tương lai. Đừng vì khác biệt hình hài, Mà quên phẩm giá bên trong mỗi người. Đừng vì tiếng nói khác lời, Mà đem định kiến phủ đời của nhau. Biết nghe từ những khác nhau, Là gieo hạt giống nhiệm màu mai sau. Sông kia trăm nhánh về nguồn, Biển ôm tất cả chẳng buồn phân chia. Tình người cũng tựa bờ kia, Rộng lòng đón nhận, chẳng lìa yêu thương. Khác niềm tin, khác quê hương, Khác màu da, tiếng nói, con đường đang đi. Nếu còn nhân nghĩa khắc ghi, Ta đều xứng đáng được vì nhau hơn. Hãy nhìn bằng cả tấm lòng, Đừng nhìn qua lớp áo ngoài mong manh. Giá trị chẳng ở bức tranh, Mà nơi ý nghĩa vẽ thành bởi tâm. Biết tôn trọng, biết cảm thông, Là gieo hạnh phúc giữa dòng nhân gian. Một lời tử tế nhẹ nhàng, Có khi nối được muôn ngàn trái tim. Đừng xây bức tường lặng im, Hãy xây nhịp cầu của niềm cảm thông. Bởi khi biết mở cõi lòng, Thế gian sẽ bớt những dòng cách ngăn. Mai sau dẫu ở xa gần, Xin mang tôn trọng làm phần hành trang. Để đời thêm những mùa vàng, Nở từ khác biệt, rạng ngời yêu thương. Người người chẳng phải giống nhau, Chính điều khác biệt làm giàu thế gian. Biết yêu điều vốn đa mang, Là đang gìn giữ nhân gian bền vững.
    Like
    Wow
    2
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 13/7
    BÀI THƠ:
    Chương 17. Lòng khiêm tốn
    Ngọn tre cúi thấp giữa trời,
    Mà gươn thẳng mãi trước đời bão giông.
    Người mang trí lớn trong lòng,
    Càng cao càng biết mở vòng yêu thương.
    Dòng sông lặng lẽ dặm trường,
    Chẳng khoe nước rộng, vẫn vương phù sa.
    Người khôn chẳng chuộng phô trương,
    Âm thầm gieo hạt, mở đường tương lai.
    Núi cao đâu cất lời dài,
    Biển sâu chẳng kể mình hoài mênh mang.
    Bậc hiền giữ dạ đoan trang,
    Lấy điều tử tế làm vàng trong tâm.
    Có tài xin chớ kiêu căng,
    Có quyền xin chớ xem thường mọi người.
    Một lời nhã nhặn trao đời,
    Có khi quý hơn ngàn lời ngợi ca.
    Lúa càng chắc hạt càng sa,
    Cành càng sai quả càng đà cúi nghiêng.
    Con người nếu biết hạ mình,
    Lại càng được quý, được tin lâu bền.
    Đường đời muôn nẻo lênh đênh,
    Ai không vấp ngã đôi lần mới khôn.
    Khiêm nhường chẳng phải yếu hèn,
    Mà là sức mạnh vượt trên tự mình.
    Biết nghe lời đúng lời minh,
    Biết nhận thiếu sót để mình lớn thêm.
    Mỗi ngày học một điều hay,
    Mỗi ngày sửa một lỗi sai trong lòng.
    Đừng vì thắng lợi mà mong
    Xem mình hơn hết giữa dòng nhân gian.
    Người còn học hỏi không ngừng,
    Là người còn mở những tầng trí tuệ.
    Khiêm nhường kết nối bốn bề,
    Cho lòng thanh thản, cho quê yên bình.
    Người gieo sự kính trọng chân tình,
    Sẽ nhận yêu mến từ tình người trao.
    Vinh quang chẳng ở chỗ cao,
    Mà nơi nhân cách dạt dào nghĩa nhân.
    Danh thơm chẳng bởi huy chương,
    Mà do cách sống khiêm nhường trước sau.
    Xin đừng ngẩng mặt quá cao,
    Để quên nhìn xuống đồng bào quanh ta.
    Biết mình, biết người, bao dung,
    Ấy là nền tảng của lòng thành công.
    Mai sau dẫu bước đỉnh hồng,
    Xin mang khiêm tốn làm vòng hoa tâm.
    Để đời còn mãi nhắc rằng:
    Người càng vĩ đại, càng gần mọi người.
