• HNI 7-9
    Bài Thơ Chương 45

    “ĐÔI CÁNH CỦA SỰ THẬT”

    Sự thật không cứu rỗi,
    Không xóa bỏ nỗi đau.
    Nó chỉ là ngọn lửa,
    Chiếu sáng lối ta đi.

    Nhiều người trông mong ảo ảnh,
    Chờ phép màu giải thoát linh hồn.
    Nhưng sự thật chẳng là thánh thần,
    Nó chỉ là tấm gương phản chiếu.

    Nhìn vào đó, ta thấy mình,
    Yếu đuối, mong manh, bất toàn.
    Nhìn vào đó, ta thấy đời,
    Đầy dang dở, đầy vô thường.

    Sự thật không bế ta lên,
    Không đặt ta lên ngai vàng.
    Nhưng nó trao cho ta đôi cánh,
    Để chính ta tự bay.

    Đôi cánh được dệt từ đau thương,
    Từ những lần ngã gục.
    Đôi cánh được rèn trong khổ hạnh,
    Trong tiếng khóc đêm dài.

    Nhờ sự thật, ta biết mình tự do,
    Không còn trói buộc trong ảo tưởng.
    Nhờ sự thật, ta biết mình có thể,
    Chọn đường bay cho chính mình.

    Sự thật không mang ta đến thiên đường,
    Nhưng mở ra bầu trời rộng lớn.
    Sự thật không hứa hẹn an toàn,
    Nhưng cho ta can đảm cất cánh.

    Và khi ta học bay bằng đôi cánh ấy,
    Nỗi đau không còn là kẻ thù.
    Nó trở thành gió nâng ta lên,
    Đưa ta đến vùng trời thật sự.
    HNI 7-9 📝 Bài Thơ Chương 45 “ĐÔI CÁNH CỦA SỰ THẬT” Sự thật không cứu rỗi, Không xóa bỏ nỗi đau. Nó chỉ là ngọn lửa, Chiếu sáng lối ta đi. Nhiều người trông mong ảo ảnh, Chờ phép màu giải thoát linh hồn. Nhưng sự thật chẳng là thánh thần, Nó chỉ là tấm gương phản chiếu. Nhìn vào đó, ta thấy mình, Yếu đuối, mong manh, bất toàn. Nhìn vào đó, ta thấy đời, Đầy dang dở, đầy vô thường. Sự thật không bế ta lên, Không đặt ta lên ngai vàng. Nhưng nó trao cho ta đôi cánh, Để chính ta tự bay. Đôi cánh được dệt từ đau thương, Từ những lần ngã gục. Đôi cánh được rèn trong khổ hạnh, Trong tiếng khóc đêm dài. Nhờ sự thật, ta biết mình tự do, Không còn trói buộc trong ảo tưởng. Nhờ sự thật, ta biết mình có thể, Chọn đường bay cho chính mình. Sự thật không mang ta đến thiên đường, Nhưng mở ra bầu trời rộng lớn. Sự thật không hứa hẹn an toàn, Nhưng cho ta can đảm cất cánh. Và khi ta học bay bằng đôi cánh ấy, Nỗi đau không còn là kẻ thù. Nó trở thành gió nâng ta lên, Đưa ta đến vùng trời thật sự.
    Love
    Like
    Haha
    Wow
    Sad
    Angry
    17
    2 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 7/9 - Bài thơ chương 40
    “Tập yêu thương chính mình như người bạn tốt nhất” – Lê Đình Hải
    Hỡi người ơi,
    bao năm tháng ngược xuôi,
    ta tìm kiếm tình thương từ người khác,
    mong một vòng tay,
    mong một ánh nhìn,
    mong một lời vỗ về dịu ngọt.
    Nhưng có khi,
    chính ta lại bỏ quên bản thân,
    để mặc trái tim héo úa,
    để mặc giấc mơ ngủ yên trong bóng tối,
    để mặc nụ cười trốn chạy sau ngày dài mệt mỏi.

    Ta trách đời sao quá lạnh lùng,
    ta oán người sao chẳng hiểu ta,
    ta chạy mãi giữa biển người xa lạ,
    mà quên rằng người bạn đầu tiên,
    người bạn trung thành nhất,
    chính là… bản thân ta.

    Hãy ngồi xuống,
    lắng nghe nhịp tim mình,
    tựa như nghe một khúc hát xưa dịu dàng vang vọng.
    Hãy đặt tay lên ngực,
    mà thầm thì:
    “Tôi vẫn ở đây, tôi chưa bao giờ bỏ rơi chính mình.”
    Đừng đợi một ai mang đến yêu thương,
    hãy tập yêu lấy chính ta,
    như ta từng ôm một đứa trẻ nhỏ,
    như ta từng tha thứ cho một người lỡ dại,
    như ta từng mở lòng với một cơn mưa đầu hạ.

    Hãy mỉm cười với chính gương mặt ta trong gương,
    dù mắt còn quầng thâm,
    dù tóc còn rối bời,
    dù vết sẹo cũ vẫn còn in hằn,
    bởi đằng sau tất cả,
    là một linh hồn khao khát được sống tử tế,
    được chạm tới ánh sáng dịu êm.

    Yêu chính mình không phải ích kỷ,
    mà là trả lại công bằng cho trái tim,
    bao năm qua đã gánh hết nỗi đau lẫn hi sinh.
    Yêu chính mình là thắp ngọn nến nhỏ,
    giữa căn phòng cô tịch,
    để bóng tối không còn nuốt chửng ta.
    Hãy nói lời dịu dàng với bản thân,
    như nói với một người bạn tốt:
    “Đừng lo, ta đã cố gắng hết sức rồi.”
    Hãy cho mình được nghỉ ngơi,
    hãy cho mình được khóc khi mệt mỏi,
    hãy cho mình được mơ những giấc mơ thật dài.

