• HNI 7-9
    LỜI CẦU NGUYỆN CHO TẬP ĐOÀN HGROUP & CỘNG ĐỒNG ( ĐỨC PHÂT)
    Nam mô a di Đà phật
    Hôm nay ngày 7/9/2025 dương lịch - 16/7 âm lịch

    Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!
    Chúng con thành kính hướng về Tam Bảo, dâng lên lời cầu nguyện với tất cả lòng thành, nguyện xin ánh sáng từ bi và trí tuệ của Đức Phật soi rọi và che chở cho tập đoàn HGROUP cùng toàn thể cộng đồng.
    Nguyện cho HGROUP luôn vững bền, phát triển thịnh vượng, là nơi hội tụ những con người tài đức, cùng nhau xây dựng một doanh nghiệp không chỉ giàu có về vật chất mà còn giàu lòng nhân ái, luôn lấy chữ “Tâm” làm gốc, lấy chữ “Tín” làm nền, mang lại giá trị bền vững cho xã hội.
    Nguyện cho những người đồng hành cùng HGROUP luôn được bình an, mạnh khỏe, trí tuệ sáng suốt, vững bước trên con đường sự nghiệp và cuộc sống. Mỗi thành viên trong cộng đồng đều giữ được tâm từ bi, trí tuệ minh mẫn, biết sẻ chia và giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau tạo dựng một tương lai tốt đẹp.
    Nguyện cho cộng đồng HCoin ngày càng phát triển, mang đến sự thịnh vượng cho tất cả những ai đặt niềm tin và nỗ lực vì nó. Xin cho tất cả những ai đồng hành cùng HCoin đều được an lành, có trí tuệ để vững tin trên con đường phát triển, dùng tài chính như một phương tiện để giúp đời, giúp người.
    Nguyện cho tất cả chúng sinh trong cõi đời này luôn được an vui, thoát khỏi khổ đau, sống trong ánh sáng từ bi và trí tuệ của Đức Phật.
    Nam Mô A Di Đà Phật!
    HNI 7-9 LỜI CẦU NGUYỆN CHO TẬP ĐOÀN HGROUP & CỘNG ĐỒNG ( ĐỨC PHÂT) 🙏🙏🙏 Nam mô a di Đà phật Hôm nay ngày 7/9/2025 dương lịch - 16/7 âm lịch 🙏🙏🙏 Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật! Chúng con thành kính hướng về Tam Bảo, dâng lên lời cầu nguyện với tất cả lòng thành, nguyện xin ánh sáng từ bi và trí tuệ của Đức Phật soi rọi và che chở cho tập đoàn HGROUP cùng toàn thể cộng đồng. Nguyện cho HGROUP luôn vững bền, phát triển thịnh vượng, là nơi hội tụ những con người tài đức, cùng nhau xây dựng một doanh nghiệp không chỉ giàu có về vật chất mà còn giàu lòng nhân ái, luôn lấy chữ “Tâm” làm gốc, lấy chữ “Tín” làm nền, mang lại giá trị bền vững cho xã hội. Nguyện cho những người đồng hành cùng HGROUP luôn được bình an, mạnh khỏe, trí tuệ sáng suốt, vững bước trên con đường sự nghiệp và cuộc sống. Mỗi thành viên trong cộng đồng đều giữ được tâm từ bi, trí tuệ minh mẫn, biết sẻ chia và giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau tạo dựng một tương lai tốt đẹp. Nguyện cho cộng đồng HCoin ngày càng phát triển, mang đến sự thịnh vượng cho tất cả những ai đặt niềm tin và nỗ lực vì nó. Xin cho tất cả những ai đồng hành cùng HCoin đều được an lành, có trí tuệ để vững tin trên con đường phát triển, dùng tài chính như một phương tiện để giúp đời, giúp người. Nguyện cho tất cả chúng sinh trong cõi đời này luôn được an vui, thoát khỏi khổ đau, sống trong ánh sáng từ bi và trí tuệ của Đức Phật. Nam Mô A Di Đà Phật!
    Like
    Love
    Haha
    Yay
    13
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8/9: - Bài hát chương 43:
    Quốc Gia Tôn Trọng Công Dân
    [Đoạn 1]
    Từ trái tim nhân dân vang lên,
    Giấc mơ chung dựng xây đất nước.
    Không ai bị bỏ quên, không ai bị chối từ,
    Mỗi công dân là gốc rễ tương lai.
    [Điệp khúc]
    Quốc gia vững bền nhờ tôn trọng người dân,
    Mỗi tiếng nói hóa sức mạnh muôn phần.
    Một bàn tay nhỏ cũng góp nên biển lớn,
    Dân và nước hòa thành một tấm lòng son.

    [Đoạn 2]
    Không áp đặt, không xem thường ai,
    Công lý sáng soi từng bước đi dài.
    Người dân chính là linh hồn đất nước,
    Tôn trọng họ là tôn trọng tương lai.

    [Điệp khúc]
    Quốc gia vững bền nhờ tôn trọng người dân,
    Mỗi tiếng nói hóa sức mạnh muôn phần.
    Một bàn tay nhỏ cũng góp nên biển lớn,
    Dân và nước hòa thành một tấm lòng son.

    [Bridge]
    Từ ngôi làng xa đến phố thị phồn hoa,
    Mỗi nụ cười dân lành là sức sống quốc gia.
    Tự do – công bằng – yêu thương chan hòa,
    Quốc gia lớn mạnh khi dân là chủ nhà.