    HNI 13/7 BÀI THƠ: Chương 17. Lòng khiêm tốn Ngọn tre cúi thấp giữa trời, Mà gươn thẳng mãi trước đời bão giông. Người mang trí lớn trong lòng, Càng cao càng biết mở vòng yêu thương. Dòng sông lặng lẽ dặm trường, Chẳng khoe nước rộng, vẫn vương phù sa. Người khôn chẳng chuộng phô trương, Âm thầm gieo hạt, mở đường tương lai. Núi cao đâu cất lời dài, Biển sâu chẳng kể mình hoài mênh mang. Bậc hiền giữ dạ đoan trang, Lấy điều tử tế làm vàng trong tâm. Có tài xin chớ kiêu căng, Có quyền xin chớ xem thường mọi người. Một lời nhã nhặn trao đời, Có khi quý hơn ngàn lời ngợi ca. Lúa càng chắc hạt càng sa, Cành càng sai quả càng đà cúi nghiêng. Con người nếu biết hạ mình, Lại càng được quý, được tin lâu bền. Đường đời muôn nẻo lênh đênh, Ai không vấp ngã đôi lần mới khôn. Khiêm nhường chẳng phải yếu hèn, Mà là sức mạnh vượt trên tự mình. Biết nghe lời đúng lời minh, Biết nhận thiếu sót để mình lớn thêm. Mỗi ngày học một điều hay, Mỗi ngày sửa một lỗi sai trong lòng. Đừng vì thắng lợi mà mong Xem mình hơn hết giữa dòng nhân gian. Người còn học hỏi không ngừng, Là người còn mở những tầng trí tuệ. Khiêm nhường kết nối bốn bề, Cho lòng thanh thản, cho quê yên bình. Người gieo sự kính trọng chân tình, Sẽ nhận yêu mến từ tình người trao. Vinh quang chẳng ở chỗ cao, Mà nơi nhân cách dạt dào nghĩa nhân. Danh thơm chẳng bởi huy chương, Mà do cách sống khiêm nhường trước sau. Xin đừng ngẩng mặt quá cao, Để quên nhìn xuống đồng bào quanh ta. Biết mình, biết người, bao dung, Ấy là nền tảng của lòng thành công. Mai sau dẫu bước đỉnh hồng, Xin mang khiêm tốn làm vòng hoa tâm. Để đời còn mãi nhắc rằng: Người càng vĩ đại, càng gần mọi người.
    Like
    Wow
    Sad
    3
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 13/7
    BÀI THƠ:Chương 15. Uy tín được xây dựng như thế nào
    Uy Tín – Tài Sản Của Niềm Tin
    Uy tín chẳng phải điều mua được,
    Cũng không nhờ tiếng nói vang xa.
    Mà từ những việc làm chân thật,
    Góp từng ngày như dựng mái nhà.
    Một lời hứa nếu luôn giữ trọn,
    Sẽ thành cầu nối của niềm tin.
    Một việc nhỏ làm bằng trách nhiệm,
    Cũng đủ làm rạng sáng tâm mình.
    Người có đức chẳng cần khoe mẽ,
    Việc làm hay tự nói thành lời.
    Như dòng suối âm thầm chảy mãi,
    Nuôi cánh đồng xanh tốt muôn nơi.
    Uy tín được xây bằng năm tháng,
    Từ mồ hôi, nghị lực, chân thành.
    Không vì lợi mà quên đạo nghĩa,
    Không vì danh mà đổi tiết thanh.
    Có thể mất bao năm gây dựng,
    Chỉ phút giây đánh mất mà thôi.
    Nên từng bước đều cần cẩn trọng,
    Giữ lương tâm sáng giữa cuộc đời.
    Người đáng quý không vì giàu có,
    Mà bởi luôn giữ trọn niềm tin.
    Nói đi đôi với điều mình làm,
    Để lòng người mãi mãi vững yên.
    Trong gia đình, uy tín là gốc,
    Trong bạn bè, là nhịp cầu thân.
    Trong công việc, là nền thành công,
    Trong xã hội, là nghĩa đồng dân.
    Hãy sống thật giữa bao biến động,
    Lấy chân thành làm ánh sao khuya.
    Để khi nhắc tên, người đời nhớ,
    Một con người đáng quý, đáng tin kia.
    Uy tín chẳng nằm nơi địa vị,
    Chẳng đo bằng tiền bạc chất đầy.
    Mà đo bằng bao người yêu mến,
    Bởi nghĩa tình ta dựng mỗi ngày.
    Xin vun đắp từng lời, từng việc,
    Bằng trái tim trong sáng, thủy chung.
    Để uy tín thành ngôi sao dẫn lối,
    Soi bước đời rạng rỡ đến vô cùng.
