• HNI 1/9 - Bài hát chương 9
    Thái độ kiêu ngạo và sự sụp đổ – Henry Le
    [Đoạn 1]
    Ngẩng cao đầu, tưởng trời đất nhỏ bé,
    Bàn tay nắm quyền, ánh mắt coi khinh.
    Người cười vang giữa muôn lời nịnh hót,
    Nhưng chẳng thấy vực sâu ngay dưới chân mình.
    [Điệp khúc]
    Kiêu ngạo dựng lâu đài trên cát,
    Ngạo mạn gieo hạt giống chia lìa.
    Người tưởng quyền lực sẽ không tàn lụi,
    Nhưng lịch sử chứng minh: chẳng có gì vĩnh viễn kia.

    [Đoạn 2]
    Tiếng vỗ tay che mờ đi sự thật,
    Quyền lực mù quáng nuốt chửng lương tri.
    Khi trái tim không còn nghe tiếng người,
    Thì ngai vàng kia chỉ là nấm mồ vàng rực.
    [Điệp khúc]
    Kiêu ngạo dựng lâu đài trên cát,
    Ngạo mạn gieo hạt giống chia lìa.
    Người tưởng quyền lực sẽ không tàn lụi,
    Nhưng lịch sử chứng minh: chẳng có gì vĩnh viễn kia.

    [Đoạn 3]
    Ngọn gió nổi, lâu đài cát sụp đổ,
    Một triều đại chìm trong bóng tối tàn.
    Tiếng dân ca, tiếng than hòa cùng sóng,
    Đánh thức nhân gian: đừng mù quáng ngông cuồng.
    [Điệp khúc]
    Kiêu ngạo dựng lâu đài trên cát,
    Ngạo mạn gieo hạt giống chia lìa.
    Người tưởng quyền lực sẽ không tàn lụi,
    Nhưng lịch sử chứng minh: chẳng có gì vĩnh viễn kia.

    [Bridge]
    Có kẻ ngã gục, có người đứng dậy,
    Người thất bại để đời sau ghi nhớ.
    Một bài học khắc sâu tim nhân loại:
    Khiêm nhường nâng người, kiêu ngạo hủy diệt ta.
    [Kết thúc]
    Hãy cúi đầu trước sự thật đời,
    Đừng tự phong làm chúa tể muôn nơi.
    Bởi cuối cùng, chỉ còn tình người ở lại,
    Còn kiêu ngạo… sẽ mãi tan biến cùng thời gian.
    HNI 1/9 - 🎵Bài hát chương 9 🎤Thái độ kiêu ngạo và sự sụp đổ – Henry Le [Đoạn 1] Ngẩng cao đầu, tưởng trời đất nhỏ bé, Bàn tay nắm quyền, ánh mắt coi khinh. Người cười vang giữa muôn lời nịnh hót, Nhưng chẳng thấy vực sâu ngay dưới chân mình. [Điệp khúc] Kiêu ngạo dựng lâu đài trên cát, Ngạo mạn gieo hạt giống chia lìa. Người tưởng quyền lực sẽ không tàn lụi, Nhưng lịch sử chứng minh: chẳng có gì vĩnh viễn kia. [Đoạn 2] Tiếng vỗ tay che mờ đi sự thật, Quyền lực mù quáng nuốt chửng lương tri. Khi trái tim không còn nghe tiếng người, Thì ngai vàng kia chỉ là nấm mồ vàng rực. [Điệp khúc] Kiêu ngạo dựng lâu đài trên cát, Ngạo mạn gieo hạt giống chia lìa. Người tưởng quyền lực sẽ không tàn lụi, Nhưng lịch sử chứng minh: chẳng có gì vĩnh viễn kia. [Đoạn 3] Ngọn gió nổi, lâu đài cát sụp đổ, Một triều đại chìm trong bóng tối tàn. Tiếng dân ca, tiếng than hòa cùng sóng, Đánh thức nhân gian: đừng mù quáng ngông cuồng. [Điệp khúc] Kiêu ngạo dựng lâu đài trên cát, Ngạo mạn gieo hạt giống chia lìa. Người tưởng quyền lực sẽ không tàn lụi, Nhưng lịch sử chứng minh: chẳng có gì vĩnh viễn kia. [Bridge] Có kẻ ngã gục, có người đứng dậy, Người thất bại để đời sau ghi nhớ. Một bài học khắc sâu tim nhân loại: Khiêm nhường nâng người, kiêu ngạo hủy diệt ta. [Kết thúc] Hãy cúi đầu trước sự thật đời, Đừng tự phong làm chúa tể muôn nơi. Bởi cuối cùng, chỉ còn tình người ở lại, Còn kiêu ngạo… sẽ mãi tan biến cùng thời gian.
    Love
    Like
    Haha
    15
    32 Comments 0 Shares
  • HNI 1/9- Bài hát chương 8: Tôn trọng để tạo nên xã hội công bằng – Lê Đình Hải
    Điệp khúc
    Tôn trọng nhau, như ánh mặt trời,
    Sưởi ấm tim người, không phân biệt giàu nghèo.
    Một xã hội công bằng không xa,
    Khi trái tim ta biết lắng nghe và sẻ chia.
    Đoạn 1
    Có những người sinh ra từ chốn cơ hàn,
    Có những người mang trong tay quyền lực.
    Nếu chẳng có tôn trọng làm nền tảng,
    Thì giàu sang cũng chỉ là vực sâu ngăn cách.