    [Điệp khúc cuối]
    Quốc gia vững bền nhờ tôn trọng người dân,
    Mỗi trái tim hóa ngọn lửa bền bền.
    Cùng nhau bước tới, dựng xây muôn đời,
    Dân tôn trọng – Nước trường tồn sáng ngời!
    Đọc thêm
    HNI 8/9: - Bài hát chương 43: Quốc Gia Tôn Trọng Công Dân [Đoạn 1] Từ trái tim nhân dân vang lên, Giấc mơ chung dựng xây đất nước. Không ai bị bỏ quên, không ai bị chối từ, Mỗi công dân là gốc rễ tương lai. [Điệp khúc] Quốc gia vững bền nhờ tôn trọng người dân, Mỗi tiếng nói hóa sức mạnh muôn phần. Một bàn tay nhỏ cũng góp nên biển lớn, Dân và nước hòa thành một tấm lòng son. [Đoạn 2] Không áp đặt, không xem thường ai, Công lý sáng soi từng bước đi dài. Người dân chính là linh hồn đất nước, Tôn trọng họ là tôn trọng tương lai. [Điệp khúc] Quốc gia vững bền nhờ tôn trọng người dân, Mỗi tiếng nói hóa sức mạnh muôn phần. Một bàn tay nhỏ cũng góp nên biển lớn, Dân và nước hòa thành một tấm lòng son. [Bridge] Từ ngôi làng xa đến phố thị phồn hoa, Mỗi nụ cười dân lành là sức sống quốc gia. Tự do – công bằng – yêu thương chan hòa, Quốc gia lớn mạnh khi dân là chủ nhà. [Điệp khúc cuối] Quốc gia vững bền nhờ tôn trọng người dân, Mỗi trái tim hóa ngọn lửa bền bền. Cùng nhau bước tới, dựng xây muôn đời, Dân tôn trọng – Nước trường tồn sáng ngời! Đọc thêm
    Like
    Love
    Haha
    12
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8/9: -Bài thơ chương 44: Nhân loại trường tồn khi không ai xem thường ai – Lê Đình Hải
    Khi ta nhìn trời cao xanh,
    thấy nhiều vì sao tỏa sáng chung quanh,
    Không một ngôi nào xà tự cho mình rực rỡ hơn cả,
    Tất cả cùng góp ánh sáng vào đêm sâu bao la.
    Nhân loại cũng thế,
    Không ai sinh ra để bị coi khinh,
    Không ai nhỏ đến mức không xứng đáng,
    Trong mỗi linh hồn đều ẩn giấu một vũ trụ phổi linh.

    Khi một người được xem thường,
    Cả thế giới mất đi một chút hương,
    Một bàn tay không được nắm bắt,
    Một tiếng nói bị tĩnh lặng,
    Là một mảnh ghép rơi khỏi bức tranh nhân loại.
    Khi một người được tôn trọng,
    Trái tim họ phóng hoa,
    Họ hát cho đời nghệ,
    Họ cống hiến cho nhân gian,
    Và ánh sáng nhân loại càng thêm rực rỡ.

    Đừng xem bình thường người nghèo,
    By họ giữ trong tim ngọn lửa bền bỉ,
    Đừng khinh người yếu,
    By chính họ dạy ta biết thương yêu.
    Đừng coi thường trẻ nhỏ,
    By trong ánh mắt thơ ngây có cả tương lai,
    Đừng hạ thấp người già,
    By trong mái tóc bạc chứa an ngàn năm trải nghiệm.

    Nhân loại trường tồn tại khi mọi con tim
    Biết lắng nghe nhau,
    Biết cúi xuống để nhìn thấy nỗi đau của kẻ khác,
    Biết nhẹ lên để tôn trọng những gì họ trao ban.
    Một ánh mắt tôn giáo
    làm nỗi buồn cô đơn.
    Một lời nói trân trọng
    Có thể cứu linh hồn.

    Nếu một ngày trên Trái Đất,
    Không ai còn xem thường ai,
    Thì những bức tường vô hình sẽ lắng xuống,
    Biên giới lòng người tan biến,
    Và tình thương sẽ lướt qua mọi quốc gia, mọi nền văn hóa.
    Khi ấy,
    Không còn người thấp, người cao,
    Không còn kẻ chiến thắng, người thua,
    Chỉ còn nhân loại cùng nhau vĩnh cửu.