    Ta có thể thất bại,
    ta có thể vấp ngã,
    nhưng ta xứng đáng được đứng lên,
    xứng đáng được yêu thương,
    ngay cả khi không một ai tin tưởng ta nữa.

    Người bạn tốt nhất không bao giờ bỏ đi,
    dù ta nghèo khó,
    dù ta già nua,
    dù ta mang những vết thương thầm kín.
    Người bạn ấy vẫn mỉm cười,
    vẫn chờ đợi,
    vẫn khẽ thì thầm trong từng nhịp thở:
    “Ta ở đây, cùng ngươi đến hết cuộc đời.”
    Đó là bản thân ta.
    Đó là tâm hồn ta.
    Đó là người bạn tốt nhất mà ta từng tìm kiếm.

    Vậy nên,
    hãy tập yêu thương chính mình,
    từ hôm nay,
    từ giây phút này,
    từ từng bước đi nhỏ bé.
    Hãy vỗ về trái tim ta,
    hãy xoa dịu những vết xước,
    hãy kiên nhẫn như một người bạn thủy chung,
    hãy dịu dàng như một dòng sông ôm lấy bờ cát.

    Rồi một ngày,
    ta sẽ thấy trong ánh mắt chính mình,
    có cả bầu trời xanh biếc,
    có cả niềm tin chưa từng tắt,
    có cả một tình yêu vĩnh hằng:
    tình yêu dành cho chính ta.

    Kết:
    Tập yêu thương chính mình,
    chẳng phải để xa cách thế gian,
    mà để ta có trái tim rộng mở,
    để yêu thương người khác trọn vẹn hơn,
    và để mỗi ngày,
    ta mỉm cười với bản thân như một người bạn tri kỷ,
    đi cùng ta đến tận cuối con đường.
    HNI 7/9 - 📕Bài thơ chương 40 “Tập yêu thương chính mình như người bạn tốt nhất” – Lê Đình Hải Hỡi người ơi, bao năm tháng ngược xuôi, ta tìm kiếm tình thương từ người khác, mong một vòng tay, mong một ánh nhìn, mong một lời vỗ về dịu ngọt. Nhưng có khi, chính ta lại bỏ quên bản thân, để mặc trái tim héo úa, để mặc giấc mơ ngủ yên trong bóng tối, để mặc nụ cười trốn chạy sau ngày dài mệt mỏi. Ta trách đời sao quá lạnh lùng, ta oán người sao chẳng hiểu ta, ta chạy mãi giữa biển người xa lạ, mà quên rằng người bạn đầu tiên, người bạn trung thành nhất, chính là… bản thân ta. Hãy ngồi xuống, lắng nghe nhịp tim mình, tựa như nghe một khúc hát xưa dịu dàng vang vọng. Hãy đặt tay lên ngực, mà thầm thì: “Tôi vẫn ở đây, tôi chưa bao giờ bỏ rơi chính mình.” Đừng đợi một ai mang đến yêu thương, hãy tập yêu lấy chính ta, như ta từng ôm một đứa trẻ nhỏ, như ta từng tha thứ cho một người lỡ dại, như ta từng mở lòng với một cơn mưa đầu hạ. Hãy mỉm cười với chính gương mặt ta trong gương, dù mắt còn quầng thâm, dù tóc còn rối bời, dù vết sẹo cũ vẫn còn in hằn, bởi đằng sau tất cả, là một linh hồn khao khát được sống tử tế, được chạm tới ánh sáng dịu êm. Yêu chính mình không phải ích kỷ, mà là trả lại công bằng cho trái tim, bao năm qua đã gánh hết nỗi đau lẫn hi sinh. Yêu chính mình là thắp ngọn nến nhỏ, giữa căn phòng cô tịch, để bóng tối không còn nuốt chửng ta. Hãy nói lời dịu dàng với bản thân, như nói với một người bạn tốt: “Đừng lo, ta đã cố gắng hết sức rồi.” Hãy cho mình được nghỉ ngơi, hãy cho mình được khóc khi mệt mỏi, hãy cho mình được mơ những giấc mơ thật dài. Ta có thể thất bại, ta có thể vấp ngã, nhưng ta xứng đáng được đứng lên, xứng đáng được yêu thương, ngay cả khi không một ai tin tưởng ta nữa. Người bạn tốt nhất không bao giờ bỏ đi, dù ta nghèo khó, dù ta già nua, dù ta mang những vết thương thầm kín. Người bạn ấy vẫn mỉm cười, vẫn chờ đợi, vẫn khẽ thì thầm trong từng nhịp thở: “Ta ở đây, cùng ngươi đến hết cuộc đời.” Đó là bản thân ta. Đó là tâm hồn ta. Đó là người bạn tốt nhất mà ta từng tìm kiếm. Vậy nên, hãy tập yêu thương chính mình, từ hôm nay, từ giây phút này, từ từng bước đi nhỏ bé. Hãy vỗ về trái tim ta, hãy xoa dịu những vết xước, hãy kiên nhẫn như một người bạn thủy chung, hãy dịu dàng như một dòng sông ôm lấy bờ cát. Rồi một ngày, ta sẽ thấy trong ánh mắt chính mình, có cả bầu trời xanh biếc, có cả niềm tin chưa từng tắt, có cả một tình yêu vĩnh hằng: tình yêu dành cho chính ta. 🌿 Kết: Tập yêu thương chính mình, chẳng phải để xa cách thế gian, mà để ta có trái tim rộng mở, để yêu thương người khác trọn vẹn hơn, và để mỗi ngày, ta mỉm cười với bản thân như một người bạn tri kỷ, đi cùng ta đến tận cuối con đường.
    Like
    Love
    Wow
    Haha
    Yay
    Angry
    18
    4 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 7/9 - Bài hát chương 43:
    Quốc Gia Tôn Trọng Công Dân

    [Đoạn 1]
    Từ trái tim nhân dân vang lên,
    Giấc mơ chung dựng xây đất nước.
    Không ai bị bỏ quên, không ai bị chối từ,
    Mỗi công dân là gốc rễ tương lai.
    [Điệp khúc]
    Quốc gia vững bền nhờ tôn trọng người dân,
    Mỗi tiếng nói hóa sức mạnh muôn phần.
    Một bàn tay nhỏ cũng góp nên biển lớn,
    Dân và nước hòa thành một tấm lòng son.

