• HNI 2/9 - Chương 14
    Giá trị thật không nằm ở tiền bạc – Lê Đình Hải

    1. Tiền bạc – phương tiện chứ không phải mục đích
    Từ buổi bình minh của loài người, khi xã hội bắt đầu hình thành, con người đã sáng tạo ra công cụ trao đổi để thay thế việc đổi chác trực tiếp. Ban đầu là vỏ sò, hạt ngọc, rồi đến kim loại quý như vàng, bạc, sau này là tiền giấy, và nay là tiền điện tử. Tất cả những hình thức ấy chỉ nhằm một mục tiêu: làm phương tiện để trao đổi giá trị.
    Thế nhưng, càng về sau, xã hội càng nhầm lẫn giữa phương tiện và mục đích. Tiền bạc dần trở thành thứ được tôn thờ, được coi là thước đo giá trị của một con người. Người có nhiều tiền thì được xem là thành công, kẻ ít tiền thì bị coi thường. Chính sự đánh tráo ấy đã khiến bao thế hệ sống trong vòng xoáy vật chất, mà quên đi cốt lõi: tiền không phải là giá trị thật, mà chỉ là tờ giấy trung gian cho giá trị.

    Tiền bạc có thể mua được nhà cửa, xe cộ, đồ trang sức. Nhưng tiền bạc không thể mua được sự tôn trọng chân thành, không thể mua được niềm tin, không thể mua được sự thanh thản trong tâm hồn.

    2. Giá trị thật nằm ở đâu?
    Nếu giá trị thật không nằm trong tiền, vậy nó ở đâu? Câu trả lời giản đơn nhưng cũng vô cùng sâu xa: nó nằm trong chính con người – trong trí tuệ, nhân cách, phẩm chất, và những gì ta cống hiến cho đời.
    Trí tuệ: Người có khả năng sáng tạo, phát minh, khai mở tri thức cho nhân loại, họ để lại giá trị vượt thời gian, ngay cả khi trong đời họ chẳng có nhiều tiền.
    Nhân cách: Người có trái tim bao dung, biết yêu thương, biết sống công bằng, họ để lại ảnh hưởng tốt đẹp trong lòng người khác, đó mới là tài sản bất tử.
    Phẩm chất sống: Sự kiên nhẫn, trung thực, trách nhiệm – những điều tưởng chừng nhỏ bé nhưng là nền móng để xây dựng niềm tin xã hội.
    Cống hiến: Mỗi hành động mang lại lợi ích chung, từ việc dạy chữ cho một đứa trẻ, giúp đỡ một người hoạn nạn, cho đến việc kiến tạo một cộng đồng tốt đẹp – tất cả đều là giá trị thật.
    Hãy nhìn lại những vĩ nhân trong lịch sử: Khổng Tử, Socrates, Nguyễn Trãi, Gandhi, Mandela… Họ không được tôn kính vì khối tài sản để lại, mà vì tư tưởng, đạo đức, và sự hi sinh. Đó là minh chứng hùng hồn rằng giá trị thật vượt xa tiền bạc.
    3. Khi xã hội đồng hóa con người với tiền
    Đọc thêm
    HNI 2/9 - Chương 14 Giá trị thật không nằm ở tiền bạc – Lê Đình Hải 1. Tiền bạc – phương tiện chứ không phải mục đích Từ buổi bình minh của loài người, khi xã hội bắt đầu hình thành, con người đã sáng tạo ra công cụ trao đổi để thay thế việc đổi chác trực tiếp. Ban đầu là vỏ sò, hạt ngọc, rồi đến kim loại quý như vàng, bạc, sau này là tiền giấy, và nay là tiền điện tử. Tất cả những hình thức ấy chỉ nhằm một mục tiêu: làm phương tiện để trao đổi giá trị. Thế nhưng, càng về sau, xã hội càng nhầm lẫn giữa phương tiện và mục đích. Tiền bạc dần trở thành thứ được tôn thờ, được coi là thước đo giá trị của một con người. Người có nhiều tiền thì được xem là thành công, kẻ ít tiền thì bị coi thường. Chính sự đánh tráo ấy đã khiến bao thế hệ sống trong vòng xoáy vật chất, mà quên đi cốt lõi: tiền không phải là giá trị thật, mà chỉ là tờ giấy trung gian cho giá trị. Tiền bạc có thể mua được nhà cửa, xe cộ, đồ trang sức. Nhưng tiền bạc không thể mua được sự tôn trọng chân thành, không thể mua được niềm tin, không thể mua được sự thanh thản trong tâm hồn. 2. Giá trị thật nằm ở đâu? Nếu giá trị thật không nằm trong tiền, vậy nó ở đâu? Câu trả lời giản đơn nhưng cũng vô cùng sâu xa: nó nằm trong chính con người – trong trí tuệ, nhân cách, phẩm chất, và những gì ta cống hiến cho đời. Trí tuệ: Người có khả năng sáng tạo, phát minh, khai mở tri thức cho nhân loại, họ để lại giá trị vượt thời gian, ngay cả khi trong đời họ chẳng có nhiều tiền. Nhân cách: Người có trái tim bao dung, biết yêu thương, biết sống công bằng, họ để lại ảnh hưởng tốt đẹp trong lòng người khác, đó mới là tài sản bất tử. Phẩm chất sống: Sự kiên nhẫn, trung thực, trách nhiệm – những điều tưởng chừng nhỏ bé nhưng là nền móng để xây dựng niềm tin xã hội. Cống hiến: Mỗi hành động mang lại lợi ích chung, từ việc dạy chữ cho một đứa trẻ, giúp đỡ một người hoạn nạn, cho đến việc kiến tạo một cộng đồng tốt đẹp – tất cả đều là giá trị thật. Hãy nhìn lại những vĩ nhân trong lịch sử: Khổng Tử, Socrates, Nguyễn Trãi, Gandhi, Mandela… Họ không được tôn kính vì khối tài sản để lại, mà vì tư tưởng, đạo đức, và sự hi sinh. Đó là minh chứng hùng hồn rằng giá trị thật vượt xa tiền bạc. 3. Khi xã hội đồng hóa con người với tiền Đọc thêm
    Love
    Like
    Sad
    21
    2 Bình luận 0 Chia sẽ
  • TRẢ LỜI CÂU ĐỐ BUỔI CHIỀU NGÀY 02/09.
    Đề 1 : Người bị huyết áp cao nên chú ý chế độ ăn uống để hỗ trợ ổn định huyết áp và bảo vệ tim mạch. Một số nhóm thực phẩm tốt: 🥦 Rau củ, trái cây Rau xanh đậm: rau bina, cải bó xôi, cải xoăn, cần tây… chứa nhiều kali giúp cân bằng huyết áp. Trái cây giàu kali và...
    Love
    Like
    20
    3 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 2/9- Chương 17: Khi bạn yêu chính mình, thế giới cũng sẽ yêu bạn – Henry Le