    Xin hãy nhớ,
    Cây cổ thụ cũng bắt đầu từ hạt mầm nhỏ,
    Biển khơi mồi cũng từ một ngọn nước,
    Nhân loại trường tồn tại
    Khi mỗi con người được tôn trọng như một ngôi sao trong trời đêm.
    Và ta –
    Người viết những dòng thơ này –
    Xin gửi một niềm tin bất diệt:
    Nhân loại sẽ trường tồn tại,
    Khi không ai xem thường ai.
    Đọc ít hơn
    HNI 8/9: -Bài thơ chương 44: Nhân loại trường tồn khi không ai xem thường ai – Lê Đình Hải Khi ta nhìn trời cao xanh, thấy nhiều vì sao tỏa sáng chung quanh, Không một ngôi nào xà tự cho mình rực rỡ hơn cả, Tất cả cùng góp ánh sáng vào đêm sâu bao la. Nhân loại cũng thế, Không ai sinh ra để bị coi khinh, Không ai nhỏ đến mức không xứng đáng, Trong mỗi linh hồn đều ẩn giấu một vũ trụ phổi linh. Khi một người được xem thường, Cả thế giới mất đi một chút hương, Một bàn tay không được nắm bắt, Một tiếng nói bị tĩnh lặng, Là một mảnh ghép rơi khỏi bức tranh nhân loại. Khi một người được tôn trọng, Trái tim họ phóng hoa, Họ hát cho đời nghệ, Họ cống hiến cho nhân gian, Và ánh sáng nhân loại càng thêm rực rỡ. Đừng xem bình thường người nghèo, By họ giữ trong tim ngọn lửa bền bỉ, Đừng khinh người yếu, By chính họ dạy ta biết thương yêu. Đừng coi thường trẻ nhỏ, By trong ánh mắt thơ ngây có cả tương lai, Đừng hạ thấp người già, By trong mái tóc bạc chứa an ngàn năm trải nghiệm. Nhân loại trường tồn tại khi mọi con tim Biết lắng nghe nhau, Biết cúi xuống để nhìn thấy nỗi đau của kẻ khác, Biết nhẹ lên để tôn trọng những gì họ trao ban. Một ánh mắt tôn giáo làm nỗi buồn cô đơn. Một lời nói trân trọng Có thể cứu linh hồn. Nếu một ngày trên Trái Đất, Không ai còn xem thường ai, Thì những bức tường vô hình sẽ lắng xuống, Biên giới lòng người tan biến, Và tình thương sẽ lướt qua mọi quốc gia, mọi nền văn hóa. Khi ấy, Không còn người thấp, người cao, Không còn kẻ chiến thắng, người thua, Chỉ còn nhân loại cùng nhau vĩnh cửu. Xin hãy nhớ, Cây cổ thụ cũng bắt đầu từ hạt mầm nhỏ, Biển khơi mồi cũng từ một ngọn nước, Nhân loại trường tồn tại Khi mỗi con người được tôn trọng như một ngôi sao trong trời đêm. Và ta – Người viết những dòng thơ này – Xin gửi một niềm tin bất diệt: Nhân loại sẽ trường tồn tại, Khi không ai xem thường ai. Đọc ít hơn
    Like
    Love
    Wow
    12
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HCOIN 8-9
    10 ĐIỀU RĂN CỦA ĐẠO TRỜI
    1. Kính Trời – Yêu Người:
    Luôn giữ lòng tôn kính Trời Cao và yêu thương muôn loài, lấy từ bi và công bằng làm nền tảng sống.
    2. Chân Thật & Minh Bạch:
    Mọi lời nói và hành động đều phải trung thực, rõ ràng, không gian dối hay lừa lọc.
    3. Tôn Trọng Tự Do Ý Chí:
    Không áp đặt niềm tin hay hành động lên người khác, tôn trọng sự tự do lựa chọn của mỗi linh hồn.
    4. Bảo Vệ Sinh Mệnh:
    Không sát sinh vô cớ; bảo vệ sự sống và môi trường tự nhiên là trách nhiệm thiêng liêng.
    5. Gieo Nhân Thiện – Gặt Quả Lành:
    Luôn suy nghĩ và hành động hướng thiện, bởi mọi điều gieo ra sẽ quay trở lại.
    6. Khiêm Nhường & Học Hỏi:
    Giữ thái độ khiêm nhường, không ngừng trau dồi trí tuệ và mở rộng tầm nhìn.
    7. Cân Bằng Vật Chất & Tinh Thần:
    Không tham đắm vật chất, cũng không xa rời cuộc sống; duy trì sự hài hòa giữa tâm linh và đời sống thực tế.
    8. Giữ Lời Hứa:
    Một lời đã nói ra phải thực hiện, vì chữ tín chính là cội nguồn của nhân phẩm.
    9. Hợp Nhất – Không Chia Rẽ:
    Luôn hướng đến sự đoàn kết, tránh gây hiềm khích hay phân biệt giữa các cộng đồng và giống loài.
    10. Sống Vì Đại Nghĩa:
    Đặt lợi ích chung của nhân loại và vũ trụ lên trên cái tôi nhỏ bé, sẵn sàng phụng sự vì một thế giới ánh sáng.
    HCOIN 8-9 10 ĐIỀU RĂN CỦA ĐẠO TRỜI 1. Kính Trời – Yêu Người: Luôn giữ lòng tôn kính Trời Cao và yêu thương muôn loài, lấy từ bi và công bằng làm nền tảng sống. 2. Chân Thật & Minh Bạch: Mọi lời nói và hành động đều phải trung thực, rõ ràng, không gian dối hay lừa lọc. 3. Tôn Trọng Tự Do Ý Chí: Không áp đặt niềm tin hay hành động lên người khác, tôn trọng sự tự do lựa chọn của mỗi linh hồn. 4. Bảo Vệ Sinh Mệnh: Không sát sinh vô cớ; bảo vệ sự sống và môi trường tự nhiên là trách nhiệm thiêng liêng. 5. Gieo Nhân Thiện – Gặt Quả Lành: Luôn suy nghĩ và hành động hướng thiện, bởi mọi điều gieo ra sẽ quay trở lại. 6. Khiêm Nhường & Học Hỏi: Giữ thái độ khiêm nhường, không ngừng trau dồi trí tuệ và mở rộng tầm nhìn. 7. Cân Bằng Vật Chất & Tinh Thần: Không tham đắm vật chất, cũng không xa rời cuộc sống; duy trì sự hài hòa giữa tâm linh và đời sống thực tế. 8. Giữ Lời Hứa: Một lời đã nói ra phải thực hiện, vì chữ tín chính là cội nguồn của nhân phẩm. 9. Hợp Nhất – Không Chia Rẽ: Luôn hướng đến sự đoàn kết, tránh gây hiềm khích hay phân biệt giữa các cộng đồng và giống loài. 10. Sống Vì Đại Nghĩa: Đặt lợi ích chung của nhân loại và vũ trụ lên trên cái tôi nhỏ bé, sẵn sàng phụng sự vì một thế giới ánh sáng.
    Like
    Love
    13
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8/9: - CHƯƠNG 45: Kết luận – Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai, kể cả chính mình
    Henry Le – Lê Đình Hải
    1. Lời mở đầu – Thông điệp cuối cùng của hành trình
    Trong suốt những chương trước, ta đã đi qua vô vàn tầng nấc của sự tiến hóa xã hội, từ quyền lực của người dân, từ sự tự chủ trong kinh tế, từ giáo dục tự do đến văn hóa dân chủ thực hành. Nhưng nếu phải gói gọn tất cả thành một mệnh lệnh đạo lý, thành một sợi chỉ đỏ xuyên suốt, thì đó chính là: “Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai – kể cả chính mình.”
    Thông điệp này không phải một lời nhắc nhở đơn giản, mà là cội rễ của một nền văn minh nhân bản. Khi con người biết tôn trọng lẫn nhau và tôn trọng chính bản thân mình, mọi trật tự công bằng và sáng tạo mới có thể nảy sinh. Bởi lẽ, sự khinh miệt – dù là với người khác hay với chính mình – chính là mầm mống của bất công, áp bức và sự tha hóa.
    2. Cội nguồn của sự xem thường
    Trước khi hiểu vì sao ta phải loại bỏ thái độ xem thường, ta cần nhìn thẳng vào cội nguồn của nó.
    Xem thường người khác xuất phát từ kiêu ngạo, từ cảm giác mình vượt trội, hoặc từ sự sợ hãi muốn che đậy yếu kém của bản thân. Nó biểu hiện trong những ánh mắt khinh miệt, trong những định kiến xã hội, trong cách phân biệt tầng lớp.