    HNI 13/7 BÀI THƠ:Chương 15. Uy tín được xây dựng như thế nào Uy Tín – Tài Sản Của Niềm Tin Uy tín chẳng phải điều mua được, Cũng không nhờ tiếng nói vang xa. Mà từ những việc làm chân thật, Góp từng ngày như dựng mái nhà. Một lời hứa nếu luôn giữ trọn, Sẽ thành cầu nối của niềm tin. Một việc nhỏ làm bằng trách nhiệm, Cũng đủ làm rạng sáng tâm mình. Người có đức chẳng cần khoe mẽ, Việc làm hay tự nói thành lời. Như dòng suối âm thầm chảy mãi, Nuôi cánh đồng xanh tốt muôn nơi. Uy tín được xây bằng năm tháng, Từ mồ hôi, nghị lực, chân thành. Không vì lợi mà quên đạo nghĩa, Không vì danh mà đổi tiết thanh. Có thể mất bao năm gây dựng, Chỉ phút giây đánh mất mà thôi. Nên từng bước đều cần cẩn trọng, Giữ lương tâm sáng giữa cuộc đời. Người đáng quý không vì giàu có, Mà bởi luôn giữ trọn niềm tin. Nói đi đôi với điều mình làm, Để lòng người mãi mãi vững yên. Trong gia đình, uy tín là gốc, Trong bạn bè, là nhịp cầu thân. Trong công việc, là nền thành công, Trong xã hội, là nghĩa đồng dân. Hãy sống thật giữa bao biến động, Lấy chân thành làm ánh sao khuya. Để khi nhắc tên, người đời nhớ, Một con người đáng quý, đáng tin kia. Uy tín chẳng nằm nơi địa vị, Chẳng đo bằng tiền bạc chất đầy. Mà đo bằng bao người yêu mến, Bởi nghĩa tình ta dựng mỗi ngày. Xin vun đắp từng lời, từng việc, Bằng trái tim trong sáng, thủy chung. Để uy tín thành ngôi sao dẫn lối, Soi bước đời rạng rỡ đến vô cùng.
    Like
    Sad
    2
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 13/7
    BÀI THƠ:Chương 21. Nghệ thuật quan sát
    Đôi mắt chẳng chỉ để nhìn,
    Mà còn để hiểu nghĩa tình bên trong.
    Bao điều lặng lẽ mênh mông,
    Ẩn sau ánh mắt, tấm lòng con người.
    Quan sát chẳng phải nhìn chơi,
    Mà là lắng đọng từng lời, từng tâm.
    Thấy điều nhỏ bé âm thầm,
    Lại soi được cả tháng năm một đời.
    Có người nói ít, cười tươi,
    Nhưng luôn sẵn sàng giúp người lúc nguy.
    Có người hoa mỹ những gì,
    Việc làm lại chẳng như khi đã lời.
    Đừng xem một phút mà thôi,
    Rồi mang kết luận cho đời một ai.
    Người như quyển sách dài dài,
    Mỗi trang mở ra một bài học riêng.
    Quan sát bằng cả niềm tin,
    Nhưng luôn tỉnh táo trước nghìn đổi thay.
    Đừng vì cảm xúc một ngày,
    Mà quên bản chất bấy lâu vẫn còn.
    Hãy nhìn khi họ gian nan,
    Cách họ đối diện gian nan thế nào.
    Hãy nhìn lúc đứng trên cao,
    Xem còn khiêm tốn, còn trao nghĩa tình.
    Quan sát từ việc nhỏ xinh,
    Một lời cảm ơn, một tình sẻ chia.
    Một lần giữ đúng lời hứa,
    Cũng là thước đo của người chân tâm.
    Đừng nhìn hào nhoáng bên ngoài,
    Đừng nghe tiếng vỗ tay dài ngợi khen.
    Có khi giữa chốn lặng yên,
    Lại là nhân cách vững bền tỏa hương.
    Đôi mắt sáng bởi yêu thương,
    Sẽ nhìn thấy cả con đường thiện lương.
    Trái tim rộng mở khiêm nhường,
    Sẽ không vội vã kết đường đúng sai.
    Quan sát để hiểu người hoài,
    Không nhằm xét đoán một ai trong đời.
    Hiểu rồi sẽ biết mỉm cười,
    Biết thêm bao dung với người quanh ta.
    Xin mang ánh mắt hiền hòa,
    Nhìn bằng sự thật, tránh xa định kiến.
    Để lòng rộng mở mọi miền,
    Đón điều tử tế, giữ niềm cảm thông.
    Nghệ thuật quan sát thành công,
    Là nhìn bằng trí, bằng lòng, bằng tâm.
    Hiểu người từ những âm thầm,
    Để yêu cuộc sống muôn phần đẹp hơn.