    Đoạn 2
    Người yếu đuối cần được nghe tiếng nói,
    Người nhỏ bé cần ánh sáng công bằng.
    Tôn trọng nhau như tôn trọng chính mình,
    Đặt con tim thay thế mọi phán xét lạnh lùng.
    Điệp khúc
    Tôn trọng nhau, như ánh mặt trời,
    Sưởi ấm tim người, không phân biệt giàu nghèo.
    Một xã hội công bằng không xa,
    Khi trái tim ta biết lắng nghe và sẻ chia.
    Đoạn 3
    Không ai sinh ra để cúi đầu mãi mãi,
    Không ai đáng bị quên lãng giữa dòng đời.
    Mỗi lời tôn trọng trao đi là một hạt giống,
    Gieo mầm công lý, nở thành hoa nhân văn.
    Đoạn 4
    Nếu ta biết dừng lại và nhìn nhau trong mắt,
    Thấy trong người kia là giấc mơ như ta.
    Thì công bằng không còn là khát vọng xa vời,
    Mà là hơi thở, là nhịp sống của ngày mai.
    Điệp khúc
    Tôn trọng nhau, như ánh mặt trời,
    Sưởi ấm tim người, không phân biệt giàu nghèo.
    Một xã hội công bằng không xa,
    Khi trái tim ta biết lắng nghe và sẻ chia.
    Cầu nối
    Hãy trao cho nhau sự lắng nghe dịu dàng,
    Để trẻ thơ lớn lên trong niềm tin sáng trong.
    Hãy trao cho nhau cái bắt tay công chính,
    Để tương lai mở ra con đường bình đẳng.
    Điệp khúc cuối
    Tôn trọng nhau, dựng xây ngày mai,
    Xóa hết bất công, thắp sáng niềm tin người.
    Một xã hội công bằng trong tay,
    Khi ta biết yêu thương, khi ta sống tôn trọng nhau.
    HNI 1/9- 🎵Bài hát chương 8: Tôn trọng để tạo nên xã hội công bằng – Lê Đình Hải Điệp khúc Tôn trọng nhau, như ánh mặt trời, Sưởi ấm tim người, không phân biệt giàu nghèo. Một xã hội công bằng không xa, Khi trái tim ta biết lắng nghe và sẻ chia. Đoạn 1 Có những người sinh ra từ chốn cơ hàn, Có những người mang trong tay quyền lực. Nếu chẳng có tôn trọng làm nền tảng, Thì giàu sang cũng chỉ là vực sâu ngăn cách. Đoạn 2 Người yếu đuối cần được nghe tiếng nói, Người nhỏ bé cần ánh sáng công bằng. Tôn trọng nhau như tôn trọng chính mình, Đặt con tim thay thế mọi phán xét lạnh lùng. Điệp khúc Tôn trọng nhau, như ánh mặt trời, Sưởi ấm tim người, không phân biệt giàu nghèo. Một xã hội công bằng không xa, Khi trái tim ta biết lắng nghe và sẻ chia. Đoạn 3 Không ai sinh ra để cúi đầu mãi mãi, Không ai đáng bị quên lãng giữa dòng đời. Mỗi lời tôn trọng trao đi là một hạt giống, Gieo mầm công lý, nở thành hoa nhân văn. Đoạn 4 Nếu ta biết dừng lại và nhìn nhau trong mắt, Thấy trong người kia là giấc mơ như ta. Thì công bằng không còn là khát vọng xa vời, Mà là hơi thở, là nhịp sống của ngày mai. Điệp khúc Tôn trọng nhau, như ánh mặt trời, Sưởi ấm tim người, không phân biệt giàu nghèo. Một xã hội công bằng không xa, Khi trái tim ta biết lắng nghe và sẻ chia. Cầu nối Hãy trao cho nhau sự lắng nghe dịu dàng, Để trẻ thơ lớn lên trong niềm tin sáng trong. Hãy trao cho nhau cái bắt tay công chính, Để tương lai mở ra con đường bình đẳng. Điệp khúc cuối Tôn trọng nhau, dựng xây ngày mai, Xóa hết bất công, thắp sáng niềm tin người. Một xã hội công bằng trong tay, Khi ta biết yêu thương, khi ta sống tôn trọng nhau.
    Like
    Love
    Haha
    Angry
    15
    1 Comments 0 Shares
  • TRẢ LỜI CÂU ĐỐ BUỔI CHIỀU
    Đề 1: Trong Đông y, khí huyết đầy đủ giúp cơ thể khỏe mạnh, da dẻ hồng hào, tinh thần minh mẫn. Để bồi bổ khí huyết, ta nên chú trọng những nhóm thực phẩm sau:1. Thịt đỏ (bò, dê, lợn nạc): Giúp bổ huyết, giàu sắt và vitamin B12.2. Gan động vật : Đặc biệt là gan gà, gan lợn – bổ...
    Like
    Love
    Wow
    Sad
    Angry
    15
    2 Comments 0 Shares
  • HNI 1/9 - Bài thơ - chương 8:
    Tôn trọng để tạo nên xã hội công bằng – Lê Đình Hải