    Xem thường chính mình lại xuất phát từ mặc cảm, từ việc tự đánh giá thấp năng lực, từ sự so sánh không công bằng với người khác. Nó giết chết niềm tin, làm con người không dám bước tới, biến họ thành kẻ tự trói buộc mình trước khi thế giới kịp làm điều đó.
    Dù là theo hướng nào, sự xem thường đều đồng nghĩa với việc chối bỏ giá trị người khác hoặc phủ nhận giá trị bản thân, và cả hai đều dẫn đến sự bế tắc của cộng đồng.
    3. Tôn trọng – nền móng của công bằng và sáng tạo
    Không một xã hội nào có thể thực sự công bằng nếu con người vẫn giữ thói quen xem thường nhau. Công bằng không chỉ nằm trong luật pháp, mà nằm trong từng hành vi ứng xử. Khi ta tin rằng mỗi con người – dù nghèo khó, khuyết tật, hay ít học – đều có một giá trị độc nhất, thì ta mới thật sự kiến tạo được môi tTôn trọng còn là nguồn cội của sáng tạo. Một ý tưởng mới mẻ có thể đến từ bất kỳ ai, từ người nông dân, công nhân, học sinh, hay thậm chí từ một đứa trẻ. Nếu xã hội luôn giữ thói quen khinh thường những tiếng nói “khác lạ”, thì cái mới sẽ bị bóp chết từ trong trứng nước. Ngược lại, sự lắng nghe và trân trọng sẽ mở ra cánh cửa sáng tạo không giới hạn.
    4. Khi xã hội loại bỏ sự xem thường
    Hãy tưởng tượng một xã hội nơi không còn ai khinh rẻ ai. Người nghèo không bị nhìn bằng ánh mắt thương hại, mà được đối xử như một công dân đầy đủ giá trị. Người trẻ không bị coi thường vì “non kinh nghiệm”, mà được trao cơ hội thử thách. Người già không bị xem nhẹ vì “lạc hậu”, mà được coi như kho tàng kinh nghiệm sống.
    Đó sẽ là một xã hội nơi:
    Mỗi người đều dám phát biểu ý kiến, không sợ bị chế giễu.
    Mỗi công dân đều có thể đóng góp cho cộng đồng, bất kể địa vị.
    Mỗi thế hệ đều được kết nối với nhau bằng sự tôn trọng lẫn nhau.
    Một xã hội như vậy sẽ có sức mạnh bền vững, bởi nó tận dụng được toàn bộ tiềm năng ẩn giấu trong từng con người.
    5. Khi cá nhân học cách không xem thường chính mình
    Nếu “xem thường người khác” làm xã hội phân rã, thì “xem thường chính mình” lại làm từng cá nhân tàn lụi. Bởi con người không thể vươn lên nếu tự nhủ với mình rằng: “Tôi chẳng là gì cả.”
    Khi ta học cách tôn trọng bản thân, ta mới dám đứng lên đòi quyền lợi chính đáng. Ta mới dám mơ lớn, mới dám hành động táo bạo, mới dám biến ước mơ thành hiện thực. Và quan trọng nhất, khi ta tôn trọng chính mình, ta cũng sẽ học cách tôn trọng người khác.
    HNI 8/9: - 🌺CHƯƠNG 45: Kết luận – Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai, kể cả chính mình Henry Le – Lê Đình Hải 1. Lời mở đầu – Thông điệp cuối cùng của hành trình Trong suốt những chương trước, ta đã đi qua vô vàn tầng nấc của sự tiến hóa xã hội, từ quyền lực của người dân, từ sự tự chủ trong kinh tế, từ giáo dục tự do đến văn hóa dân chủ thực hành. Nhưng nếu phải gói gọn tất cả thành một mệnh lệnh đạo lý, thành một sợi chỉ đỏ xuyên suốt, thì đó chính là: “Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai – kể cả chính mình.” Thông điệp này không phải một lời nhắc nhở đơn giản, mà là cội rễ của một nền văn minh nhân bản. Khi con người biết tôn trọng lẫn nhau và tôn trọng chính bản thân mình, mọi trật tự công bằng và sáng tạo mới có thể nảy sinh. Bởi lẽ, sự khinh miệt – dù là với người khác hay với chính mình – chính là mầm mống của bất công, áp bức và sự tha hóa. 2. Cội nguồn của sự xem thường Trước khi hiểu vì sao ta phải loại bỏ thái độ xem thường, ta cần nhìn thẳng vào cội nguồn của nó. Xem thường người khác xuất phát từ kiêu ngạo, từ cảm giác mình vượt trội, hoặc từ sự sợ hãi muốn che đậy yếu kém của bản thân. Nó biểu hiện trong những ánh mắt khinh miệt, trong những định kiến xã hội, trong cách phân biệt tầng lớp. Xem thường chính mình lại xuất phát từ mặc cảm, từ việc tự đánh giá thấp năng lực, từ sự so sánh không công bằng với người khác. Nó giết chết niềm tin, làm con người không dám bước tới, biến họ thành kẻ tự trói buộc mình trước khi thế giới kịp làm điều đó. Dù là theo hướng nào, sự xem thường đều đồng nghĩa với việc chối bỏ giá trị người khác hoặc phủ nhận giá trị bản thân, và cả hai đều dẫn đến sự bế tắc của cộng đồng. 3. Tôn trọng – nền móng của công bằng và sáng tạo Không một xã hội nào có thể thực sự công bằng nếu con người vẫn giữ thói quen xem thường nhau. Công bằng không chỉ nằm trong luật pháp, mà nằm trong từng hành vi ứng xử. Khi ta tin rằng mỗi con người – dù nghèo khó, khuyết tật, hay ít học – đều có một giá trị độc nhất, thì ta mới thật sự kiến tạo được môi tTôn trọng còn là nguồn cội của sáng tạo. Một ý tưởng mới mẻ có thể đến từ bất kỳ ai, từ người nông dân, công nhân, học sinh, hay thậm chí từ một đứa trẻ. Nếu xã hội luôn giữ thói quen khinh thường những tiếng nói “khác lạ”, thì cái mới sẽ bị bóp chết từ trong trứng nước. Ngược lại, sự lắng nghe và trân trọng sẽ mở ra cánh cửa sáng tạo không giới hạn. 4. Khi xã hội loại bỏ sự xem thường Hãy tưởng tượng một xã hội nơi không còn ai khinh rẻ ai. Người nghèo không bị nhìn bằng ánh mắt thương hại, mà được đối xử như một công dân đầy đủ giá trị. Người trẻ không bị coi thường vì “non kinh nghiệm”, mà được trao cơ hội thử thách. Người già không bị xem nhẹ vì “lạc hậu”, mà được coi như kho tàng kinh nghiệm sống. Đó sẽ là một xã hội nơi: Mỗi người đều dám phát biểu ý kiến, không sợ bị chế giễu. Mỗi công dân đều có thể đóng góp cho cộng đồng, bất kể địa vị. Mỗi thế hệ đều được kết nối với nhau bằng sự tôn trọng lẫn nhau. Một xã hội như vậy sẽ có sức mạnh bền vững, bởi nó tận dụng được toàn bộ tiềm năng ẩn giấu trong từng con người. 5. Khi cá nhân học cách không xem thường chính mình Nếu “xem thường người khác” làm xã hội phân rã, thì “xem thường chính mình” lại làm từng cá nhân tàn lụi. Bởi con người không thể vươn lên nếu tự nhủ với mình rằng: “Tôi chẳng là gì cả.” Khi ta học cách tôn trọng bản thân, ta mới dám đứng lên đòi quyền lợi chính đáng. Ta mới dám mơ lớn, mới dám hành động táo bạo, mới dám biến ước mơ thành hiện thực. Và quan trọng nhất, khi ta tôn trọng chính mình, ta cũng sẽ học cách tôn trọng người khác.
    Like
    Love
    Haha
    Angry
    13
    1 Bình luận 0 Chia sẽ