    HNI 13/7 BÀI THƠ:Chương 21. Nghệ thuật quan sát Đôi mắt chẳng chỉ để nhìn, Mà còn để hiểu nghĩa tình bên trong. Bao điều lặng lẽ mênh mông, Ẩn sau ánh mắt, tấm lòng con người. Quan sát chẳng phải nhìn chơi, Mà là lắng đọng từng lời, từng tâm. Thấy điều nhỏ bé âm thầm, Lại soi được cả tháng năm một đời. Có người nói ít, cười tươi, Nhưng luôn sẵn sàng giúp người lúc nguy. Có người hoa mỹ những gì, Việc làm lại chẳng như khi đã lời. Đừng xem một phút mà thôi, Rồi mang kết luận cho đời một ai. Người như quyển sách dài dài, Mỗi trang mở ra một bài học riêng. Quan sát bằng cả niềm tin, Nhưng luôn tỉnh táo trước nghìn đổi thay. Đừng vì cảm xúc một ngày, Mà quên bản chất bấy lâu vẫn còn. Hãy nhìn khi họ gian nan, Cách họ đối diện gian nan thế nào. Hãy nhìn lúc đứng trên cao, Xem còn khiêm tốn, còn trao nghĩa tình. Quan sát từ việc nhỏ xinh, Một lời cảm ơn, một tình sẻ chia. Một lần giữ đúng lời hứa, Cũng là thước đo của người chân tâm. Đừng nhìn hào nhoáng bên ngoài, Đừng nghe tiếng vỗ tay dài ngợi khen. Có khi giữa chốn lặng yên, Lại là nhân cách vững bền tỏa hương. Đôi mắt sáng bởi yêu thương, Sẽ nhìn thấy cả con đường thiện lương. Trái tim rộng mở khiêm nhường, Sẽ không vội vã kết đường đúng sai. Quan sát để hiểu người hoài, Không nhằm xét đoán một ai trong đời. Hiểu rồi sẽ biết mỉm cười, Biết thêm bao dung với người quanh ta. Xin mang ánh mắt hiền hòa, Nhìn bằng sự thật, tránh xa định kiến. Để lòng rộng mở mọi miền, Đón điều tử tế, giữ niềm cảm thông. Nghệ thuật quan sát thành công, Là nhìn bằng trí, bằng lòng, bằng tâm. Hiểu người từ những âm thầm, Để yêu cuộc sống muôn phần đẹp hơn.
    Like
    Sad
    2
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 13/7
    BÀI THƠ:Chương 22. Đọc vị giá trị cốt lõi
    Giữa đời muôn vạn sắc màu,
    Đâu là giá trị bền lâu với người?
    Chẳng nơi áo đẹp, môi cười,
    Mà trong nhân cách sáng ngời tháng năm.
    Đọc người đâu chỉ bằng tâm,
    Mà bằng quan sát âm thầm mỗi ngày.
    Lời hay rồi cũng gió bay,
    Việc làm chân thật mới gây niềm tin.
    Giá trị chẳng phải kim tiền,
    Cũng không quyền thế nối liền hư danh.
    Giá trị là sống chân thành,
    Giữ lòng ngay thẳng, giữ tình thủy chung.
    Như cây bám rễ giữa rừng,
    Dẫu bao mưa gió vẫn không ngả nghiêng.
    Con người có một đức hiền,
    Sẽ là gốc rễ tạo nên vững bền.
    Hãy nhìn lúc họ yếu mềm,
    Có còn giữ trọn lời nguyền lương tâm.
    Hãy nhìn khi được âm thầm,
    Quyền cao, lợi lớn có lầm lối đi?
    Hãy nhìn trong lúc gian nguy,
    Ai còn nghĩa khí, ai vì mọi người.
    Đó là thước đo giữa đời,
    Không lời tô vẽ, chẳng lời phô trương.
    Giá trị như ánh mặt trời,
    Không cần khoe sáng vẫn soi muôn nơi.
    Hương hoa chẳng tự ngỏ lời,
    Mà người đi qua vẫn ngợi hương lành.
    Đừng tìm vẻ đẹp mong manh,
    Mà quên cội rễ kết thành nhân tâm.
    Điều còn ở lại trăm năm,
    Là lòng chính trực âm thầm tỏa hương.
    Đọc người bằng cả yêu thương,
    Nhưng không đánh mất con đường lý minh.
    Biết tin mà vẫn giữ mình,
    Biết nghi khi cần để tìm thật chân.
    Mỗi người là một mùa xuân,
    Mang bao phẩm chất góp phần thế gian.
    Biết nhìn giá trị chứa chan,
    Là gieo hạt giống bình an cho đời.
    Xin đừng xét đoán một người,
    Qua điều hào nhoáng nhất thời bên ngoài.
    Hãy tìm điều đẹp lâu dài,
    Nơi tâm, nơi đức, nơi tài, nơi nhân.