    (1) Khởi đầu: Cội nguồn của tình yêu
    Có một chân lý mà con người thường đi tìm ở tận nơi xa xôi, nhưng thật ra nó nằm ngay trong chính trái tim mình: yêu bản thân. Không phải là sự ích kỷ, không phải là sự kiêu ngạo, càng không phải là thứ tình yêu hời hợt chỉ chăm chút cho hình thức. Yêu bản thân là sự công nhận sâu sắc rằng mình xứng đáng được sống, được hạnh phúc, được trưởng thành và được lan tỏa ánh sáng riêng.
    Từ ngàn xưa, triết gia Socrates đã nói: “Hãy tự nhận thức chính mình”. Nhưng sự nhận thức ấy sẽ trở nên vô nghĩa nếu ta không đủ bao dung, không đủ dịu dàng để yêu lấy chính con người thật của mình – cả ưu lẫn khuyết. Chỉ khi nào con người học cách yêu mình, họ mới thoát khỏi cái bẫy của so sánh, của mặc cảm và của sự tìm kiếm công nhận bên ngoài.

    Và đó chính là khởi điểm của một đời sống an nhiên, mạnh mẽ, tự do.

    (2) Yêu bản thân không phải là ích kỷ
    Nhiều người thường nhầm lẫn rằng yêu chính mình đồng nghĩa với sự ích kỷ. Nhưng thực chất, ích kỷ là khi ta chỉ muốn nhận, còn yêu bản thân thật sự là khi ta biết trao – trao cho chính mình sự tử tế, trao cho bản thân sự kiên nhẫn, trao cho linh hồn cơ hội được trưởng thành.
    Hãy thử nghĩ: nếu ta không thể yêu chính mình, liệu ta có thể yêu người khác một cách trọn vẹn? Nếu ta chỉ biết trách móc, phủ nhận bản thân, thì tình yêu ta dành cho người khác sẽ là tình yêu thiếu hụt, đầy sự lệ thuộc. Chỉ khi nào ta tự chăm sóc, tự chữa lành, ta mới có thể bước ra đời với một trái tim lành lặn để trao đi yêu thương.