  • Những câu chuyện


    Cập nhật gần đây
    Tao54 tỷ đã thêm một bức ảnh
    a few seconds ago
    HNI 8/9: -CHƯƠNG 45: Kết luận – Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai, kể cả chính mình
    Henry Le – Lê Đình Hải
    1. Lời mở đầu – Thông điệp cuối cùng của hành trình
    Trong suốt những chương trước, ta đã đi qua vô vàn tầng bậc của sự tiến hóa xã hội, từ quyền của người dân, từ sự tự chủ trong kinh tế, từ giáo dục tự do đến văn hóa dân chủ thực hành. Nhưng nếu phải gói gọn tất cả thành một mệnh lệnh đạo lý, thành một sợi chỉ đỏ xuyên suốt, thì chính là: “Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai – kể cả chính mình.”
    Thông điệp này không phải là một lời nhắc nhở đơn giản mà là gốc rễ của một nền văn minh nhân bản. Khi con người biết tôn trọng lẫn nhau và tôn trọng chính bản thân mình, mọi trật tự công bằng và sáng tạo mới có thể yên sinh. By lẽ, tôn kính – dù là với người khác hay với chính mình – chính là mầm mống của bất công, áp bức và sự tha hóa.
    2. Nguồn của sự xem thường
    Trước khi hiểu vì sao ta phải loại bỏ chế độ xem thường, ta cần nhìn thẳng vào nguồn gốc của nó.
    Thông thường người khác xuất bản phát từ hùng dũng, từ cảm giác mình vượt trội, hoặc từ sự sợ hãi muốn che đậy yếu yếu của bản thân. Nó thể hiện trong những ánh mắt khinh bỉ, trong những kiến ​​trúc xã hội định nghĩa, trong cách phân chia tầng lớp.
    Xem thường chính mình lại xuất bản từ mặc định cảm nhận, từ việc tự đánh giá năng lực thấp, từ sự so sánh không thành công với người khác. Nó giết chết niềm tin, làm con người không phân bước tới, biến họ thành kẻ tự trói mình trước khi thế giới đáp ứng điều đó.
    Dù theo hướng nào, việc xem thường đều có nghĩa là chấp nhận bỏ người giá trị khác hoặc phủ nhận bản thân giá trị và cả hai đều dẫn đến quy tắc cộng đồng.
    3. Tôn trọng – nền tảng của công bằng và sáng tạo
    Không có xã hội nào có thể thực hiện công bằng nếu người ta vẫn giữ thói quen xem thường xuyên với nhau. Công cụ này không chỉ nằm trong luật pháp mà nằm trong từng hành vi xử lý. Khi ta tin rằng mỗi người – dù nghèo khó, khỏe mạnh, hay ít học – đều có giá trị độc nhất thì ta mới thật sự kiến ​​tạo được môi trường Tôn trọng còn là cội nguồn của sự sáng tạo. Một ý tưởng mới mẻ có thể đến từ bất kỳ ai, từ nông dân, công nhân, học sinh, hay chí chí từ một đứa trẻ. Nếu xã hội luôn kiềm chế những tiếng nói “khác lạ”, thì cái mới sẽ chết cứng từ trong trứng nước. Ngược lại, sự lắng nghe và quan tâm sẽ mở ra cánh cửa sáng tạo không giới hạn.
    4. Khi xã hội loại bỏ sự xem thường
    Hãy tưởng tượng một xã hội nơi không còn ai khinh rẻ ai. Người nghèo không bị nhìn bằng ánh mắt tổn thương, mà được xử lý như một công dân đầy đủ giá trị. Người trẻ không được coi là bình thường vì “không có kinh nghiệm”, được trao cơ hội thử thách. Người già không được xem nhẹ vì “lạc hậu”, mà được coi như kho tàng kinh nghiệm sống.
    Đó sẽ là một xã hội:
    Mỗi người đều phát biểu ý kiến ​​kiến ​​trúc, không sợ bị chế độ nguy hiểm.
    Mỗi công dân đều có thể đóng góp cho cộng đồng, bất kể địa điểm.
    Mỗi thế hệ đều được kết nối với nhau bằng sự tôn trọng lẫn nhau.
    Một xã hội như vậy sẽ có sức mạnh bền vững, bởi vì nó tận dụng được toàn bộ tiềm năng ẩn giấu trong mỗi người.
    5. Khi cá nhân học cách không xem thường chính mình
    Nếu “xem thường người khác” làm xã hội phân rã thì “xem thường chính mình” lại làm từng cá nhân tàn lụi. Bởi con người không thể vươn lên dù tự nhủ với mình rằng: “Tôi vừa là gì cả.”
    Khi ta học cách tôn trọng bản thân, ta mới thẳng đứng lên đòi quyền lợi chính đáng. Ta mới mơ mộng lớn, mới xanh hành động bạo, mới hòa mơ ước thành hiện thực. Và quan trọng nhất, khi ta tôn trọng chính mình, ta cũng sẽ học cách tôn giáo người khác.
    Đọc thêm