    Đọc vị giá trị cốt lõi,
    Là nhìn bản chất giữa đời đổi thay.
    Để ta sống đẹp mỗi ngày,
    Và trao sự thật bằng đầy niềm tin.
    HNI 13/7 BÀI THƠ:Chương 22. Đọc vị giá trị cốt lõi Giữa đời muôn vạn sắc màu, Đâu là giá trị bền lâu với người? Chẳng nơi áo đẹp, môi cười, Mà trong nhân cách sáng ngời tháng năm. Đọc người đâu chỉ bằng tâm, Mà bằng quan sát âm thầm mỗi ngày. Lời hay rồi cũng gió bay, Việc làm chân thật mới gây niềm tin. Giá trị chẳng phải kim tiền, Cũng không quyền thế nối liền hư danh. Giá trị là sống chân thành, Giữ lòng ngay thẳng, giữ tình thủy chung. Như cây bám rễ giữa rừng, Dẫu bao mưa gió vẫn không ngả nghiêng. Con người có một đức hiền, Sẽ là gốc rễ tạo nên vững bền. Hãy nhìn lúc họ yếu mềm, Có còn giữ trọn lời nguyền lương tâm. Hãy nhìn khi được âm thầm, Quyền cao, lợi lớn có lầm lối đi? Hãy nhìn trong lúc gian nguy, Ai còn nghĩa khí, ai vì mọi người. Đó là thước đo giữa đời, Không lời tô vẽ, chẳng lời phô trương. Giá trị như ánh mặt trời, Không cần khoe sáng vẫn soi muôn nơi. Hương hoa chẳng tự ngỏ lời, Mà người đi qua vẫn ngợi hương lành. Đừng tìm vẻ đẹp mong manh, Mà quên cội rễ kết thành nhân tâm. Điều còn ở lại trăm năm, Là lòng chính trực âm thầm tỏa hương. Đọc người bằng cả yêu thương, Nhưng không đánh mất con đường lý minh. Biết tin mà vẫn giữ mình, Biết nghi khi cần để tìm thật chân. Mỗi người là một mùa xuân, Mang bao phẩm chất góp phần thế gian. Biết nhìn giá trị chứa chan, Là gieo hạt giống bình an cho đời. Xin đừng xét đoán một người, Qua điều hào nhoáng nhất thời bên ngoài. Hãy tìm điều đẹp lâu dài, Nơi tâm, nơi đức, nơi tài, nơi nhân. Đọc vị giá trị cốt lõi, Là nhìn bản chất giữa đời đổi thay. Để ta sống đẹp mỗi ngày, Và trao sự thật bằng đầy niềm tin.
    Like
    Wow
    2
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 13/7
    BÀI THƠ:Chương 23. Tâm lý đám đông
    Dòng người xuôi ngược muôn nơi,
    Nhiều khi cuốn cả lòng người theo chân.
    Một lời truyền khắp xa gần,
    Chưa cần kiểm chứng đã thành đúng sai.
    Có người chẳng biết đầu đuôi,
    Vẫn theo tiếng gọi của người đông hơn.
    Như đàn chim giữa hoàng hôn,
    Bay theo hướng gió chẳng còn nghĩ suy.
    Đám đông có lúc diệu kỳ,
    Kết nên sức mạnh những khi chung lòng.
    Nhưng khi lý trí lạc dòng,
    Cũng gây sóng dữ giữa vòng nhân gian.
    Một lời đồn thổi lan tràn,
    Có khi làm tổn thương ngàn trái tim.
    Một điều chưa rõ, chưa tin,
    Đã thành phán quyết vô tình đắng cay.
    Biết bao sự thật hằng ngày,
    Bị che khuất bởi tiếng ai quá nhiều.
    Người khôn chẳng vội tin liều,
    Mà luôn suy xét mọi điều trước sau.
    Đừng vì thiên hạ bảo nhau,
    Mà quên tự hỏi điều nào đúng hơn.
    Đừng vì số lượng đông người,
    Mà cho chân lý thuộc về số đông.
    Ngọc kia nằm giữa bụi hồng,
    Đâu vì ít kẻ mà không sáng ngời.
    Hoa thơm giữa chốn đơn côi,
    Đâu cần muôn tiếng khen lời mới hương.
    Lịch sử bao chuyện đau thương,
    Bắt đầu từ những con đường a dua.
    Nhiều người vì sợ hơn thua,
    Đánh rơi chính kiến để vừa lòng ai.
    Hãy giữ tỉnh táo trong đời,
    Biết nghe nhiều phía, biết soi tận cùng.
    Tư duy độc lập trong lòng,
    Là ngọn hải đăng giữa dòng phong ba.