    Yêu bản thân là nền tảng của mọi mối quan hệ.

    (3) Gương soi của thế giới
    Thế giới giống như một tấm gương lớn. Khi bạn yêu chính mình, gương sẽ phản chiếu lại tình yêu ấy bằng cách thế giới cũng dang tay đón nhận bạn. Khi bạn ghét bỏ bản thân, gương cũng phản ánh lại bằng sự xa cách, nghi ngờ, thậm chí khinh thường của người khác.
    Hãy để ý: một người bước vào phòng với dáng vẻ tự tin, ánh mắt tràn đầy năng lượng, họ lập tức thu hút mọi ánh nhìn. Không phải vì họ đẹp hơn người khác, mà bởi họ toả ra trường năng lượng yêu bản thân. Người khác cảm nhận được sự chân thật ấy và vô thức bị hấp dẫn.
    HNI 2/9- 🌺Chương 17: Khi bạn yêu chính mình, thế giới cũng sẽ yêu bạn – Henry Le (1) Khởi đầu: Cội nguồn của tình yêu Có một chân lý mà con người thường đi tìm ở tận nơi xa xôi, nhưng thật ra nó nằm ngay trong chính trái tim mình: yêu bản thân. Không phải là sự ích kỷ, không phải là sự kiêu ngạo, càng không phải là thứ tình yêu hời hợt chỉ chăm chút cho hình thức. Yêu bản thân là sự công nhận sâu sắc rằng mình xứng đáng được sống, được hạnh phúc, được trưởng thành và được lan tỏa ánh sáng riêng. Từ ngàn xưa, triết gia Socrates đã nói: “Hãy tự nhận thức chính mình”. Nhưng sự nhận thức ấy sẽ trở nên vô nghĩa nếu ta không đủ bao dung, không đủ dịu dàng để yêu lấy chính con người thật của mình – cả ưu lẫn khuyết. Chỉ khi nào con người học cách yêu mình, họ mới thoát khỏi cái bẫy của so sánh, của mặc cảm và của sự tìm kiếm công nhận bên ngoài. Và đó chính là khởi điểm của một đời sống an nhiên, mạnh mẽ, tự do. (2) Yêu bản thân không phải là ích kỷ Nhiều người thường nhầm lẫn rằng yêu chính mình đồng nghĩa với sự ích kỷ. Nhưng thực chất, ích kỷ là khi ta chỉ muốn nhận, còn yêu bản thân thật sự là khi ta biết trao – trao cho chính mình sự tử tế, trao cho bản thân sự kiên nhẫn, trao cho linh hồn cơ hội được trưởng thành. Hãy thử nghĩ: nếu ta không thể yêu chính mình, liệu ta có thể yêu người khác một cách trọn vẹn? Nếu ta chỉ biết trách móc, phủ nhận bản thân, thì tình yêu ta dành cho người khác sẽ là tình yêu thiếu hụt, đầy sự lệ thuộc. Chỉ khi nào ta tự chăm sóc, tự chữa lành, ta mới có thể bước ra đời với một trái tim lành lặn để trao đi yêu thương. Yêu bản thân là nền tảng của mọi mối quan hệ. (3) Gương soi của thế giới Thế giới giống như một tấm gương lớn. Khi bạn yêu chính mình, gương sẽ phản chiếu lại tình yêu ấy bằng cách thế giới cũng dang tay đón nhận bạn. Khi bạn ghét bỏ bản thân, gương cũng phản ánh lại bằng sự xa cách, nghi ngờ, thậm chí khinh thường của người khác. Hãy để ý: một người bước vào phòng với dáng vẻ tự tin, ánh mắt tràn đầy năng lượng, họ lập tức thu hút mọi ánh nhìn. Không phải vì họ đẹp hơn người khác, mà bởi họ toả ra trường năng lượng yêu bản thân. Người khác cảm nhận được sự chân thật ấy và vô thức bị hấp dẫn.
    Love
    Like
    Wow
    22
    4 Bình luận 0 Chia sẽ
  • Love
    Like
    22
    3 Bình luận 0 Chia sẽ
  • Love
    Like
    Wow
    Angry
    22
    4 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 2/9 - Bài thơ chương 17: Khi bạn yêu chính mình, thế giới cũng sẽ yêu bạn – Henry Le