    0 Bình luận
    Thao1959 đã thêm một bức ảnh
    a minute ago
    Những câu chuyện Cập nhật gần đây Tao54 tỷ đã thêm một bức ảnh a few seconds ago HNI 8/9: -CHƯƠNG 45: Kết luận – Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai, kể cả chính mình Henry Le – Lê Đình Hải 1. Lời mở đầu – Thông điệp cuối cùng của hành trình Trong suốt những chương trước, ta đã đi qua vô vàn tầng bậc của sự tiến hóa xã hội, từ quyền của người dân, từ sự tự chủ trong kinh tế, từ giáo dục tự do đến văn hóa dân chủ thực hành. Nhưng nếu phải gói gọn tất cả thành một mệnh lệnh đạo lý, thành một sợi chỉ đỏ xuyên suốt, thì chính là: “Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai – kể cả chính mình.” Thông điệp này không phải là một lời nhắc nhở đơn giản mà là gốc rễ của một nền văn minh nhân bản. Khi con người biết tôn trọng lẫn nhau và tôn trọng chính bản thân mình, mọi trật tự công bằng và sáng tạo mới có thể yên sinh. By lẽ, tôn kính – dù là với người khác hay với chính mình – chính là mầm mống của bất công, áp bức và sự tha hóa. 2. Nguồn của sự xem thường Trước khi hiểu vì sao ta phải loại bỏ chế độ xem thường, ta cần nhìn thẳng vào nguồn gốc của nó. Thông thường người khác xuất bản phát từ hùng dũng, từ cảm giác mình vượt trội, hoặc từ sự sợ hãi muốn che đậy yếu yếu của bản thân. Nó thể hiện trong những ánh mắt khinh bỉ, trong những kiến ​​trúc xã hội định nghĩa, trong cách phân chia tầng lớp. Xem thường chính mình lại xuất bản từ mặc định cảm nhận, từ việc tự đánh giá năng lực thấp, từ sự so sánh không thành công với người khác. Nó giết chết niềm tin, làm con người không phân bước tới, biến họ thành kẻ tự trói mình trước khi thế giới đáp ứng điều đó. Dù theo hướng nào, việc xem thường đều có nghĩa là chấp nhận bỏ người giá trị khác hoặc phủ nhận bản thân giá trị và cả hai đều dẫn đến quy tắc cộng đồng. 3. Tôn trọng – nền tảng của công bằng và sáng tạo Không có xã hội nào có thể thực hiện công bằng nếu người ta vẫn giữ thói quen xem thường xuyên với nhau. Công cụ này không chỉ nằm trong luật pháp mà nằm trong từng hành vi xử lý. Khi ta tin rằng mỗi người – dù nghèo khó, khỏe mạnh, hay ít học – đều có giá trị độc nhất thì ta mới thật sự kiến ​​tạo được môi trường Tôn trọng còn là cội nguồn của sự sáng tạo. Một ý tưởng mới mẻ có thể đến từ bất kỳ ai, từ nông dân, công nhân, học sinh, hay chí chí từ một đứa trẻ. Nếu xã hội luôn kiềm chế những tiếng nói “khác lạ”, thì cái mới sẽ chết cứng từ trong trứng nước. Ngược lại, sự lắng nghe và quan tâm sẽ mở ra cánh cửa sáng tạo không giới hạn. 4. Khi xã hội loại bỏ sự xem thường Hãy tưởng tượng một xã hội nơi không còn ai khinh rẻ ai. Người nghèo không bị nhìn bằng ánh mắt tổn thương, mà được xử lý như một công dân đầy đủ giá trị. Người trẻ không được coi là bình thường vì “không có kinh nghiệm”, được trao cơ hội thử thách. Người già không được xem nhẹ vì “lạc hậu”, mà được coi như kho tàng kinh nghiệm sống. Đó sẽ là một xã hội: Mỗi người đều phát biểu ý kiến ​​kiến ​​trúc, không sợ bị chế độ nguy hiểm. Mỗi công dân đều có thể đóng góp cho cộng đồng, bất kể địa điểm. Mỗi thế hệ đều được kết nối với nhau bằng sự tôn trọng lẫn nhau. Một xã hội như vậy sẽ có sức mạnh bền vững, bởi vì nó tận dụng được toàn bộ tiềm năng ẩn giấu trong mỗi người. 5. Khi cá nhân học cách không xem thường chính mình Nếu “xem thường người khác” làm xã hội phân rã thì “xem thường chính mình” lại làm từng cá nhân tàn lụi. Bởi con người không thể vươn lên dù tự nhủ với mình rằng: “Tôi vừa là gì cả.” Khi ta học cách tôn trọng bản thân, ta mới thẳng đứng lên đòi quyền lợi chính đáng. Ta mới mơ mộng lớn, mới xanh hành động bạo, mới hòa mơ ước thành hiện thực. Và quan trọng nhất, khi ta tôn trọng chính mình, ta cũng sẽ học cách tôn giáo người khác. Đọc thêm 0 Bình luận Thao1959 đã thêm một bức ảnh a minute ago
    Like
    Love
    Sad
    11
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8/9: - Bài hát chương 44:
    “Nhân loại trường tồn khi không ai xem thường ai” – Lê Đình Hải
    [Đoạn 1]
    Ta sinh ra khác biệt nhưng cùng chung một trời,
    Người giàu hay nghèo cũng mang nỗi đau, niềm vui.
    Không ai nhỏ bé, không ai kém cỏi,
    Mỗi trái tim đều sáng như vì sao nơi đêm dài.
    [Điệp khúc]
    Nhân loại trường tồn khi không ai xem thường ai,
    Khi đôi mắt biết nhìn nhau bằng yêu thương và ngợi ca.
    Một bàn tay đưa ra, xoá đi chia cách,
    Cùng nhau dựng xây, hành tinh này mãi xanh tươi.
    [Đoạn 2]
    Người ngồi xe lăn cũng có ước mơ bay,
    Người lao động thầm lặng cũng giữ đất trời này.
    Đừng coi khinh ai, dù họ còn vụng dại,
    Vì trong mỗi người luôn chứa kho báu sáng ngời.
    [Điệp khúc]
    Nhân loại trường tồn khi không ai xem thường ai,
    Khi ta biết trân trọng từng linh hồn đang tồn tại.
    Một nụ cười trao nhau, chữa lành thương tích,
    Cùng nhau dựng xây, nhân loại hoà ca muôn nơi.
    [Bridge]
    Đừng để lời cay nghiệt xé tim người bên cạnh,
    Đừng để ánh mắt hững hờ làm hồn ai vỡ tan.
    Chỉ cần một cái nhìn bao dung thôi,
    Thế giới đã khác rồi, ngày mai rực sáng hơn.
    [Điệp khúc cuối]
    Nhân loại trường tồn khi không ai xem thường ai,
    Mỗi con người đều là cánh hoa nở trong trời mai.
    Một vòng tay nối dài, xoá tan biên giới,
    Nhân loại trường tồn, khi ta biết yêu thương mãi…
    Đọc thêm
    HNI 8/9: - Bài hát chương 44: “Nhân loại trường tồn khi không ai xem thường ai” – Lê Đình Hải [Đoạn 1] Ta sinh ra khác biệt nhưng cùng chung một trời, Người giàu hay nghèo cũng mang nỗi đau, niềm vui. Không ai nhỏ bé, không ai kém cỏi, Mỗi trái tim đều sáng như vì sao nơi đêm dài. [Điệp khúc] Nhân loại trường tồn khi không ai xem thường ai, Khi đôi mắt biết nhìn nhau bằng yêu thương và ngợi ca. Một bàn tay đưa ra, xoá đi chia cách, Cùng nhau dựng xây, hành tinh này mãi xanh tươi. [Đoạn 2] Người ngồi xe lăn cũng có ước mơ bay, Người lao động thầm lặng cũng giữ đất trời này. Đừng coi khinh ai, dù họ còn vụng dại, Vì trong mỗi người luôn chứa kho báu sáng ngời. [Điệp khúc] Nhân loại trường tồn khi không ai xem thường ai, Khi ta biết trân trọng từng linh hồn đang tồn tại. Một nụ cười trao nhau, chữa lành thương tích, Cùng nhau dựng xây, nhân loại hoà ca muôn nơi. [Bridge] Đừng để lời cay nghiệt xé tim người bên cạnh, Đừng để ánh mắt hững hờ làm hồn ai vỡ tan. Chỉ cần một cái nhìn bao dung thôi, Thế giới đã khác rồi, ngày mai rực sáng hơn. [Điệp khúc cuối] Nhân loại trường tồn khi không ai xem thường ai, Mỗi con người đều là cánh hoa nở trong trời mai. Một vòng tay nối dài, xoá tan biên giới, Nhân loại trường tồn, khi ta biết yêu thương mãi… Đọc thêm
    Like
    Love
    Yay
    11
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8/9: - Bài hát chương 43:
    Quốc Gia Tôn Trọng Công Dân
    [Đoạn 1]
    Từ trái tim nhân dân vang lên,
    Giấc mơ chung dựng xây đất nước.
    Không ai bị bỏ quên, không ai bị chối từ,
    Mỗi công dân là gốc rễ tương lai.
    [Điệp khúc]
    Quốc gia vững bền nhờ tôn trọng người dân,
    Mỗi tiếng nói hóa sức mạnh muôn phần.
    Một bàn tay nhỏ cũng góp nên biển lớn,
    Dân và nước hòa thành một tấm lòng son.