    Đám đông không phải luôn sai,
    Nhưng cũng chẳng phải ngày nào cũng đúng.
    Điều cần là sự công bằng,
    Lấy chân lý để dẫn đường niềm tin.
    Người bản lĩnh giữa nhân sinh,
    Dám nghĩ, dám hỏi, dám nhìn khác đi.
    Không theo cảm xúc tức thì,
    Không vì áp lực mà quỳ trước đông.
    Xin mang lý trí trong lòng,
    Giữ tâm sáng giữa biển người mênh mang.
    Để không lạc bước hoang mang,
    Trước ngàn ý kiến dọc ngang cuộc đời.
    Tâm lý đám đông muôn nơi,
    Là bài học lớn cho người biết suy.
    Tin điều đúng đắn mình ghi,
    Sẽ tìm chân lý trên đường tương lai.
    HNI 13/7 BÀI THƠ:Chương 23. Tâm lý đám đông Dòng người xuôi ngược muôn nơi, Nhiều khi cuốn cả lòng người theo chân. Một lời truyền khắp xa gần, Chưa cần kiểm chứng đã thành đúng sai. Có người chẳng biết đầu đuôi, Vẫn theo tiếng gọi của người đông hơn. Như đàn chim giữa hoàng hôn, Bay theo hướng gió chẳng còn nghĩ suy. Đám đông có lúc diệu kỳ, Kết nên sức mạnh những khi chung lòng. Nhưng khi lý trí lạc dòng, Cũng gây sóng dữ giữa vòng nhân gian. Một lời đồn thổi lan tràn, Có khi làm tổn thương ngàn trái tim. Một điều chưa rõ, chưa tin, Đã thành phán quyết vô tình đắng cay. Biết bao sự thật hằng ngày, Bị che khuất bởi tiếng ai quá nhiều. Người khôn chẳng vội tin liều, Mà luôn suy xét mọi điều trước sau. Đừng vì thiên hạ bảo nhau, Mà quên tự hỏi điều nào đúng hơn. Đừng vì số lượng đông người, Mà cho chân lý thuộc về số đông. Ngọc kia nằm giữa bụi hồng, Đâu vì ít kẻ mà không sáng ngời. Hoa thơm giữa chốn đơn côi, Đâu cần muôn tiếng khen lời mới hương. Lịch sử bao chuyện đau thương, Bắt đầu từ những con đường a dua. Nhiều người vì sợ hơn thua, Đánh rơi chính kiến để vừa lòng ai. Hãy giữ tỉnh táo trong đời, Biết nghe nhiều phía, biết soi tận cùng. Tư duy độc lập trong lòng, Là ngọn hải đăng giữa dòng phong ba. Đám đông không phải luôn sai, Nhưng cũng chẳng phải ngày nào cũng đúng. Điều cần là sự công bằng, Lấy chân lý để dẫn đường niềm tin. Người bản lĩnh giữa nhân sinh, Dám nghĩ, dám hỏi, dám nhìn khác đi. Không theo cảm xúc tức thì, Không vì áp lực mà quỳ trước đông. Xin mang lý trí trong lòng, Giữ tâm sáng giữa biển người mênh mang. Để không lạc bước hoang mang, Trước ngàn ý kiến dọc ngang cuộc đời. Tâm lý đám đông muôn nơi, Là bài học lớn cho người biết suy. Tin điều đúng đắn mình ghi, Sẽ tìm chân lý trên đường tương lai.
    Like
    Sad
    2
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 13/7
    BÀI THƠ:Chương 24. Định kiến trong xã hội
    Định kiến như áng mây mờ,
    Che đi ánh sáng, phủ bờ nhân tâm.
    Bao người lặng lẽ âm thầm,
    Mang theo oan trái chỉ vì lời ai.
    Chẳng vì xuất thân sang giàu,
    Mà nên nhân cách, nên màu tương lai.
    Cũng không vì cảnh nghèo nàn,
    Mà đời mãi mãi lỡ làng ước mơ.
    Có người áo vá đơn sơ,
    Tấm lòng rộng mở như bờ đại dương.
    Có người gấm vóc phi thường,
    Lại quên giữ lấy tình thương trong lòng.
    Đừng nhìn màu tóc, màu da,
    Đừng xem tuổi tác để mà xét đo.
    Mỗi người một cuộc hành trình,
    Một niềm hy vọng, một tình yêu riêng.
    Đừng vì lời nói đầu tiên,
    Mà quên lắng nghe những điều phía sau.
    Có khi chỉ một nỗi đau,
    Khiến người khép cửa từ lâu trong đời.
    Định kiến dựng những bức tường,
    Ngăn bao trái tim tìm đường đến nhau.