    Tôn trọng là hạt giống gieo trong lòng người,
    Nhỏ bé thôi nhưng nảy mầm thành công lý.
    Không có nó, công bằng chỉ là tiếng gọi rỗng,
    Có nó, công bằng trở thành ánh sáng bất diệt.
    Khi ta biết cúi đầu trước nhân phẩm kẻ khác,
    Không phải hèn, mà là sức mạnh hiển minh.
    Một cái nhìn, một cái gật, một nụ cười,
    Cũng có thể làm thay đổi vận mệnh một đời.
    Người già lam lũ cần sự tôn kính,
    Trẻ thơ ngây cần sự lắng nghe.
    Người yếu thế cần một bàn tay nâng đỡ,
    Người dũng cảm cần một lời ghi nhận chân thành.
    Xã hội nào quên mất hai chữ “tôn trọng”,
    Xã hội ấy rồi sẽ đổ nát từ bên trong.
    Quyền lực biến thành gông xiềng áp bức,
    Công bằng biến thành khói mây hão huyền.
    Tôn trọng không phải ban phát từ trên cao,
    Mà là trao gửi ngang hàng, bình đẳng.
    Người ăn xin trên phố cũng có phẩm giá,
    Như bậc vĩ nhân ngồi trong điện ngọc vàng son.
    Ta không thể dựng công bằng bằng luật lệ khắt khe,
    Nếu trái tim con người vẫn khinh miệt nhau.
    Nhưng một lời nói trân trọng, một ánh mắt thiện lương,
    Đã là viên gạch dựng nên lâu đài công bằng.
    Tôn trọng khác với thương hại,
    Tôn trọng là đặt người khác ngang hàng với chính ta.
    Thấy họ như thấy chính mình trong gương,
    Khuyết điểm, nỗi đau, và cả niềm mơ ước.
    Một xã hội công bằng không đo bằng vàng bạc,
    Mà đo bằng mức độ con người tôn trọng lẫn nhau.
    Ở đó, tiếng nói của người nhỏ bé,
    Cũng có giá trị ngang bằng với kẻ quyền uy.
    Không có tôn trọng, công bằng chỉ là bóng ma,
    Nó tồn tại trên giấy tờ, nhưng tan biến trong đời thực.
    Có tôn trọng, công bằng thành máu thịt,
    Chảy trong từng mạch, lan khắp cộng đồng.
    Khi con người biết chào nhau bằng trái tim,
    Biết lắng nghe thay vì áp đặt,
    Biết hỏi han thay vì phán xét,
    Thì công bằng không cần ép buộc – nó tự sinh ra.
    Người dân tôn trọng nhau – xã hội bình an,
    Chính quyền tôn trọng dân – đất nước phồn vinh,
    Trẻ em tôn trọng thầy cô – giáo dục nở hoa,
    Và thế giới tôn trọng lẫn nhau – hòa bình lan tỏa.
    Tôn trọng là nhịp cầu nối hai bờ vực thẳm,
    Bờ của ích kỷ và bờ của nhân văn.
    Không có nó, ta mãi ở trong chia rẽ,
    Có nó, ta dựng được mái nhà chung cho nhân loại.
    Một cái bắt tay thay cho nghi ngờ,
    Một nụ cười thay cho lời khinh miệt,
    Một ánh mắt đồng cảm thay cho vô cảm,
    HNI 1/9 - 📕Bài thơ - chương 8: Tôn trọng để tạo nên xã hội công bằng – Lê Đình Hải Tôn trọng là hạt giống gieo trong lòng người, Nhỏ bé thôi nhưng nảy mầm thành công lý. Không có nó, công bằng chỉ là tiếng gọi rỗng, Có nó, công bằng trở thành ánh sáng bất diệt. Khi ta biết cúi đầu trước nhân phẩm kẻ khác, Không phải hèn, mà là sức mạnh hiển minh. Một cái nhìn, một cái gật, một nụ cười, Cũng có thể làm thay đổi vận mệnh một đời. Người già lam lũ cần sự tôn kính, Trẻ thơ ngây cần sự lắng nghe. Người yếu thế cần một bàn tay nâng đỡ, Người dũng cảm cần một lời ghi nhận chân thành. Xã hội nào quên mất hai chữ “tôn trọng”, Xã hội ấy rồi sẽ đổ nát từ bên trong. Quyền lực biến thành gông xiềng áp bức, Công bằng biến thành khói mây hão huyền. Tôn trọng không phải ban phát từ trên cao, Mà là trao gửi ngang hàng, bình đẳng. Người ăn xin trên phố cũng có phẩm giá, Như bậc vĩ nhân ngồi trong điện ngọc vàng son. Ta không thể dựng công bằng bằng luật lệ khắt khe, Nếu trái tim con người vẫn khinh miệt nhau. Nhưng một lời nói trân trọng, một ánh mắt thiện lương, Đã là viên gạch dựng nên lâu đài công bằng. Tôn trọng khác với thương hại, Tôn trọng là đặt người khác ngang hàng với chính ta. Thấy họ như thấy chính mình trong gương, Khuyết điểm, nỗi đau, và cả niềm mơ ước. Một xã hội công bằng không đo bằng vàng bạc, Mà đo bằng mức độ con người tôn trọng lẫn nhau. Ở đó, tiếng nói của người nhỏ bé, Cũng có giá trị ngang bằng với kẻ quyền uy. Không có tôn trọng, công bằng chỉ là bóng ma, Nó tồn tại trên giấy tờ, nhưng tan biến trong đời thực. Có tôn trọng, công bằng thành máu thịt, Chảy trong từng mạch, lan khắp cộng đồng. Khi con người biết chào nhau bằng trái tim, Biết lắng nghe thay vì áp đặt, Biết hỏi han thay vì phán xét, Thì công bằng không cần ép buộc – nó tự sinh ra. Người dân tôn trọng nhau – xã hội bình an, Chính quyền tôn trọng dân – đất nước phồn vinh, Trẻ em tôn trọng thầy cô – giáo dục nở hoa, Và thế giới tôn trọng lẫn nhau – hòa bình lan tỏa. Tôn trọng là nhịp cầu nối hai bờ vực thẳm, Bờ của ích kỷ và bờ của nhân văn. Không có nó, ta mãi ở trong chia rẽ, Có nó, ta dựng được mái nhà chung cho nhân loại. Một cái bắt tay thay cho nghi ngờ, Một nụ cười thay cho lời khinh miệt, Một ánh mắt đồng cảm thay cho vô cảm,
    Like
    Love
    Haha
    Wow
    14
    2 Comments 0 Shares
  • HNI 2-9 - Bài hát chương 9
    Thái độ kiêu ngạo và sự sụp đổ – Henry Le
    [Đoạn 1]
    Ngẩng cao đầu, tưởng trời đất nhỏ bé,
    Bàn tay nắm quyền, ánh mắt coi khinh.
    Người cười vang giữa muôn lời nịnh hót,
    Nhưng chẳng thấy vực sâu ngay dưới chân mình.
    [Điệp khúc]
    Kiêu ngạo dựng lâu đài trên cát,
    Ngạo mạn gieo hạt giống chia lìa.
    Người tưởng quyền lực sẽ không tàn lụi,
    Nhưng lịch sử chứng minh: chẳng có gì vĩnh viễn kia.