    [Đoạn 2]
    Không áp đặt, không xem thường ai,
    Công lý sáng soi từng bước đi dài.
    Người dân chính là linh hồn đất nước,
    Tôn trọng họ là tôn trọng tương lai.

    [Điệp khúc]
    Quốc gia vững bền nhờ tôn trọng người dân,
    Mỗi tiếng nói hóa sức mạnh muôn phần.
    Một bàn tay nhỏ cũng góp nên biển lớn,
    Dân và nước hòa thành một tấm lòng son.

    [Bridge]
    Từ ngôi làng xa đến phố thị phồn hoa,
    Mỗi nụ cười dân lành là sức sống quốc gia.
    Tự do – công bằng – yêu thương chan hòa,
    Quốc gia lớn mạnh khi dân là chủ nhà.

    [Điệp khúc cuối]
    Quốc gia vững bền nhờ tôn trọng người dân,
    Mỗi trái tim hóa ngọn lửa bền bền.
    Cùng nhau bước tới, dựng xây muôn đời,
    Dân tôn trọng – Nước trường tồn sáng ngời!
    HNI 7/9 - 🎵Bài hát chương 43: 🎤Quốc Gia Tôn Trọng Công Dân [Đoạn 1] Từ trái tim nhân dân vang lên, Giấc mơ chung dựng xây đất nước. Không ai bị bỏ quên, không ai bị chối từ, Mỗi công dân là gốc rễ tương lai. [Điệp khúc] Quốc gia vững bền nhờ tôn trọng người dân, Mỗi tiếng nói hóa sức mạnh muôn phần. Một bàn tay nhỏ cũng góp nên biển lớn, Dân và nước hòa thành một tấm lòng son. [Đoạn 2] Không áp đặt, không xem thường ai, Công lý sáng soi từng bước đi dài. Người dân chính là linh hồn đất nước, Tôn trọng họ là tôn trọng tương lai. [Điệp khúc] Quốc gia vững bền nhờ tôn trọng người dân, Mỗi tiếng nói hóa sức mạnh muôn phần. Một bàn tay nhỏ cũng góp nên biển lớn, Dân và nước hòa thành một tấm lòng son. [Bridge] Từ ngôi làng xa đến phố thị phồn hoa, Mỗi nụ cười dân lành là sức sống quốc gia. Tự do – công bằng – yêu thương chan hòa, Quốc gia lớn mạnh khi dân là chủ nhà. [Điệp khúc cuối] Quốc gia vững bền nhờ tôn trọng người dân, Mỗi trái tim hóa ngọn lửa bền bền. Cùng nhau bước tới, dựng xây muôn đời, Dân tôn trọng – Nước trường tồn sáng ngời!
    Love
    Like
    Wow
    Angry
    14
    5 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8-9___Bài hát chương 40
    Yêu Mình Như Người Bạn Thân