    Cảm thông là chiếc nhịp cầu,
    Nối bao khoảng cách, xóa màu cách ngăn.
    Hãy nhìn bằng mắt công bằng,
    Bằng lòng nhân ái, bằng tâm chân thành.
    Đừng để thành kiến vô hình,
    Biến người tử tế thành hình xa xôi.
    Lịch sử bao thuở đã rồi,
    Biết bao oan khuất bởi lời xét đo.
    Chỉ vì một chút hồ đồ,
    Mà bao số phận chịu nhiều đắng cay.
    Nếu ai cũng biết hôm nay,
    Mở lòng đón nhận điều hay nơi người.
    Thế gian sẽ đẹp hơn nhiều,
    Bớt đi hờ hững, bớt điều tổn thương.
    Xin gieo hạt giống yêu thương,
    Để hoa thấu hiểu nở vườn nhân gian.
    Mỗi người một nét vẻ vang,
    Đều là giá trị xứng đáng nâng niu.
    Đừng mang định kiến quá nhiều,
    Kẻo che mất ánh nắng chiều trong tim.
    Hãy để sự thật lặng im,
    Tự mình cất tiếng chứng minh con người.
    Mai sau trên khắp muôn nơi,
    Xin trao ánh mắt rạng ngời cảm thông.
    Vượt qua định kiến trong lòng,
    Là gieo hạnh phúc giữa dòng thời gian.
    HNI 13/7 BÀI THƠ:Chương 24. Định kiến trong xã hội Định kiến như áng mây mờ, Che đi ánh sáng, phủ bờ nhân tâm. Bao người lặng lẽ âm thầm, Mang theo oan trái chỉ vì lời ai. Chẳng vì xuất thân sang giàu, Mà nên nhân cách, nên màu tương lai. Cũng không vì cảnh nghèo nàn, Mà đời mãi mãi lỡ làng ước mơ. Có người áo vá đơn sơ, Tấm lòng rộng mở như bờ đại dương. Có người gấm vóc phi thường, Lại quên giữ lấy tình thương trong lòng. Đừng nhìn màu tóc, màu da, Đừng xem tuổi tác để mà xét đo. Mỗi người một cuộc hành trình, Một niềm hy vọng, một tình yêu riêng. Đừng vì lời nói đầu tiên, Mà quên lắng nghe những điều phía sau. Có khi chỉ một nỗi đau, Khiến người khép cửa từ lâu trong đời. Định kiến dựng những bức tường, Ngăn bao trái tim tìm đường đến nhau. Cảm thông là chiếc nhịp cầu, Nối bao khoảng cách, xóa màu cách ngăn. Hãy nhìn bằng mắt công bằng, Bằng lòng nhân ái, bằng tâm chân thành. Đừng để thành kiến vô hình, Biến người tử tế thành hình xa xôi. Lịch sử bao thuở đã rồi, Biết bao oan khuất bởi lời xét đo. Chỉ vì một chút hồ đồ, Mà bao số phận chịu nhiều đắng cay. Nếu ai cũng biết hôm nay, Mở lòng đón nhận điều hay nơi người. Thế gian sẽ đẹp hơn nhiều, Bớt đi hờ hững, bớt điều tổn thương. Xin gieo hạt giống yêu thương, Để hoa thấu hiểu nở vườn nhân gian. Mỗi người một nét vẻ vang, Đều là giá trị xứng đáng nâng niu. Đừng mang định kiến quá nhiều, Kẻo che mất ánh nắng chiều trong tim. Hãy để sự thật lặng im, Tự mình cất tiếng chứng minh con người. Mai sau trên khắp muôn nơi, Xin trao ánh mắt rạng ngời cảm thông. Vượt qua định kiến trong lòng, Là gieo hạnh phúc giữa dòng thời gian.
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 13/7
    BÀI THƠ:Chương 25. Giá trị của trải nghiệm
    Đời người như những dòng sông,
    Qua bao ghềnh thác mới mong tới bờ.
    Không ai hiểu hết cuộc đời,
    Nếu chưa nếm trải những lời gian nan.
    Mỗi lần vấp ngã một lần,
    Là thêm bài học nuôi dần tương lai.
    Mỗi lần nước mắt rơi dài,
    Là thêm nghị lực chẳng phai trong lòng.
    Trải nghiệm là ánh bình minh,
    Soi đường trí tuệ của mình lớn lên.
    Không từ sách vở gọi tên,
    Mà từ cuộc sống viết nên mỗi ngày.
    Có người thất bại hôm nay,
    Để ngày mai biết dựng xây cơ đồ.
    Có người lặng lẽ bến bờ,
    Vượt bao giông tố mới chờ nắng lên.