    [Đoạn 2]
    Tiếng vỗ tay che mờ đi sự thật,
    Quyền lực mù quáng nuốt chửng lương tri.
    Khi trái tim không còn nghe tiếng người,
    Thì ngai vàng kia chỉ là nấm mồ vàng rực.
    [Điệp khúc]
    Kiêu ngạo dựng lâu đài trên cát,
    Ngạo mạn gieo hạt giống chia lìa.
    Người tưởng quyền lực sẽ không tàn lụi,
    Nhưng lịch sử chứng minh: chẳng có gì vĩnh viễn kia.

    [Đoạn 3]
    Ngọn gió nổi, lâu đài cát sụp đổ,
    Một triều đại chìm trong bóng tối tàn.
    Tiếng dân ca, tiếng than hòa cùng sóng,
    Đánh thức nhân gian: đừng mù quáng ngông cuồng.
    [Điệp khúc]
    Kiêu ngạo dựng lâu đài trên cát,
    Ngạo mạn gieo hạt giống chia lìa.
    Người tưởng quyền lực sẽ không tàn lụi,
    Nhưng lịch sử chứng minh: chẳng có gì vĩnh viễn kia.

    [Bridge]
    Có kẻ ngã gục, có người đứng dậy,
    Người thất bại để đời sau ghi nhớ.
    Một bài học khắc sâu tim nhân loại:
    Khiêm nhường nâng người, kiêu ngạo hủy diệt ta.
    [Kết thúc]
    Hãy cúi đầu trước sự thật đời,
    Đừng tự phong làm chúa tể muôn nơi.
    Bởi cuối cùng, chỉ còn tình người ở lại,
    Còn kiêu ngạo… sẽ mãi tan biến cùng thời gian.
    HNI 2-9 - 🎵Bài hát chương 9 🎤Thái độ kiêu ngạo và sự sụp đổ – Henry Le [Đoạn 1] Ngẩng cao đầu, tưởng trời đất nhỏ bé, Bàn tay nắm quyền, ánh mắt coi khinh. Người cười vang giữa muôn lời nịnh hót, Nhưng chẳng thấy vực sâu ngay dưới chân mình. [Điệp khúc] Kiêu ngạo dựng lâu đài trên cát, Ngạo mạn gieo hạt giống chia lìa. Người tưởng quyền lực sẽ không tàn lụi, Nhưng lịch sử chứng minh: chẳng có gì vĩnh viễn kia. [Đoạn 2] Tiếng vỗ tay che mờ đi sự thật, Quyền lực mù quáng nuốt chửng lương tri. Khi trái tim không còn nghe tiếng người, Thì ngai vàng kia chỉ là nấm mồ vàng rực. [Điệp khúc] Kiêu ngạo dựng lâu đài trên cát, Ngạo mạn gieo hạt giống chia lìa. Người tưởng quyền lực sẽ không tàn lụi, Nhưng lịch sử chứng minh: chẳng có gì vĩnh viễn kia. [Đoạn 3] Ngọn gió nổi, lâu đài cát sụp đổ, Một triều đại chìm trong bóng tối tàn. Tiếng dân ca, tiếng than hòa cùng sóng, Đánh thức nhân gian: đừng mù quáng ngông cuồng. [Điệp khúc] Kiêu ngạo dựng lâu đài trên cát, Ngạo mạn gieo hạt giống chia lìa. Người tưởng quyền lực sẽ không tàn lụi, Nhưng lịch sử chứng minh: chẳng có gì vĩnh viễn kia. [Bridge] Có kẻ ngã gục, có người đứng dậy, Người thất bại để đời sau ghi nhớ. Một bài học khắc sâu tim nhân loại: Khiêm nhường nâng người, kiêu ngạo hủy diệt ta. [Kết thúc] Hãy cúi đầu trước sự thật đời, Đừng tự phong làm chúa tể muôn nơi. Bởi cuối cùng, chỉ còn tình người ở lại, Còn kiêu ngạo… sẽ mãi tan biến cùng thời gian.
    Love
    Like
    Yay
    Sad
    18
    4 Comments 0 Shares
  • HNI 1/9 - Bài thơ - chương 8:
    Tôn trọng để tạo nên xã hội công bằng – Lê Đình Hải