    Verse 1
    Tôi đã đi qua bao ngày giông tố,
    Đã nhiều lần trách chính bản thân mình.
    Ngã gục trong những tiếng thở dài,
    Quên mất rằng tim này vẫn đang sống.
    Pre-chorus
    Nếu tôi không nắm lấy tay mình,
    Ai sẽ lau giọt nước mắt kia?
    Nếu tôi không bước tiếp cùng mình,
    Ai sẽ dìu tôi ra khỏi bóng đêm?
    Chorus
    Yêu lấy chính tôi, như người bạn tốt nhất,
    Ôm lấy nỗi đau, và hát cùng giấc mơ.
    Mỗi vết sẹo trên thân là câu chuyện đẹp,
    Mỗi lần yếu đuối lại dạy tôi mạnh mẽ hơn.
    Yêu lấy chính tôi, không cần phải hoàn hảo,
    Chỉ cần thật lòng, bước đi với trái tim.
    Yêu thương chính mình, như người bạn thân thiết,
    Để ngày mai, tôi lại có thể yêu đời.
    Verse 2
    Bao năm qua tôi chạy theo bóng dáng,
    Tìm tình yêu ở tận chốn xa xôi.
    Mà quên rằng trong từng hơi thở,
    Có một người luôn đợi – đó là tôi.
    Pre-chorus
    Nếu tôi biết nói lời dịu dàng,
    Cho chính mình mỗi khi yếu đuối.
    Nếu tôi biết tha thứ bao lần,
    Tôi sẽ thấy mình cũng thật xứng đáng.
    Chorus
    Yêu lấy chính tôi, như người bạn tốt nhất,
    Ôm lấy nỗi đau, và hát cùng giấc mơ.
    Mỗi vết sẹo trên thân là câu chuyện đẹp,
    Mỗi lần yếu đuối lại dạy tôi mạnh mẽ hơn.
    Yêu lấy chính tôi, không cần phải hoàn hảo,
    Chỉ cần thật lòng, bước đi với trái tim.
    Yêu thương chính mình, như người bạn thân thiết,
    Để ngày mai, tôi lại có thể yêu đời.
    Bridge
    Có khi tôi sẽ gục ngã,
    Nhưng rồi chính tôi sẽ nâng tôi dậy.
    Có khi thế giới quay lưng,
    Nhưng tôi vẫn còn một người bạn – là tôi.
    Chorus (cao trào)
    Yêu lấy chính tôi, như người bạn tốt nhất,
    Dù ngoài kia có bão tố ngập tràn.
    Mỗi giấc mơ tôi ươm lại từ tro tàn,
    Mỗi bước chân là một niềm kiêu hãnh.
    Yêu lấy chính tôi, không cần phải hoàn hảo,
    Chỉ cần thật lòng, bước đi với trái tim.
    Yêu thương chính mình, như người bạn thân thiết,
    Để ngày mai, tôi lại có thể yêu người.
    Outro
    Yêu mình… như người bạn thân…
    Yêu mình… để biết cách yêu thương nhân gian…
    HNI 8-9___🎵Bài hát chương 40 🎤Yêu Mình Như Người Bạn Thân Verse 1 Tôi đã đi qua bao ngày giông tố, Đã nhiều lần trách chính bản thân mình. Ngã gục trong những tiếng thở dài, Quên mất rằng tim này vẫn đang sống. Pre-chorus Nếu tôi không nắm lấy tay mình, Ai sẽ lau giọt nước mắt kia? Nếu tôi không bước tiếp cùng mình, Ai sẽ dìu tôi ra khỏi bóng đêm? Chorus Yêu lấy chính tôi, như người bạn tốt nhất, Ôm lấy nỗi đau, và hát cùng giấc mơ. Mỗi vết sẹo trên thân là câu chuyện đẹp, Mỗi lần yếu đuối lại dạy tôi mạnh mẽ hơn. Yêu lấy chính tôi, không cần phải hoàn hảo, Chỉ cần thật lòng, bước đi với trái tim. Yêu thương chính mình, như người bạn thân thiết, Để ngày mai, tôi lại có thể yêu đời. Verse 2 Bao năm qua tôi chạy theo bóng dáng, Tìm tình yêu ở tận chốn xa xôi. Mà quên rằng trong từng hơi thở, Có một người luôn đợi – đó là tôi. Pre-chorus Nếu tôi biết nói lời dịu dàng, Cho chính mình mỗi khi yếu đuối. Nếu tôi biết tha thứ bao lần, Tôi sẽ thấy mình cũng thật xứng đáng. Chorus Yêu lấy chính tôi, như người bạn tốt nhất, Ôm lấy nỗi đau, và hát cùng giấc mơ. Mỗi vết sẹo trên thân là câu chuyện đẹp, Mỗi lần yếu đuối lại dạy tôi mạnh mẽ hơn. Yêu lấy chính tôi, không cần phải hoàn hảo, Chỉ cần thật lòng, bước đi với trái tim. Yêu thương chính mình, như người bạn thân thiết, Để ngày mai, tôi lại có thể yêu đời. Bridge Có khi tôi sẽ gục ngã, Nhưng rồi chính tôi sẽ nâng tôi dậy. Có khi thế giới quay lưng, Nhưng tôi vẫn còn một người bạn – là tôi. Chorus (cao trào) Yêu lấy chính tôi, như người bạn tốt nhất, Dù ngoài kia có bão tố ngập tràn. Mỗi giấc mơ tôi ươm lại từ tro tàn, Mỗi bước chân là một niềm kiêu hãnh. Yêu lấy chính tôi, không cần phải hoàn hảo, Chỉ cần thật lòng, bước đi với trái tim. Yêu thương chính mình, như người bạn thân thiết, Để ngày mai, tôi lại có thể yêu người. Outro Yêu mình… như người bạn thân… Yêu mình… để biết cách yêu thương nhân gian…
    Like
    Love
    Wow
    Sad
    Angry
    16
    2 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI7/9- Bài hát chương 39: Đặt mình vào vị trí người khác – Henry Le
    [Verse 1]
    Có khi tôi đi giữa đời, nhìn người ngã trên đường,
    Một ánh mắt buồn, một bàn tay run rẩy.
    Nếu tôi mang đôi giày ấy, liệu tôi có đứng vững?
    Hay cũng lạc lối trong cơn gió chập chùng?
    [Pre-Chorus]
    Thế giới đâu chỉ là mình,
    Có bao nỗi đau chẳng nói thành lời.
    Khi ta mở lòng một lần thôi,
    Sẽ thấy trái tim chung một nhịp đời.

    [Chorus]
    Đặt mình vào vị trí người khác,
    Ta mới hiểu hết những vết thương sâu.
    Đặt mình vào vị trí người khác,
    Ta mới thấy lòng nhân ái nhiệm mầu.
    Một bước lùi để người kia bước tới,
    Một ánh nhìn để nỗi đau tan phai.
    Chỉ khi sống như thể là nhau,
    Ta mới biết tình người không phai.

    [Verse 2]
    Có khi tôi nghe tiếng cười, nhưng sau đó là nước mắt,
    Một giấc mơ vụn vỡ trong bóng đêm dài.
    Nếu tôi mang nỗi đau kia, liệu tôi còn hy vọng?
    Hay buông xuôi trong vòng xoáy phũ phàng?

    [Pre-Chorus]
    Đừng vội phán xét một ai,
    Khi ta chưa từng bước đi cùng họ.
    Một cái chạm, một lời an ủi,
    Có thể thắp sáng cả một cuộc đời.