    Khi bạn soi gương, thấy nụ cười trên môi,
    Không còn phán xét, không còn buông lời trách móc,
    Ánh mắt bạn dịu dàng với chính mình,
    Thế giới cũng dịu dàng, mở rộng vòng tay ôm lấy.
    Khi bạn ngừng so sánh mình với người khác,
    Ngừng đặt cuộc đời trên bàn cân của kẻ xa lạ,
    Bạn trở nên trọn vẹn,
    Và thế giới nhìn bạn bằng đôi mắt trọn vẹn.

    Yêu chính mình,
    Không phải là kiêu căng, ích kỷ,
    Mà là thắp sáng ngọn đèn từ bên trong,
    Để bước đi qua đêm tối không còn run rẩy.

    Bạn từng dằn vặt,
    Từng tự hỏi: “Mình có xứng đáng không?”
    Nhưng bạn ơi, chỉ khi ôm lấy bản thân,
    Bạn mới nhận ra:
    Mình đã luôn xứng đáng từ khởi đầu.

    Mỗi vết sẹo là một bài học,
    Mỗi giọt nước mắt là một giọt ngọc của hành trình,
    Khi bạn chạm vào chúng bằng tình yêu,
    Thế giới cũng chạm vào bạn bằng sự trân trọng.

    Hãy yêu lấy tiếng cười,
    Yêu cả những lần vấp ngã,
    Yêu những điều chưa hoàn hảo,
    Vì chính chúng làm bạn trở nên con người.

    Thế giới ngoài kia không chống lại bạn,
    Chỉ phản chiếu tấm gương trong tim,
    Khi bạn ghét bỏ bản thân, bạn thấy toàn chông gai,
    Khi bạn yêu chính mình, hoa nở khắp đường đi.

    Hãy thì thầm với trái tim:
    “Tôi đủ đầy. Tôi đẹp đẽ. Tôi xứng đáng.”
    Hãy để lời ấy chảy qua từng mạch máu,
    Biến thành bài ca vang trong từng bước chân.

    Ngày ấy,
    Cả thế giới sẽ quay về phía bạn,
    Không bởi bạn cầu xin,
    Mà bởi tình yêu bạn tỏa sáng,
    Là ngọn hải đăng giữa biển đời bao la.

    Hãy nhớ,
    Không ai có thể yêu bạn bằng bạn,
    Không ai có thể nâng bạn dậy bằng vòng tay bạn,
    Không ai có thể chữa lành bằng ánh mắt bạn dành cho mình.