    Tôn trọng là hạt giống gieo trong lòng người,
    Nhỏ bé thôi nhưng nảy mầm thành công lý.
    Không có nó, công bằng chỉ là tiếng gọi rỗng,
    Có nó, công bằng trở thành ánh sáng bất diệt.
    Khi ta biết cúi đầu trước nhân phẩm kẻ khác,
    Không phải hèn, mà là sức mạnh hiển minh.
    Một cái nhìn, một cái gật, một nụ cười,
    Cũng có thể làm thay đổi vận mệnh một đời.
    Người già lam lũ cần sự tôn kính,
    Trẻ thơ ngây cần sự lắng nghe.
    Người yếu thế cần một bàn tay nâng đỡ,
    Người dũng cảm cần một lời ghi nhận chân thành.
    Xã hội nào quên mất hai chữ “tôn trọng”,
    Xã hội ấy rồi sẽ đổ nát từ bên trong.
    Quyền lực biến thành gông xiềng áp bức,
    Công bằng biến thành khói mây hão huyền.
    Tôn trọng không phải ban phát từ trên cao,
    Mà là trao gửi ngang hàng, bình đẳng.
    Người ăn xin trên phố cũng có phẩm giá,
    Như bậc vĩ nhân ngồi trong điện ngọc vàng son.
    Ta không thể dựng công bằng bằng luật lệ khắt khe,
    Nếu trái tim con người vẫn khinh miệt nhau.
    Nhưng một lời nói trân trọng, một ánh mắt thiện lương,
    Đã là viên gạch dựng nên lâu đài công bằng.
    Tôn trọng khác với thương hại,
    Tôn trọng là đặt người khác ngang hàng với chính ta.
    Thấy họ như thấy chính mình trong gương,
    Khuyết điểm, nỗi đau, và cả niềm mơ ước.
    Một xã hội công bằng không đo bằng vàng bạc,
    Mà đo bằng mức độ con người tôn trọng lẫn nhau.
    Ở đó, tiếng nói của người nhỏ bé,
    Cũng có giá trị ngang bằng với kẻ quyền uy.
    Không có tôn trọng, công bằng chỉ là bóng ma,
    Nó tồn tại trên giấy tờ, nhưng tan biến trong đời thực.
    Có tôn trọng, công bằng thành máu thịt,
    Chảy trong từng mạch, lan khắp cộng đồng.
    Khi con người biết chào nhau bằng trái tim,
    Biết lắng nghe thay vì áp đặt,
    Biết hỏi han thay vì phán xét,
    Thì công bằng không cần ép buộc – nó tự sinh ra.
    Người dân tôn trọng nhau – xã hội bình an,
    Chính quyền tôn trọng dân – đất nước phồn vinh,
    Trẻ em tôn trọng thầy cô – giáo dục nở hoa,
    Và thế giới tôn trọng lẫn nhau – hòa bình lan tỏa.
    Tôn trọng là nhịp cầu nối hai bờ vực thẳm,
    Bờ của ích kỷ và bờ của nhân văn.
    Không có nó, ta mãi ở trong chia rẽ,
    Có nó, ta dựng được mái nhà chung cho nhân loại.
    Một cái bắt tay thay cho nghi ngờ,
    Một nụ cười thay cho lời khinh miệt,
    Một ánh mắt đồng cảm thay cho vô cảm,
    HNI 1/9 - 📕Bài thơ - chương 8: Tôn trọng để tạo nên xã hội công bằng – Lê Đình Hải Tôn trọng là hạt giống gieo trong lòng người, Nhỏ bé thôi nhưng nảy mầm thành công lý. Không có nó, công bằng chỉ là tiếng gọi rỗng, Có nó, công bằng trở thành ánh sáng bất diệt. Khi ta biết cúi đầu trước nhân phẩm kẻ khác, Không phải hèn, mà là sức mạnh hiển minh. Một cái nhìn, một cái gật, một nụ cười, Cũng có thể làm thay đổi vận mệnh một đời. Người già lam lũ cần sự tôn kính, Trẻ thơ ngây cần sự lắng nghe. Người yếu thế cần một bàn tay nâng đỡ, Người dũng cảm cần một lời ghi nhận chân thành. Xã hội nào quên mất hai chữ “tôn trọng”, Xã hội ấy rồi sẽ đổ nát từ bên trong. Quyền lực biến thành gông xiềng áp bức, Công bằng biến thành khói mây hão huyền. Tôn trọng không phải ban phát từ trên cao, Mà là trao gửi ngang hàng, bình đẳng. Người ăn xin trên phố cũng có phẩm giá, Như bậc vĩ nhân ngồi trong điện ngọc vàng son. Ta không thể dựng công bằng bằng luật lệ khắt khe, Nếu trái tim con người vẫn khinh miệt nhau. Nhưng một lời nói trân trọng, một ánh mắt thiện lương, Đã là viên gạch dựng nên lâu đài công bằng. Tôn trọng khác với thương hại, Tôn trọng là đặt người khác ngang hàng với chính ta. Thấy họ như thấy chính mình trong gương, Khuyết điểm, nỗi đau, và cả niềm mơ ước. Một xã hội công bằng không đo bằng vàng bạc, Mà đo bằng mức độ con người tôn trọng lẫn nhau. Ở đó, tiếng nói của người nhỏ bé, Cũng có giá trị ngang bằng với kẻ quyền uy. Không có tôn trọng, công bằng chỉ là bóng ma, Nó tồn tại trên giấy tờ, nhưng tan biến trong đời thực. Có tôn trọng, công bằng thành máu thịt, Chảy trong từng mạch, lan khắp cộng đồng. Khi con người biết chào nhau bằng trái tim, Biết lắng nghe thay vì áp đặt, Biết hỏi han thay vì phán xét, Thì công bằng không cần ép buộc – nó tự sinh ra. Người dân tôn trọng nhau – xã hội bình an, Chính quyền tôn trọng dân – đất nước phồn vinh, Trẻ em tôn trọng thầy cô – giáo dục nở hoa, Và thế giới tôn trọng lẫn nhau – hòa bình lan tỏa. Tôn trọng là nhịp cầu nối hai bờ vực thẳm, Bờ của ích kỷ và bờ của nhân văn. Không có nó, ta mãi ở trong chia rẽ, Có nó, ta dựng được mái nhà chung cho nhân loại. Một cái bắt tay thay cho nghi ngờ, Một nụ cười thay cho lời khinh miệt, Một ánh mắt đồng cảm thay cho vô cảm,
    Love
    Like
    Haha
    12
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 1/9 - Bài hát chương 9
    Thái độ kiêu ngạo và sự sụp đổ – Henry Le
    [Đoạn 1]
    Ngẩng cao đầu, tưởng trời đất nhỏ bé,
    Bàn tay nắm quyền, ánh mắt coi khinh.
    Người cười vang giữa muôn lời nịnh hót,
    Nhưng chẳng thấy vực sâu ngay dưới chân mình.
    [Điệp khúc]
    Kiêu ngạo dựng lâu đài trên cát,
    Ngạo mạn gieo hạt giống chia lìa.
    Người tưởng quyền lực sẽ không tàn lụi,
    Nhưng lịch sử chứng minh: chẳng có gì vĩnh viễn kia.

    [Đoạn 2]
    Tiếng vỗ tay che mờ đi sự thật,
    Quyền lực mù quáng nuốt chửng lương tri.
    Khi trái tim không còn nghe tiếng người,
    Thì ngai vàng kia chỉ là nấm mồ vàng rực.
    [Điệp khúc]
    Kiêu ngạo dựng lâu đài trên cát,
    Ngạo mạn gieo hạt giống chia lìa.
    Người tưởng quyền lực sẽ không tàn lụi,
    Nhưng lịch sử chứng minh: chẳng có gì vĩnh viễn kia.

    [Đoạn 3]
    Ngọn gió nổi, lâu đài cát sụp đổ,
    Một triều đại chìm trong bóng tối tàn.
    Tiếng dân ca, tiếng than hòa cùng sóng,
    Đánh thức nhân gian: đừng mù quáng ngông cuồng.
    [Điệp khúc]
    Kiêu ngạo dựng lâu đài trên cát,
    Ngạo mạn gieo hạt giống chia lìa.
    Người tưởng quyền lực sẽ không tàn lụi,
    Nhưng lịch sử chứng minh: chẳng có gì vĩnh viễn kia.