    [Chorus]
    Đặt mình vào vị trí người khác,
    Ta mới hiểu hết những vết thương sâu.
    Đặt mình vào vị trí người khác,
    Ta mới thấy lòng nhân ái nhiệm mầu.
    Một bước lùi để người kia bước tới,
    Một ánh nhìn để nỗi đau tan phai.
    Chỉ khi sống như thể là nhau,
    Ta mới biết tình người không phai.

    [Bridge]
    Nếu ngày mai tôi chính là họ,
    Tôi mong ai sẽ nắm tay tôi?
    Nếu đời đưa ta vào chỗ tối,
    Xin hãy cùng nhau thắp lửa mà soi.

    [Chorus – Lặp lại & cao trào]
    Đặt mình vào vị trí người khác,
    Ta mới hiểu hết những vết thương sâu.
    Đặt mình vào vị trí người khác,
    Ta mới thấy lòng nhân ái nhiệm mầu.
    Một bước lùi để người kia bước tới,
    Một ánh nhìn để nỗi đau tan phai.
    Chỉ khi sống như thể là nhau,
    Ta mới biết tình người không phai.

    [Outro]
    Chỉ khi sống như thể là nhau,
    Ta mới biết tình người... không bao giờ phai.
    HNI7/9- 🎵Bài hát chương 39: Đặt mình vào vị trí người khác – Henry Le [Verse 1] Có khi tôi đi giữa đời, nhìn người ngã trên đường, Một ánh mắt buồn, một bàn tay run rẩy. Nếu tôi mang đôi giày ấy, liệu tôi có đứng vững? Hay cũng lạc lối trong cơn gió chập chùng? [Pre-Chorus] Thế giới đâu chỉ là mình, Có bao nỗi đau chẳng nói thành lời. Khi ta mở lòng một lần thôi, Sẽ thấy trái tim chung một nhịp đời. [Chorus] Đặt mình vào vị trí người khác, Ta mới hiểu hết những vết thương sâu. Đặt mình vào vị trí người khác, Ta mới thấy lòng nhân ái nhiệm mầu. Một bước lùi để người kia bước tới, Một ánh nhìn để nỗi đau tan phai. Chỉ khi sống như thể là nhau, Ta mới biết tình người không phai. [Verse 2] Có khi tôi nghe tiếng cười, nhưng sau đó là nước mắt, Một giấc mơ vụn vỡ trong bóng đêm dài. Nếu tôi mang nỗi đau kia, liệu tôi còn hy vọng? Hay buông xuôi trong vòng xoáy phũ phàng? [Pre-Chorus] Đừng vội phán xét một ai, Khi ta chưa từng bước đi cùng họ. Một cái chạm, một lời an ủi, Có thể thắp sáng cả một cuộc đời. [Chorus] Đặt mình vào vị trí người khác, Ta mới hiểu hết những vết thương sâu. Đặt mình vào vị trí người khác, Ta mới thấy lòng nhân ái nhiệm mầu. Một bước lùi để người kia bước tới, Một ánh nhìn để nỗi đau tan phai. Chỉ khi sống như thể là nhau, Ta mới biết tình người không phai. [Bridge] Nếu ngày mai tôi chính là họ, Tôi mong ai sẽ nắm tay tôi? Nếu đời đưa ta vào chỗ tối, Xin hãy cùng nhau thắp lửa mà soi. [Chorus – Lặp lại & cao trào] Đặt mình vào vị trí người khác, Ta mới hiểu hết những vết thương sâu. Đặt mình vào vị trí người khác, Ta mới thấy lòng nhân ái nhiệm mầu. Một bước lùi để người kia bước tới, Một ánh nhìn để nỗi đau tan phai. Chỉ khi sống như thể là nhau, Ta mới biết tình người không phai. [Outro] Chỉ khi sống như thể là nhau, Ta mới biết tình người... không bao giờ phai.
    Love
    Like
    Wow
    Sad
    Angry
    17
    2 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI7/9- Bài hát chương 39: Đặt mình vào vị trí người khác – Henry Le
    [Verse 1]
    Có khi tôi đi giữa đời, nhìn người ngã trên đường,
    Một ánh mắt buồn, một bàn tay run rẩy.
    Nếu tôi mang đôi giày ấy, liệu tôi có đứng vững?
    Hay cũng lạc lối trong cơn gió chập chùng?
    [Pre-Chorus]
    Thế giới đâu chỉ là mình,
    Có bao nỗi đau chẳng nói thành lời.
    Khi ta mở lòng một lần thôi,
    Sẽ thấy trái tim chung một nhịp đời.

    [Chorus]
    Đặt mình vào vị trí người khác,
    Ta mới hiểu hết những vết thương sâu.
    Đặt mình vào vị trí người khác,
    Ta mới thấy lòng nhân ái nhiệm mầu.
    Một bước lùi để người kia bước tới,
    Một ánh nhìn để nỗi đau tan phai.
    Chỉ khi sống như thể là nhau,
    Ta mới biết tình người không phai.

    [Verse 2]
    Có khi tôi nghe tiếng cười, nhưng sau đó là nước mắt,
    Một giấc mơ vụn vỡ trong bóng đêm dài.
    Nếu tôi mang nỗi đau kia, liệu tôi còn hy vọng?
    Hay buông xuôi trong vòng xoáy phũ phàng?

    [Pre-Chorus]
    Đừng vội phán xét một ai,
    Khi ta chưa từng bước đi cùng họ.
    Một cái chạm, một lời an ủi,
    Có thể thắp sáng cả một cuộc đời.

    [Chorus]
    Đặt mình vào vị trí người khác,
    Ta mới hiểu hết những vết thương sâu.
    Đặt mình vào vị trí người khác,
    Ta mới thấy lòng nhân ái nhiệm mầu.
    Một bước lùi để người kia bước tới,
    Một ánh nhìn để nỗi đau tan phai.
    Chỉ khi sống như thể là nhau,
    Ta mới biết tình người không phai.