    Đừng cười ai lúc yếu mềm,
    Biết đâu họ sẽ vững bền mai sau.
    Đừng vì một phút khổ đau,
    Mà quên sức mạnh nhiệm màu niềm tin.
    Ngọc kia phải trải mài rèn,
    Thép kia phải chịu lửa hồng mới nên.
    Con người cũng vậy vững bền,
    Nhờ bao thử thách dựng nên bản lĩnh.
    Trải nghiệm chẳng chỉ là thành,
    Mà còn thất bại hóa thành hành trang.
    Đi qua cay đắng cơ hàn,
    Mới yêu hạnh phúc, mới càng vị tha.
    Đừng nhìn kết quả hôm qua,
    Hãy nhìn người ấy vượt qua thế nào.
    Giá trị chẳng ở bước đầu,
    Mà nơi đứng dậy sau bao ngã quỳ.
    Mỗi người một cuộc trường thi,
    Không ai giống ai trên lối mình đi.
    Điều làm nên nghĩa nhân sinh,
    Là biết học hỏi từ nghìn đổi thay.
    Trải nghiệm mở rộng đôi tay,
    Đón thêm hiểu biết mỗi ngày lớn lên.
    Biết người, biết cả chính mình,
    Biết yêu cuộc sống chân tình hơn xưa.
    Xin đừng sợ những cơn mưa,
    Bởi sau giông tố trời vừa sáng trong.
    Đường xa dù lắm long đong,
    Cũng là cơ hội vun trồng tương lai.
    Mai sau ngoảnh lại đường dài,
    Điều còn quý nhất chẳng ngoài chính ta.
    Bởi bao trải nghiệm đã qua,
    Đã thành sức mạnh, đã là niềm tin.
    Xin mang trải nghiệm hành trình,
    Làm ngọn đèn sáng dẫn mình bước đi.
    Để đời dẫu lắm phân ly,
    Vẫn gieo hy vọng, vẫn ghi nghĩa tình.
    HNI 13/7 BÀI THƠ:Chương 25. Giá trị của trải nghiệm Đời người như những dòng sông, Qua bao ghềnh thác mới mong tới bờ. Không ai hiểu hết cuộc đời, Nếu chưa nếm trải những lời gian nan. Mỗi lần vấp ngã một lần, Là thêm bài học nuôi dần tương lai. Mỗi lần nước mắt rơi dài, Là thêm nghị lực chẳng phai trong lòng. Trải nghiệm là ánh bình minh, Soi đường trí tuệ của mình lớn lên. Không từ sách vở gọi tên, Mà từ cuộc sống viết nên mỗi ngày. Có người thất bại hôm nay, Để ngày mai biết dựng xây cơ đồ. Có người lặng lẽ bến bờ, Vượt bao giông tố mới chờ nắng lên. Đừng cười ai lúc yếu mềm, Biết đâu họ sẽ vững bền mai sau. Đừng vì một phút khổ đau, Mà quên sức mạnh nhiệm màu niềm tin. Ngọc kia phải trải mài rèn, Thép kia phải chịu lửa hồng mới nên. Con người cũng vậy vững bền, Nhờ bao thử thách dựng nên bản lĩnh. Trải nghiệm chẳng chỉ là thành, Mà còn thất bại hóa thành hành trang. Đi qua cay đắng cơ hàn, Mới yêu hạnh phúc, mới càng vị tha. Đừng nhìn kết quả hôm qua, Hãy nhìn người ấy vượt qua thế nào. Giá trị chẳng ở bước đầu, Mà nơi đứng dậy sau bao ngã quỳ. Mỗi người một cuộc trường thi, Không ai giống ai trên lối mình đi. Điều làm nên nghĩa nhân sinh, Là biết học hỏi từ nghìn đổi thay. Trải nghiệm mở rộng đôi tay, Đón thêm hiểu biết mỗi ngày lớn lên. Biết người, biết cả chính mình, Biết yêu cuộc sống chân tình hơn xưa. Xin đừng sợ những cơn mưa, Bởi sau giông tố trời vừa sáng trong. Đường xa dù lắm long đong, Cũng là cơ hội vun trồng tương lai. Mai sau ngoảnh lại đường dài, Điều còn quý nhất chẳng ngoài chính ta. Bởi bao trải nghiệm đã qua, Đã thành sức mạnh, đã là niềm tin. Xin mang trải nghiệm hành trình, Làm ngọn đèn sáng dẫn mình bước đi. Để đời dẫu lắm phân ly, Vẫn gieo hy vọng, vẫn ghi nghĩa tình.
    Like
    Love
    Wow
    Sad
    4
    0 Bình luận 0 Chia sẽ