    [Đoạn 2]
    Không áp đặt, không xem thường ai,
    Công lý sáng soi từng bước đi dài.
    Người dân chính là linh hồn đất nước,
    Tôn trọng họ là tôn trọng tương lai.

    [Điệp khúc]
    Quốc gia vững bền nhờ tôn trọng người dân,
    Mỗi tiếng nói hóa sức mạnh muôn phần.
    Một bàn tay nhỏ cũng góp nên biển lớn,
    Dân và nước hòa thành một tấm lòng son.

    [Bridge]
    Từ ngôi làng xa đến phố thị phồn hoa,
    Mỗi nụ cười dân lành là sức sống quốc gia.
    Tự do – công bằng – yêu thương chan hòa,
    Quốc gia lớn mạnh khi dân là chủ nhà.

    [Điệp khúc cuối]
    Quốc gia vững bền nhờ tôn trọng người dân,
    Mỗi trái tim hóa ngọn lửa bền bền.
    Cùng nhau bước tới, dựng xây muôn đời,
    Dân tôn trọng – Nước trường tồn sáng ngời!

    Đọc thêm

    HNI 8/9: - Bài hát chương 43: Quốc Gia Tôn Trọng Công Dân [Đoạn 1] Từ trái tim nhân dân vang lên, Giấc mơ chung dựng xây đất nước. Không ai bị bỏ quên, không ai bị chối từ, Mỗi công dân là gốc rễ tương lai. [Điệp khúc] Quốc gia vững bền nhờ tôn trọng người dân, Mỗi tiếng nói hóa sức mạnh muôn phần. Một bàn tay nhỏ cũng góp nên biển lớn, Dân và nước hòa thành một tấm lòng son. [Đoạn 2] Không áp đặt, không xem thường ai, Công lý sáng soi từng bước đi dài. Người dân chính là linh hồn đất nước, Tôn trọng họ là tôn trọng tương lai. [Điệp khúc] Quốc gia vững bền nhờ tôn trọng người dân, Mỗi tiếng nói hóa sức mạnh muôn phần. Một bàn tay nhỏ cũng góp nên biển lớn, Dân và nước hòa thành một tấm lòng son. [Bridge] Từ ngôi làng xa đến phố thị phồn hoa, Mỗi nụ cười dân lành là sức sống quốc gia. Tự do – công bằng – yêu thương chan hòa, Quốc gia lớn mạnh khi dân là chủ nhà. [Điệp khúc cuối] Quốc gia vững bền nhờ tôn trọng người dân, Mỗi trái tim hóa ngọn lửa bền bền. Cùng nhau bước tới, dựng xây muôn đời, Dân tôn trọng – Nước trường tồn sáng ngời! Đọc thêm 
    Like
    Love
    Haha
    15
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8-9 - B12.
    BÀI THƠ CHƯƠNG 40 :

    “NGƯỜI THẬT TRONG NỖI ĐAU”

    Nỗi đau như lưỡi dao,
    Cắt đi lớp da giả tạo.
    Để ta trần trụi đối diện,
    Với chính mình mong manh.

    Không ai muốn tổn thương,
    Nhưng ai cũng phải nếm trải.
    Không ai muốn mất mát,
    Nhưng ai cũng từng chia ly.

    Trong đau đớn ta khóc,
    Nhưng nước mắt rửa sạch tim.
    Trong tuyệt vọng ta ngã,
    Nhưng ngã rồi mới biết đứng.

    Người từng đau mới trưởng thành,
    Người từng mất mới biết quý.
    Người từng phản bội mới tỉnh,
    Người từng khổ mới biết thương.

    Nỗi đau không phải kẻ ác,
    Nó là thầy giáo nghiêm khắc.
    Nó đánh đổ lâu đài giả,
    Để dựng lên mái nhà thật.