    [Bridge]
    Có kẻ ngã gục, có người đứng dậy,
    Người thất bại để đời sau ghi nhớ.
    Một bài học khắc sâu tim nhân loại:
    Khiêm nhường nâng người, kiêu ngạo hủy diệt ta.
    [Kết thúc]
    Hãy cúi đầu trước sự thật đời,
    Đừng tự phong làm chúa tể muôn nơi.
    Bởi cuối cùng, chỉ còn tình người ở lại,
    Còn kiêu ngạo… sẽ mãi tan biến cùng thời gian.
    HNI 1/9 - 🎵Bài hát chương 9 🎤Thái độ kiêu ngạo và sự sụp đổ – Henry Le [Đoạn 1] Ngẩng cao đầu, tưởng trời đất nhỏ bé, Bàn tay nắm quyền, ánh mắt coi khinh. Người cười vang giữa muôn lời nịnh hót, Nhưng chẳng thấy vực sâu ngay dưới chân mình. [Điệp khúc] Kiêu ngạo dựng lâu đài trên cát, Ngạo mạn gieo hạt giống chia lìa. Người tưởng quyền lực sẽ không tàn lụi, Nhưng lịch sử chứng minh: chẳng có gì vĩnh viễn kia. [Đoạn 2] Tiếng vỗ tay che mờ đi sự thật, Quyền lực mù quáng nuốt chửng lương tri. Khi trái tim không còn nghe tiếng người, Thì ngai vàng kia chỉ là nấm mồ vàng rực. [Điệp khúc] Kiêu ngạo dựng lâu đài trên cát, Ngạo mạn gieo hạt giống chia lìa. Người tưởng quyền lực sẽ không tàn lụi, Nhưng lịch sử chứng minh: chẳng có gì vĩnh viễn kia. [Đoạn 3] Ngọn gió nổi, lâu đài cát sụp đổ, Một triều đại chìm trong bóng tối tàn. Tiếng dân ca, tiếng than hòa cùng sóng, Đánh thức nhân gian: đừng mù quáng ngông cuồng. [Điệp khúc] Kiêu ngạo dựng lâu đài trên cát, Ngạo mạn gieo hạt giống chia lìa. Người tưởng quyền lực sẽ không tàn lụi, Nhưng lịch sử chứng minh: chẳng có gì vĩnh viễn kia. [Bridge] Có kẻ ngã gục, có người đứng dậy, Người thất bại để đời sau ghi nhớ. Một bài học khắc sâu tim nhân loại: Khiêm nhường nâng người, kiêu ngạo hủy diệt ta. [Kết thúc] Hãy cúi đầu trước sự thật đời, Đừng tự phong làm chúa tể muôn nơi. Bởi cuối cùng, chỉ còn tình người ở lại, Còn kiêu ngạo… sẽ mãi tan biến cùng thời gian.
    Love
    Like
    Haha
    14
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 1/9 - Bài hát - Chương 7
    “Lịch sử chứng minh: kẻ bị xem thường thường làm nên chuyện lớn” – Henry Le
    (Đoạn 1)
    Có những bước chân run rẩy trong bóng tối
    Có những giọt mồ hôi rơi trên con đường dài
    Người ta cười chê, người ta quay mặt
    Nhưng trong trái tim vẫn cháy ngọn lửa không phai.
    (Điệp khúc)
    Lịch sử đã chứng minh bao lần
    Kẻ bị xem thường lại làm nên chuyện lớn
    Người nhỏ bé hôm nay, ngày mai hóa vĩ nhân
    Ánh sáng vươn lên từ tận cùng bóng tối.
    Hãy nhớ lấy, đừng bao giờ quên
    Những hạt bụi lặng im cũng có thể hóa vàng
    Khi lòng tin và ý chí cháy sáng
    Không gì ngăn nổi bước người đi.

    (Đoạn 2)
    Người nông dân từng bị khinh khi
    Đứng dậy dựng nên cả triều đại huy hoàng
    Kẻ thất bại trong bao ánh nhìn lạnh lẽo
    Vẫn viết nên trang sử ngập tràn vinh quang.
    (Điệp khúc)
    Lịch sử đã chứng minh bao lần
    Kẻ bị xem thường lại làm nên chuyện lớn
    Người nhỏ bé hôm nay, ngày mai hóa vĩ nhân
    Ánh sáng vươn lên từ tận cùng bóng tối.
    (Bridge)
    Không ai có thể đo được trái tim
    Không ai chặn nổi giấc mơ vươn tới
    Một tia lửa nhỏ cũng đủ đốt bùng đêm dài
    Một con người bị bỏ quên cũng đủ thay đổi thế giới.
    (Đoạn 3)
    Hãy ngẩng cao đầu khi người đời chối bỏ
    Hãy giữ lấy niềm tin khi lối đi mịt mờ
    Bởi chính trong đêm tối tăm cùng cực
    Ngọc sáng ngời, lấp lánh giữa tro than.
    (Điệp khúc cuối – Hùng tráng)
    Lịch sử đã chứng minh bao lần
    Kẻ bị xem thường lại làm nên chuyện lớn
    Người nhỏ bé hôm nay, ngày mai hóa vĩ nhân
    Ánh sáng vươn lên từ tận cùng bóng tối.
    (Outro)
    Hãy cứ mỉm cười khi bị khinh khi
    Hãy cứ bước đi khi đường còn gai góc
    Bởi ngày mai, trên đỉnh cao của nhân loại
    Tên bạn sẽ được viết cùng ánh sáng vĩnh hằng.
    HNI 1/9 - 🎶 Bài hát - Chương 7 “Lịch sử chứng minh: kẻ bị xem thường thường làm nên chuyện lớn” – Henry Le (Đoạn 1) Có những bước chân run rẩy trong bóng tối Có những giọt mồ hôi rơi trên con đường dài Người ta cười chê, người ta quay mặt Nhưng trong trái tim vẫn cháy ngọn lửa không phai. (Điệp khúc) Lịch sử đã chứng minh bao lần Kẻ bị xem thường lại làm nên chuyện lớn Người nhỏ bé hôm nay, ngày mai hóa vĩ nhân Ánh sáng vươn lên từ tận cùng bóng tối. Hãy nhớ lấy, đừng bao giờ quên Những hạt bụi lặng im cũng có thể hóa vàng Khi lòng tin và ý chí cháy sáng Không gì ngăn nổi bước người đi. (Đoạn 2) Người nông dân từng bị khinh khi Đứng dậy dựng nên cả triều đại huy hoàng Kẻ thất bại trong bao ánh nhìn lạnh lẽo Vẫn viết nên trang sử ngập tràn vinh quang. (Điệp khúc) Lịch sử đã chứng minh bao lần Kẻ bị xem thường lại làm nên chuyện lớn Người nhỏ bé hôm nay, ngày mai hóa vĩ nhân Ánh sáng vươn lên từ tận cùng bóng tối. (Bridge) Không ai có thể đo được trái tim Không ai chặn nổi giấc mơ vươn tới Một tia lửa nhỏ cũng đủ đốt bùng đêm dài Một con người bị bỏ quên cũng đủ thay đổi thế giới. (Đoạn 3) Hãy ngẩng cao đầu khi người đời chối bỏ Hãy giữ lấy niềm tin khi lối đi mịt mờ Bởi chính trong đêm tối tăm cùng cực Ngọc sáng ngời, lấp lánh giữa tro than. (Điệp khúc cuối – Hùng tráng) Lịch sử đã chứng minh bao lần Kẻ bị xem thường lại làm nên chuyện lớn Người nhỏ bé hôm nay, ngày mai hóa vĩ nhân Ánh sáng vươn lên từ tận cùng bóng tối. (Outro) Hãy cứ mỉm cười khi bị khinh khi Hãy cứ bước đi khi đường còn gai góc Bởi ngày mai, trên đỉnh cao của nhân loại Tên bạn sẽ được viết cùng ánh sáng vĩnh hằng.
    Love
    Like
    Haha
    16
    22 Comments 0 Shares
  • HNI 2-9. thơ chương 9. Thái độ kiêu ngạo và sự sụp đổ – Henry Le,