    [Bridge]
    Nếu ngày mai tôi chính là họ,
    Tôi mong ai sẽ nắm tay tôi?
    Nếu đời đưa ta vào chỗ tối,
    Xin hãy cùng nhau thắp lửa mà soi.

    [Chorus – Lặp lại & cao trào]
    Đặt mình vào vị trí người khác,
    Ta mới hiểu hết những vết thương sâu.
    Đặt mình vào vị trí người khác,
    Ta mới thấy lòng nhân ái nhiệm mầu.
    Một bước lùi để người kia bước tới,
    Một ánh nhìn để nỗi đau tan phai.
    Chỉ khi sống như thể là nhau,
    Ta mới biết tình người không phai.

    [Outro]
    Chỉ khi sống như thể là nhau,
    Ta mới biết tình người... không bao giờ phai.
    Đọc thêm
    HNI7/9- Bài hát chương 39: Đặt mình vào vị trí người khác – Henry Le [Verse 1] Có khi tôi đi giữa đời, nhìn người ngã trên đường, Một ánh mắt buồn, một bàn tay run rẩy. Nếu tôi mang đôi giày ấy, liệu tôi có đứng vững? Hay cũng lạc lối trong cơn gió chập chùng? [Pre-Chorus] Thế giới đâu chỉ là mình, Có bao nỗi đau chẳng nói thành lời. Khi ta mở lòng một lần thôi, Sẽ thấy trái tim chung một nhịp đời. [Chorus] Đặt mình vào vị trí người khác, Ta mới hiểu hết những vết thương sâu. Đặt mình vào vị trí người khác, Ta mới thấy lòng nhân ái nhiệm mầu. Một bước lùi để người kia bước tới, Một ánh nhìn để nỗi đau tan phai. Chỉ khi sống như thể là nhau, Ta mới biết tình người không phai. [Verse 2] Có khi tôi nghe tiếng cười, nhưng sau đó là nước mắt, Một giấc mơ vụn vỡ trong bóng đêm dài. Nếu tôi mang nỗi đau kia, liệu tôi còn hy vọng? Hay buông xuôi trong vòng xoáy phũ phàng? [Pre-Chorus] Đừng vội phán xét một ai, Khi ta chưa từng bước đi cùng họ. Một cái chạm, một lời an ủi, Có thể thắp sáng cả một cuộc đời. [Chorus] Đặt mình vào vị trí người khác, Ta mới hiểu hết những vết thương sâu. Đặt mình vào vị trí người khác, Ta mới thấy lòng nhân ái nhiệm mầu. Một bước lùi để người kia bước tới, Một ánh nhìn để nỗi đau tan phai. Chỉ khi sống như thể là nhau, Ta mới biết tình người không phai. [Bridge] Nếu ngày mai tôi chính là họ, Tôi mong ai sẽ nắm tay tôi? Nếu đời đưa ta vào chỗ tối, Xin hãy cùng nhau thắp lửa mà soi. [Chorus – Lặp lại & cao trào] Đặt mình vào vị trí người khác, Ta mới hiểu hết những vết thương sâu. Đặt mình vào vị trí người khác, Ta mới thấy lòng nhân ái nhiệm mầu. Một bước lùi để người kia bước tới, Một ánh nhìn để nỗi đau tan phai. Chỉ khi sống như thể là nhau, Ta mới biết tình người không phai. [Outro] Chỉ khi sống như thể là nhau, Ta mới biết tình người... không bao giờ phai. Đọc thêm
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    14
    2 Bình luận 0 Chia sẽ
  • CÂU ĐỐ BUỎI CHIEU NGÀY 7/9/2025
    Đề 1: Cơ thể con người cần nhiều chất dinh dưỡng khác nhau để duy trì sự sống, phát triển và hoạt động hiệu quả. Trong đó, có 6 nhóm chất dinh dưỡng thiết yếu:1. Chất bột đường (Carbohydrate):   Nguồn năng lượng chính cho cơ thể.   Có nhiều trong cơm, mì, khoai, ngô, yến mạch, trái...
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    14
    3 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 7/9 - 5. Bài hát chương 40
    Yêu Mình Như Người Bạn Thân