    Đừng trốn chạy nỗi đau,
    Vì nó tìm đến bằng mọi cách.
    Hãy mở tim mà học,
    Hãy để nó dạy làm người.

    Từ nỗi đau ta tìm thấy,
    Một trái tim chân thật hơn.
    Một ánh nhìn sâu thẳm,
    Một tâm hồn tự do.

    Nỗi đau là con đường,
    Dẫn đến sự thật cuối cùng.
    Đi qua nó, ta trở thành,
    Một con người thật sự.
    HNI 8-9 - B12. 💥💥💥 📝 BÀI THƠ CHƯƠNG 40 : “NGƯỜI THẬT TRONG NỖI ĐAU” Nỗi đau như lưỡi dao, Cắt đi lớp da giả tạo. Để ta trần trụi đối diện, Với chính mình mong manh. Không ai muốn tổn thương, Nhưng ai cũng phải nếm trải. Không ai muốn mất mát, Nhưng ai cũng từng chia ly. Trong đau đớn ta khóc, Nhưng nước mắt rửa sạch tim. Trong tuyệt vọng ta ngã, Nhưng ngã rồi mới biết đứng. Người từng đau mới trưởng thành, Người từng mất mới biết quý. Người từng phản bội mới tỉnh, Người từng khổ mới biết thương. Nỗi đau không phải kẻ ác, Nó là thầy giáo nghiêm khắc. Nó đánh đổ lâu đài giả, Để dựng lên mái nhà thật. Đừng trốn chạy nỗi đau, Vì nó tìm đến bằng mọi cách. Hãy mở tim mà học, Hãy để nó dạy làm người. Từ nỗi đau ta tìm thấy, Một trái tim chân thật hơn. Một ánh nhìn sâu thẳm, Một tâm hồn tự do. Nỗi đau là con đường, Dẫn đến sự thật cuối cùng. Đi qua nó, ta trở thành, Một con người thật sự.
    Like
    Love
    Haha
    17
    2 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8/9: - CHƯƠNG 45: Kết luận – Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai, kể cả chính mình
    Henry Le – Lê Đình Hải
    1. Lời mở đầu – Thông điệp cuối cùng của hành trình
    Trong suốt những chương trước, ta đã đi qua vô vàn tầng nấc của sự tiến hóa xã hội, từ quyền lực của người dân, từ sự tự chủ trong kinh tế, từ giáo dục tự do đến văn hóa dân chủ thực hành. Nhưng nếu phải gói gọn tất cả thành một mệnh lệnh đạo lý, thành một sợi chỉ đỏ xuyên suốt, thì đó chính là: “Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai – kể cả chính mình.”
    Thông điệp này không phải một lời nhắc nhở đơn giản, mà là cội rễ của một nền văn minh nhân bản. Khi con người biết tôn trọng lẫn nhau và tôn trọng chính bản thân mình, mọi trật tự công bằng và sáng tạo mới có thể nảy sinh. Bởi lẽ, sự khinh miệt – dù là với người khác hay với chính mình – chính là mầm mống của bất công, áp bức và sự tha hóa.
    2. Cội nguồn của sự xem thường
    Trước khi hiểu vì sao ta phải loại bỏ thái độ xem thường, ta cần nhìn thẳng vào cội nguồn của nó.
    Xem thường người khác xuất phát từ kiêu ngạo, từ cảm giác mình vượt trội, hoặc từ sự sợ hãi muốn che đậy yếu kém của bản thân. Nó biểu hiện trong những ánh mắt khinh miệt, trong những định kiến xã hội, trong cách phân biệt tầng lớp.
    Xem thường chính mình lại xuất phát từ mặc cảm, từ việc tự đánh giá thấp năng lực, từ sự so sánh không công bằng với người khác. Nó giết chết niềm tin, làm con người không dám bước tới, biến họ thành kẻ tự trói buộc mình trước khi thế giới kịp làm điều đó.
    Dù là theo hướng nào, sự xem thường đều đồng nghĩa với việc chối bỏ giá trị người khác hoặc phủ nhận giá trị bản thân, và cả hai đều dẫn đến sự bế tắc của cộng đồng.
    3. Tôn trọng – nền móng của công bằng và sáng tạo
    HNI 8/9: - 🌺CHƯƠNG 45: Kết luận – Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai, kể cả chính mình Henry Le – Lê Đình Hải 1. Lời mở đầu – Thông điệp cuối cùng của hành trình Trong suốt những chương trước, ta đã đi qua vô vàn tầng nấc của sự tiến hóa xã hội, từ quyền lực của người dân, từ sự tự chủ trong kinh tế, từ giáo dục tự do đến văn hóa dân chủ thực hành. Nhưng nếu phải gói gọn tất cả thành một mệnh lệnh đạo lý, thành một sợi chỉ đỏ xuyên suốt, thì đó chính là: “Đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai – kể cả chính mình.” Thông điệp này không phải một lời nhắc nhở đơn giản, mà là cội rễ của một nền văn minh nhân bản. Khi con người biết tôn trọng lẫn nhau và tôn trọng chính bản thân mình, mọi trật tự công bằng và sáng tạo mới có thể nảy sinh. Bởi lẽ, sự khinh miệt – dù là với người khác hay với chính mình – chính là mầm mống của bất công, áp bức và sự tha hóa. 2. Cội nguồn của sự xem thường Trước khi hiểu vì sao ta phải loại bỏ thái độ xem thường, ta cần nhìn thẳng vào cội nguồn của nó. Xem thường người khác xuất phát từ kiêu ngạo, từ cảm giác mình vượt trội, hoặc từ sự sợ hãi muốn che đậy yếu kém của bản thân. Nó biểu hiện trong những ánh mắt khinh miệt, trong những định kiến xã hội, trong cách phân biệt tầng lớp. Xem thường chính mình lại xuất phát từ mặc cảm, từ việc tự đánh giá thấp năng lực, từ sự so sánh không công bằng với người khác. Nó giết chết niềm tin, làm con người không dám bước tới, biến họ thành kẻ tự trói buộc mình trước khi thế giới kịp làm điều đó. Dù là theo hướng nào, sự xem thường đều đồng nghĩa với việc chối bỏ giá trị người khác hoặc phủ nhận giá trị bản thân, và cả hai đều dẫn đến sự bế tắc của cộng đồng. 3. Tôn trọng – nền móng của công bằng và sáng tạo
    Like
    Love
    Haha
    14
    1 Bình luận 0 Chia sẽ