    Ngọn núi vươn cao tưởng chạm tới mây,
    Nhưng chân núi mục rỗng, sụp đổ trong ngày giông tố.
    Kẻ ngạo mạn tưởng mình là vĩnh cửu,
    Nào hay thời gian chỉ mỉm cười,
    Chờ khoảnh khắc cho ông ta tan rã trong bụi đất.

    Kiêu ngạo dựng nên ngai vàng bằng ảo tưởng,
    Vương miện sáng ngời nhưng làm từ cát bụi.
    Mỗi bước đi đầy kiêu căng,
    Chính là một bước rút gần đến hố sâu diệt vong.

    Người khiêm nhường cúi đầu như nước chảy,
    Lặng lẽ nuôi dưỡng sự sống quanh mình.
    Kẻ kiêu ngạo ngẩng mặt khinh thường,
    Để rồi cô độc,
    Vì chẳng còn ai đứng cạnh khi bão tố nổi lên.

    Người đời đã chứng minh bao lần:
    Đế chế kiêu căng vỡ vụn trong phút chốc,
    Anh hùng ngạo mạn hóa thành bóng mờ trong sử sách.
    Những bức tường cao ngất ngăn cách với nhân dân,
    Sẽ là bức tường đầu tiên sụp đổ khi niềm tin vỡ nát.

    Có ai xây lâu đài trên mây,
    Mà ngỡ sẽ trường tồn cùng trời đất?
    Thực ra, chỉ cần một cơn gió,
    Cả thiên đường giả tạo tan vào hư vô.

    Kiêu ngạo không phải sức mạnh,
    Mà là xiềng xích trói buộc chính linh hồn.
    Ngạo mạn không phải ánh sáng,
    Mà là bóng tối che khuất trí tuệ con người.

    Hãy nhớ, kẻ thật sự vĩ đại không cần gào thét,
    Không cần khoe khoang hay ngẩng mặt kiêu hùng.
    Họ vĩ đại vì biết lắng nghe,
    Vì dám khiêm nhường trước sự thật,
    Và chỉ cúi đầu trước nhân loại, không trước ngai vàng.

    Thái độ kiêu ngạo, sớm muộn cũng dẫn đến sụp đổ,
    Như cành khô gãy dưới sức nặng chính nó,
    Như ngọn lửa tự thiêu lấy mình vì kiêu hãnh,
    Như tiếng vang lạc lõng trong thung lũng không người.

    Người khôn ngoan học cách cúi đầu,
    Người trí tuệ học cách mỉm cười trong thinh lặng.
    Chỉ kẻ ngạo mạn mới hét to giữa hư không,
    Rồi một ngày,
    Chỉ còn lại tiếng dội buồn bã của chính mình
    HNI 2-9. 📕thơ chương 9. Thái độ kiêu ngạo và sự sụp đổ – Henry Le, Ngọn núi vươn cao tưởng chạm tới mây, Nhưng chân núi mục rỗng, sụp đổ trong ngày giông tố. Kẻ ngạo mạn tưởng mình là vĩnh cửu, Nào hay thời gian chỉ mỉm cười, Chờ khoảnh khắc cho ông ta tan rã trong bụi đất. Kiêu ngạo dựng nên ngai vàng bằng ảo tưởng, Vương miện sáng ngời nhưng làm từ cát bụi. Mỗi bước đi đầy kiêu căng, Chính là một bước rút gần đến hố sâu diệt vong. Người khiêm nhường cúi đầu như nước chảy, Lặng lẽ nuôi dưỡng sự sống quanh mình. Kẻ kiêu ngạo ngẩng mặt khinh thường, Để rồi cô độc, Vì chẳng còn ai đứng cạnh khi bão tố nổi lên. Người đời đã chứng minh bao lần: Đế chế kiêu căng vỡ vụn trong phút chốc, Anh hùng ngạo mạn hóa thành bóng mờ trong sử sách. Những bức tường cao ngất ngăn cách với nhân dân, Sẽ là bức tường đầu tiên sụp đổ khi niềm tin vỡ nát. Có ai xây lâu đài trên mây, Mà ngỡ sẽ trường tồn cùng trời đất? Thực ra, chỉ cần một cơn gió, Cả thiên đường giả tạo tan vào hư vô. Kiêu ngạo không phải sức mạnh, Mà là xiềng xích trói buộc chính linh hồn. Ngạo mạn không phải ánh sáng, Mà là bóng tối che khuất trí tuệ con người. Hãy nhớ, kẻ thật sự vĩ đại không cần gào thét, Không cần khoe khoang hay ngẩng mặt kiêu hùng. Họ vĩ đại vì biết lắng nghe, Vì dám khiêm nhường trước sự thật, Và chỉ cúi đầu trước nhân loại, không trước ngai vàng. Thái độ kiêu ngạo, sớm muộn cũng dẫn đến sụp đổ, Như cành khô gãy dưới sức nặng chính nó, Như ngọn lửa tự thiêu lấy mình vì kiêu hãnh, Như tiếng vang lạc lõng trong thung lũng không người. Người khôn ngoan học cách cúi đầu, Người trí tuệ học cách mỉm cười trong thinh lặng. Chỉ kẻ ngạo mạn mới hét to giữa hư không, Rồi một ngày, Chỉ còn lại tiếng dội buồn bã của chính mình
    Love
    Like
    Wow
    Angry
    19
    18 Comments 0 Shares
  • CÂU ĐỐ CHIỀU 1/9
    Câu 1:
    Trong Đông y, khí huyết đầy đủ giúp cơ thể khỏe mạnh, da dẻ hồng hào, tinh thần minh mẫn. Để bồi bổ khí huyết, ta nên chú trọng những nhóm thực phẩm sau:
    1. Thịt đỏ (bò, dê, lợn nạc): Giúp bổ huyết, giàu sắt và vitamin B12.
    2. Gan động vật : Đặc biệt là gan gà, gan lợn – bổ máu, phòng thiếu máu.
    3. Hải sản (tôm, cua, cá): Cung cấp kẽm, sắt và protein tốt cho khí huyết.
    4. Ngũ cốc nguyên hạt gạo lứt, yến mạch, kê…): Giúp dưỡng khí, tăng năng lượng.
    5. Các loại đậu đậu đỏ, đậu đen, đậu xanh): Thanh lọc, bổ khí huyết.
    6. Rau lá xanh đậm rau ngót, cải bó xôi, rau dền…): Giàu sắt, axit folic.
    7. Trái cây bổ máu táo, nho, lựu, dâu tây, cam…): Bổ sung vitamin C giúp hấp thụ sắt tốt hơn.
    8. Thảo dược, món ăn dưỡng huyết. Như kỷ tử, táo đỏ, nhân sâm, gà hầm thuốc bắc.
    Nguyên tắc: Ăn đa dạng, kết hợp đạm động vật và thực vật, đồng thời duy trì lối sống lành mạnh để khí huyết lưu thông tốt.