    Và khi bạn yêu chính mình,
    Thế giới không còn xa lạ,
    Tất cả trở thành đồng minh,
    Bởi tình yêu lan tỏa,
    Bắt đầu từ bạn – và chạm tới muôn loài.
    HNI 2/9 - 📕Bài thơ chương 17: Khi bạn yêu chính mình, thế giới cũng sẽ yêu bạn – Henry Le Khi bạn soi gương, thấy nụ cười trên môi, Không còn phán xét, không còn buông lời trách móc, Ánh mắt bạn dịu dàng với chính mình, Thế giới cũng dịu dàng, mở rộng vòng tay ôm lấy. Khi bạn ngừng so sánh mình với người khác, Ngừng đặt cuộc đời trên bàn cân của kẻ xa lạ, Bạn trở nên trọn vẹn, Và thế giới nhìn bạn bằng đôi mắt trọn vẹn. Yêu chính mình, Không phải là kiêu căng, ích kỷ, Mà là thắp sáng ngọn đèn từ bên trong, Để bước đi qua đêm tối không còn run rẩy. Bạn từng dằn vặt, Từng tự hỏi: “Mình có xứng đáng không?” Nhưng bạn ơi, chỉ khi ôm lấy bản thân, Bạn mới nhận ra: Mình đã luôn xứng đáng từ khởi đầu. Mỗi vết sẹo là một bài học, Mỗi giọt nước mắt là một giọt ngọc của hành trình, Khi bạn chạm vào chúng bằng tình yêu, Thế giới cũng chạm vào bạn bằng sự trân trọng. Hãy yêu lấy tiếng cười, Yêu cả những lần vấp ngã, Yêu những điều chưa hoàn hảo, Vì chính chúng làm bạn trở nên con người. Thế giới ngoài kia không chống lại bạn, Chỉ phản chiếu tấm gương trong tim, Khi bạn ghét bỏ bản thân, bạn thấy toàn chông gai, Khi bạn yêu chính mình, hoa nở khắp đường đi. Hãy thì thầm với trái tim: “Tôi đủ đầy. Tôi đẹp đẽ. Tôi xứng đáng.” Hãy để lời ấy chảy qua từng mạch máu, Biến thành bài ca vang trong từng bước chân. Ngày ấy, Cả thế giới sẽ quay về phía bạn, Không bởi bạn cầu xin, Mà bởi tình yêu bạn tỏa sáng, Là ngọn hải đăng giữa biển đời bao la. Hãy nhớ, Không ai có thể yêu bạn bằng bạn, Không ai có thể nâng bạn dậy bằng vòng tay bạn, Không ai có thể chữa lành bằng ánh mắt bạn dành cho mình. Và khi bạn yêu chính mình, Thế giới không còn xa lạ, Tất cả trở thành đồng minh, Bởi tình yêu lan tỏa, Bắt đầu từ bạn – và chạm tới muôn loài.
    Love
    Like
    Haha
    Wow
    23
    4 Bình luận 0 Chia sẽ
  • Chúc cả nhà buổi tối vui vẻ ạ!
    Chúc cả nhà buổi tối vui vẻ ạ!
    Love
    Like
    Yay
    24
    3 Bình luận 0 Chia sẽ
  • Love
    Like
    Wow
    23
    4 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 2-9
    CHƯƠNG 16 : KHÔNG AI CÓ THỂ CHO BẠN SỰ CÔNG NHẬN NGOÀI BẠN– Lê Đình Hải

    1. Mở đầu: Cơn khát được công nhận
    Trong sâu thẳm mỗi con người đều mang theo một cơn khát – đó là được nhìn thấy, được lắng nghe, được thừa nhận. Chúng ta lớn lên trong ánh mắt của cha mẹ, trong sự khen chê của thầy cô, trong lời nhận xét của bạn bè. Ta vui sướng khi được khen, ta buồn tủi khi bị chê. Nhưng rồi càng trưởng thành, càng bước đi trên con đường đời, ta càng nhận ra một sự thật cay đắng: sự công nhận từ bên ngoài luôn mong manh, tạm bợ và dễ dàng biến mất.
    Có những người sống cả đời chỉ để được người khác vỗ tay, nhưng khi tiếng vỗ tay tắt đi, họ lại rơi vào khoảng trống vô tận. Ngược lại, có những con người chẳng cần ai trao danh hiệu, chẳng cần ai tung hô, nhưng họ vẫn đứng vững như cột mốc, để cả xã hội phải nhìn lại.

    Điểm khác biệt nằm ở chỗ: họ biết sự công nhận thực sự chỉ có thể xuất phát từ chính mình.