    Verse 1
    Tôi đã đi qua bao ngày giông tố,
    Đã nhiều lần trách chính bản thân mình.
    Ngã gục trong những tiếng thở dài,
    Quên mất rằng tim này vẫn đang sống.
    Pre-chorus
    Nếu tôi không nắm lấy tay mình,
    Ai sẽ lau giọt nước mắt kia?
    Nếu tôi không bước tiếp cùng mình,
    Ai sẽ dìu tôi ra khỏi bóng đêm?
    Chorus
    Yêu lấy chính tôi, như người bạn tốt nhất,
    Ôm lấy nỗi đau, và hát cùng giấc mơ.
    Mỗi vết sẹo trên thân là câu chuyện đẹp,
    Mỗi lần yếu đuối lại dạy tôi mạnh mẽ hơn.
    Yêu lấy chính tôi, không cần phải hoàn hảo,
    Chỉ cần thật lòng, bước đi với trái tim.
    Yêu thương chính mình, như người bạn thân thiết,
    Để ngày mai, tôi lại có thể yêu đời.
    Verse 2
    Bao năm qua tôi chạy theo bóng dáng,
    Tìm tình yêu ở tận chốn xa xôi.
    Mà quên rằng trong từng hơi thở,
    Có một người luôn đợi – đó là tôi.
    Pre-chorus
    Nếu tôi biết nói lời dịu dàng,
    Cho chính mình mỗi khi yếu đuối.
    Nếu tôi biết tha thứ bao lần,
    Tôi sẽ thấy mình cũng thật xứng đáng.
    Chorus
    Yêu lấy chính tôi, như người bạn tốt nhất,
    Ôm lấy nỗi đau, và hát cùng giấc mơ.
    Mỗi vết sẹo trên thân là câu chuyện đẹp,
    Mỗi lần yếu đuối lại dạy tôi mạnh mẽ hơn.
    Yêu lấy chính tôi, không cần phải hoàn hảo,
    Chỉ cần thật lòng, bước đi với trái tim.
    Yêu thương chính mình, như người bạn thân thiết,
    Để ngày mai, tôi lại có thể yêu đời.
    Bridge
    Có khi tôi sẽ gục ngã,
    Nhưng rồi chính tôi sẽ nâng tôi dậy.
    Có khi thế giới quay lưng,
    Nhưng tôi vẫn còn một người bạn – là tôi.
    Chorus (cao trào)
    Yêu lấy chính tôi, như người bạn tốt nhất,
    Dù ngoài kia có bão tố ngập tràn.
    Mỗi giấc mơ tôi ươm lại từ tro tàn,
    Mỗi bước chân là một niềm kiêu hãnh.
    Yêu lấy chính tôi, không cần phải hoàn hảo,
    Chỉ cần thật lòng, bước đi với trái tim.
    Yêu thương chính mình, như người bạn thân thiết,
    Để ngày mai, tôi lại có thể yêu người.
    Outro
    Yêu mình… như người bạn thân…
    Yêu mình… để biết cách yêu thương nhân gian…
    HNI 7/9 - 5. 🎵Bài hát chương 40 🎤Yêu Mình Như Người Bạn Thân Verse 1 Tôi đã đi qua bao ngày giông tố, Đã nhiều lần trách chính bản thân mình. Ngã gục trong những tiếng thở dài, Quên mất rằng tim này vẫn đang sống. Pre-chorus Nếu tôi không nắm lấy tay mình, Ai sẽ lau giọt nước mắt kia? Nếu tôi không bước tiếp cùng mình, Ai sẽ dìu tôi ra khỏi bóng đêm? Chorus Yêu lấy chính tôi, như người bạn tốt nhất, Ôm lấy nỗi đau, và hát cùng giấc mơ. Mỗi vết sẹo trên thân là câu chuyện đẹp, Mỗi lần yếu đuối lại dạy tôi mạnh mẽ hơn. Yêu lấy chính tôi, không cần phải hoàn hảo, Chỉ cần thật lòng, bước đi với trái tim. Yêu thương chính mình, như người bạn thân thiết, Để ngày mai, tôi lại có thể yêu đời. Verse 2 Bao năm qua tôi chạy theo bóng dáng, Tìm tình yêu ở tận chốn xa xôi. Mà quên rằng trong từng hơi thở, Có một người luôn đợi – đó là tôi. Pre-chorus Nếu tôi biết nói lời dịu dàng, Cho chính mình mỗi khi yếu đuối. Nếu tôi biết tha thứ bao lần, Tôi sẽ thấy mình cũng thật xứng đáng. Chorus Yêu lấy chính tôi, như người bạn tốt nhất, Ôm lấy nỗi đau, và hát cùng giấc mơ. Mỗi vết sẹo trên thân là câu chuyện đẹp, Mỗi lần yếu đuối lại dạy tôi mạnh mẽ hơn. Yêu lấy chính tôi, không cần phải hoàn hảo, Chỉ cần thật lòng, bước đi với trái tim. Yêu thương chính mình, như người bạn thân thiết, Để ngày mai, tôi lại có thể yêu đời. Bridge Có khi tôi sẽ gục ngã, Nhưng rồi chính tôi sẽ nâng tôi dậy. Có khi thế giới quay lưng, Nhưng tôi vẫn còn một người bạn – là tôi. Chorus (cao trào) Yêu lấy chính tôi, như người bạn tốt nhất, Dù ngoài kia có bão tố ngập tràn. Mỗi giấc mơ tôi ươm lại từ tro tàn, Mỗi bước chân là một niềm kiêu hãnh. Yêu lấy chính tôi, không cần phải hoàn hảo, Chỉ cần thật lòng, bước đi với trái tim. Yêu thương chính mình, như người bạn thân thiết, Để ngày mai, tôi lại có thể yêu người. Outro Yêu mình… như người bạn thân… Yêu mình… để biết cách yêu thương nhân gian…
    Love
    Like
    Wow
    Angry
    17
    6 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI. ..8-9. Bài hát chương 39: Đặt mình vào vị trí người khác – Henry Le
    [Verse 1]
    Có khi tôi đi giữa đời, nhìn người ngã trên đường,
    Một ánh mắt buồn, một bàn tay run rẩy.
    Nếu tôi mang đôi giày ấy, liệu tôi có đứng vững?
    Hay cũng lạc lối trong cơn gió chập chùng?
    [Pre-Chorus]
    Thế giới đâu chỉ là mình,
    Có bao nỗi đau chẳng nói thành lời.
    Khi ta mở lòng một lần thôi,
    Sẽ thấy trái tim chung một nhịp đời.

    [Chorus]
    Đặt mình vào vị trí người khác,
    Ta mới hiểu hết những vết thương sâu.
    Đặt mình vào vị trí người khác,
    Ta mới thấy lòng nhân ái nhiệm mầu.
    Một bước lùi để người kia bước tới,
    Một ánh nhìn để nỗi đau tan phai.
    Chỉ khi sống như thể là nhau,
    Ta mới biết tình người không phai.