    Câu 2: Cảm nhận về Chương 4 – “Bán các món đồ không dùng nữa cho người khác”**
    *(trong sách trắng 1000 Ý TƯỞNG KHỞI NGHIỆP CHO CÁC EM BÉ tác giả Henry Le – Lê Đình Hải)
    Chương 4 mang đến một ý tưởng khởi nghiệp rất gần gũi và thực tế: bán đi những món đồ không còn dùng nữa. Điều này giúp trẻ em hiểu được rằng, giá trị không chỉ nằm ở việc mua sắm mới mà còn ở khả năng tái sử dụng và trao đổi
    Ý tưởng này rèn cho các em:
    * Tư duy tiết kiệm Không lãng phí đồ dùng còn giá trị.
    * Khả năng kinh doanh: Biết định giá, thương lượng, giới thiệu sản phẩm.
    * Tinh thần chia sẻ: Giúp người khác có được món đồ với giá rẻ hơn, vừa có lợi cho bản thân, vừa có lợi cho xã hội.
    * Ý thức bảo vệ môi trường: Giảm rác thải, tăng vòng đời sản phẩm.
    Cảm nhận cá nhân, chương này thật sự hữu ích vì nó cho thấy khởi nghiệp không cần vốn lớn, chỉ cần tư duy đổi mới và hành động nhỏ** cũng có thể mang lại giá trị. Đặc biệt, đây là một bài học sống động về “từ bỏ để tạo mới” – khi ta dám buông những thứ không còn cần.
    CÂU ĐỐ CHIỀU 1/9 Câu 1: Trong Đông y, khí huyết đầy đủ giúp cơ thể khỏe mạnh, da dẻ hồng hào, tinh thần minh mẫn. Để bồi bổ khí huyết, ta nên chú trọng những nhóm thực phẩm sau: 1. Thịt đỏ (bò, dê, lợn nạc): Giúp bổ huyết, giàu sắt và vitamin B12. 2. Gan động vật : Đặc biệt là gan gà, gan lợn – bổ máu, phòng thiếu máu. 3. Hải sản (tôm, cua, cá): Cung cấp kẽm, sắt và protein tốt cho khí huyết. 4. Ngũ cốc nguyên hạt gạo lứt, yến mạch, kê…): Giúp dưỡng khí, tăng năng lượng. 5. Các loại đậu đậu đỏ, đậu đen, đậu xanh): Thanh lọc, bổ khí huyết. 6. Rau lá xanh đậm rau ngót, cải bó xôi, rau dền…): Giàu sắt, axit folic. 7. Trái cây bổ máu táo, nho, lựu, dâu tây, cam…): Bổ sung vitamin C giúp hấp thụ sắt tốt hơn. 8. Thảo dược, món ăn dưỡng huyết. Như kỷ tử, táo đỏ, nhân sâm, gà hầm thuốc bắc. 👉 Nguyên tắc: Ăn đa dạng, kết hợp đạm động vật và thực vật, đồng thời duy trì lối sống lành mạnh để khí huyết lưu thông tốt. Câu 2: Cảm nhận về Chương 4 – “Bán các món đồ không dùng nữa cho người khác”** *(trong sách trắng 1000 Ý TƯỞNG KHỞI NGHIỆP CHO CÁC EM BÉ tác giả Henry Le – Lê Đình Hải) Chương 4 mang đến một ý tưởng khởi nghiệp rất gần gũi và thực tế: bán đi những món đồ không còn dùng nữa. Điều này giúp trẻ em hiểu được rằng, giá trị không chỉ nằm ở việc mua sắm mới mà còn ở khả năng tái sử dụng và trao đổi Ý tưởng này rèn cho các em: * Tư duy tiết kiệm Không lãng phí đồ dùng còn giá trị. * Khả năng kinh doanh: Biết định giá, thương lượng, giới thiệu sản phẩm. * Tinh thần chia sẻ: Giúp người khác có được món đồ với giá rẻ hơn, vừa có lợi cho bản thân, vừa có lợi cho xã hội. * Ý thức bảo vệ môi trường: Giảm rác thải, tăng vòng đời sản phẩm. Cảm nhận cá nhân, chương này thật sự hữu ích vì nó cho thấy khởi nghiệp không cần vốn lớn, chỉ cần tư duy đổi mới và hành động nhỏ** cũng có thể mang lại giá trị. Đặc biệt, đây là một bài học sống động về “từ bỏ để tạo mới” – khi ta dám buông những thứ không còn cần.
    Love
    Like
    Wow
    Sad
    14
    31 Comments 0 Shares