    2. Vì sao con người khao khát sự công nhận?
    Ta hãy dừng lại để hỏi: Tại sao chúng ta lại cần đến sự công nhận của người khác đến vậy?
    Thứ nhất, bản năng xã hội. Con người là sinh vật sống bầy đàn. Trong quá khứ, việc được chấp nhận vào cộng đồng đồng nghĩa với cơ hội sống sót cao hơn. Bị loại trừ đồng nghĩa với cái chết. Vì thế, bộ não của chúng ta tiến hóa để luôn khao khát cảm giác "thuộc về".
    Thứ hai, sự thiếu tự tin. Khi không tin vào giá trị của chính mình, ta dễ bám víu vào ánh mắt người khác để đo lường bản thân.
    Thứ ba, hệ thống giáo dục – xã hội. Từ nhỏ, chúng ta được đánh giá bằng điểm số, bằng thành tích, bằng sự khen thưởng. Điều đó vô tình khiến nhiều người trưởng thành tin rằng giá trị bản thân chỉ tồn tại khi được người khác ghi nhận.
    Nhưng đây chính là cái bẫy. Bởi nếu giá trị ta phụ thuộc vào lời khen chê của người khác, thì ta sẽ mãi bị điều khiển như một con rối.
    3. Sự công nhận bên ngoài – chiếc bóng dễ vỡ
    Bạn có thể đạt đến một thành tựu nào đó và nhận được vô số lời ca ngợi. Nhưng chỉ cần bạn mắc một sai lầm, mọi lời ca ngợi sẽ biến thành chỉ trích. Công chúng vốn hay thay đổi, và họ có quyền đổi chiều ánh mắt bất cứ lúc nào.
    Đọc thêm
    HNI 2-9 CHƯƠNG 16 : KHÔNG AI CÓ THỂ CHO BẠN SỰ CÔNG NHẬN NGOÀI BẠN– Lê Đình Hải 1. Mở đầu: Cơn khát được công nhận Trong sâu thẳm mỗi con người đều mang theo một cơn khát – đó là được nhìn thấy, được lắng nghe, được thừa nhận. Chúng ta lớn lên trong ánh mắt của cha mẹ, trong sự khen chê của thầy cô, trong lời nhận xét của bạn bè. Ta vui sướng khi được khen, ta buồn tủi khi bị chê. Nhưng rồi càng trưởng thành, càng bước đi trên con đường đời, ta càng nhận ra một sự thật cay đắng: sự công nhận từ bên ngoài luôn mong manh, tạm bợ và dễ dàng biến mất. Có những người sống cả đời chỉ để được người khác vỗ tay, nhưng khi tiếng vỗ tay tắt đi, họ lại rơi vào khoảng trống vô tận. Ngược lại, có những con người chẳng cần ai trao danh hiệu, chẳng cần ai tung hô, nhưng họ vẫn đứng vững như cột mốc, để cả xã hội phải nhìn lại. Điểm khác biệt nằm ở chỗ: họ biết sự công nhận thực sự chỉ có thể xuất phát từ chính mình. 2. Vì sao con người khao khát sự công nhận? Ta hãy dừng lại để hỏi: Tại sao chúng ta lại cần đến sự công nhận của người khác đến vậy? Thứ nhất, bản năng xã hội. Con người là sinh vật sống bầy đàn. Trong quá khứ, việc được chấp nhận vào cộng đồng đồng nghĩa với cơ hội sống sót cao hơn. Bị loại trừ đồng nghĩa với cái chết. Vì thế, bộ não của chúng ta tiến hóa để luôn khao khát cảm giác "thuộc về". Thứ hai, sự thiếu tự tin. Khi không tin vào giá trị của chính mình, ta dễ bám víu vào ánh mắt người khác để đo lường bản thân. Thứ ba, hệ thống giáo dục – xã hội. Từ nhỏ, chúng ta được đánh giá bằng điểm số, bằng thành tích, bằng sự khen thưởng. Điều đó vô tình khiến nhiều người trưởng thành tin rằng giá trị bản thân chỉ tồn tại khi được người khác ghi nhận. Nhưng đây chính là cái bẫy. Bởi nếu giá trị ta phụ thuộc vào lời khen chê của người khác, thì ta sẽ mãi bị điều khiển như một con rối. 3. Sự công nhận bên ngoài – chiếc bóng dễ vỡ Bạn có thể đạt đến một thành tựu nào đó và nhận được vô số lời ca ngợi. Nhưng chỉ cần bạn mắc một sai lầm, mọi lời ca ngợi sẽ biến thành chỉ trích. Công chúng vốn hay thay đổi, và họ có quyền đổi chiều ánh mắt bất cứ lúc nào. Đọc thêm
    Love
    Like
    Wow
    19
    4 Bình luận 0 Chia sẽ
  • TRẢ LỜI CÂU ĐỐ BUỔI SÁNG NGÀY 02/09.
    Đề 1 : 10 lòng biết ơn đồng tiền lượng tử Hcoin. 1. Biết ơn đồng tiền Hcoin Gold đã mang đến cơ hội tự do tài chính cho tôi. 2. Biết ơn Hcoin Gold giúp tôi học cách quản lý tài sản và đầu tư hiệu quả. 3. Biết ơn đồng tiền Hcoin Gold đã kết nối tôi với những người cùng chí hướng. 4. Biết ơn...
    Love
    Like
    Wow
    20
    5 Bình luận 0 Chia sẽ