    [Verse 2]
    Có khi tôi nghe tiếng cười, nhưng sau đó là nước mắt,
    Một giấc mơ vụn vỡ trong bóng đêm dài.
    Nếu tôi mang nỗi đau kia, liệu tôi còn hy vọng?
    Hay buông xuôi trong vòng xoáy phũ phàng?

    [Pre-Chorus]
    Đừng vội phán xét một ai,
    Khi ta chưa từng bước đi cùng họ.
    Một cái chạm, một lời an ủi,
    Có thể thắp sáng cả một cuộc đời.

    [Chorus]
    Đặt mình vào vị trí người khác,
    Ta mới hiểu hết những vết thương sâu.
    Đặt mình vào vị trí người khác,
    Ta mới thấy lòng nhân ái nhiệm mầu.
    Một bước lùi để người kia bước tới,
    Một ánh nhìn để nỗi đau tan phai.
    Chỉ khi sống như thể là nhau,
    Ta mới biết tình người không phai.

    [Bridge]
    Nếu ngày mai tôi chính là họ,
    Tôi mong ai sẽ nắm tay tôi?
    Nếu đời đưa ta vào chỗ tối,
    Xin hãy cùng nhau thắp lửa mà soi.

    [Chorus – Lặp lại & cao trào]
    Đặt mình vào vị trí người khác,
    Ta mới hiểu hết những vết thương sâu.
    Đặt mình vào vị trí người khác,
    Ta mới thấy lòng nhân ái nhiệm mầu.
    Một bước lùi để người kia bước tới,
    Một ánh nhìn để nỗi đau tan phai.
    Chỉ khi sống như thể là nhau,
    Ta mới biết tình người không phai.

    [Outro]
    Chỉ khi sống như thể là nhau,
    Ta mới biết tình người... không bao giờ phai.

    Đọc thêm

    HNI. ..8-9. Bài hát chương 39: Đặt mình vào vị trí người khác – Henry Le [Verse 1] Có khi tôi đi giữa đời, nhìn người ngã trên đường, Một ánh mắt buồn, một bàn tay run rẩy. Nếu tôi mang đôi giày ấy, liệu tôi có đứng vững? Hay cũng lạc lối trong cơn gió chập chùng? [Pre-Chorus] Thế giới đâu chỉ là mình, Có bao nỗi đau chẳng nói thành lời. Khi ta mở lòng một lần thôi, Sẽ thấy trái tim chung một nhịp đời. [Chorus] Đặt mình vào vị trí người khác, Ta mới hiểu hết những vết thương sâu. Đặt mình vào vị trí người khác, Ta mới thấy lòng nhân ái nhiệm mầu. Một bước lùi để người kia bước tới, Một ánh nhìn để nỗi đau tan phai. Chỉ khi sống như thể là nhau, Ta mới biết tình người không phai. [Verse 2] Có khi tôi nghe tiếng cười, nhưng sau đó là nước mắt, Một giấc mơ vụn vỡ trong bóng đêm dài. Nếu tôi mang nỗi đau kia, liệu tôi còn hy vọng? Hay buông xuôi trong vòng xoáy phũ phàng? [Pre-Chorus] Đừng vội phán xét một ai, Khi ta chưa từng bước đi cùng họ. Một cái chạm, một lời an ủi, Có thể thắp sáng cả một cuộc đời. [Chorus] Đặt mình vào vị trí người khác, Ta mới hiểu hết những vết thương sâu. Đặt mình vào vị trí người khác, Ta mới thấy lòng nhân ái nhiệm mầu. Một bước lùi để người kia bước tới, Một ánh nhìn để nỗi đau tan phai. Chỉ khi sống như thể là nhau, Ta mới biết tình người không phai. [Bridge] Nếu ngày mai tôi chính là họ, Tôi mong ai sẽ nắm tay tôi? Nếu đời đưa ta vào chỗ tối, Xin hãy cùng nhau thắp lửa mà soi. [Chorus – Lặp lại & cao trào] Đặt mình vào vị trí người khác, Ta mới hiểu hết những vết thương sâu. Đặt mình vào vị trí người khác, Ta mới thấy lòng nhân ái nhiệm mầu. Một bước lùi để người kia bước tới, Một ánh nhìn để nỗi đau tan phai. Chỉ khi sống như thể là nhau, Ta mới biết tình người không phai. [Outro] Chỉ khi sống như thể là nhau, Ta mới biết tình người... không bao giờ phai. Đọc thêm 
    Like
    Love
    Haha
    Wow
    Sad
    Angry
    15
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • Nội Bài (HAN) - Pleiku (PXU) 12/09/2025

    Vietjet Air VJ427 07:45 vé máy bay 974.000

    Vietjet Air VJ423 15:40 vé máy bay 974.000

    Vietnam Airlines VN1615 07:35 vé máy bay 1.428.000

    Vietnam Airlines VN247,VN1422 10:00 vé máy bay 4.307.000

    Vietnam Airlines VN211,VN1422 11:00 vé máy bay 4.307.000

    đã bao gốm thuế phí

    Liên hệ: 0925642617 - 0964507862 - (0886912037 số này có zalo
    Nội Bài (HAN) - Pleiku (PXU) 12/09/2025 Vietjet Air VJ427 07:45 vé máy bay 974.000 Vietjet Air VJ423 15:40 vé máy bay 974.000 Vietnam Airlines VN1615 07:35 vé máy bay 1.428.000 Vietnam Airlines VN247,VN1422 10:00 vé máy bay 4.307.000 Vietnam Airlines VN211,VN1422 11:00 vé máy bay 4.307.000 đã bao gốm thuế phí Liên hệ: 0925642617 - 0964507862 - (0886912037 số này có zalo
    Like
    Love
    Wow
    Haha
    Angry
    16
    0 Bình luận 0 Chia sẽ