• HNI 9/9https://youtu.be/JDI8cBe4V28?si=rvguzrHN0ubdizj7
    HNI 9/9https://youtu.be/JDI8cBe4V28?si=rvguzrHN0ubdizj7
    Like
    Wow
    Love
    Angry
    9
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 9/ 9https://youtu.be/trsoQbZLXJw?si=u5xWgaRw17p6WRuX
    HNI 9/ 9https://youtu.be/trsoQbZLXJw?si=u5xWgaRw17p6WRuX
    Like
    Wow
    Love
    Haha
    Angry
    10
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 9/9 - B39. BÀI THƠ CHƯƠNG 38 :
    TÂM ĐỨC – NGỌN ĐÈN DẪN LỐI TRONG KỶ NGUYÊN AI

    Trong biển dữ công nghệ dâng trào,
    Máy móc lạnh lùng, trí nhân rực cháy,
    Kỷ nguyên AI mở đường tương lai,
    Nhưng nền móng – chẳng gì ngoài tâm đức.
    Nếu chỉ trí tuệ mà không có tình,
    Con người sẽ hóa cỗ máy vô hồn,
    AI thông minh ngàn lần sáng suốt,
    Nhưng thiếu nhân tâm – cũng chỉ tro tàn.
    Tâm đức là gốc rễ muôn đời,
    Như nước ngầm nuôi rừng xanh vĩnh cửu,
    Không có nó, mọi tòa lâu đài,
    Chỉ một cơn gió đã tan thành mây khói.
    Thế giới mới – bùng nổ ánh sáng,
    Mạng dữ liệu phủ khắp trần gian,
    Nhưng ai giữ được trái tim nhân ái,
    Người ấy chính là chủ nhân thời đại.
    Khoa học có thể đưa ta lên trời,
    Máy móc có thể thay trăm ngàn cánh tay,
    Nhưng chỉ tâm đức – mới giữ được người,
    Khỏi trượt dốc trong tham lam vô tận.
    Một cái nút bấm, có thể diệt muôn dân,
    Một thuật toán, xoay chuyển cả vận mệnh,
    Nếu không có lòng từ bi, nhân nghĩa,
    Thì tương lai nào còn chỗ cho con người?
    Tâm đức – ấy là la bàn chỉ lối,
    Trong đại dương công nghệ mịt mù,
    Không để ta lạc vào mê cung quyền lực,
    Mà dẫn ta trở về với nhân văn.
    Người có tâm đức – dù nghèo vẫn sáng,
    Người không tâm đức – giàu cũng mù lòa,
    Kỷ nguyên mới, tài sản không còn vững,
    Chỉ lòng ngay chính mới sống cùng thời gian.
    Hãy xây AI bằng nền móng yêu thương,
    Hãy lập hệ thống bằng lòng công chính,
    Đừng biến trí tuệ thành xiềng gông xiết,
    Mà hãy làm đôi cánh cho nhân loại bay cao.
    Tâm đức là nguồn vốn vĩnh hằng,
    Không hao mòn, chẳng ai cướp đoạt,
    Một khi gieo, sẽ mọc lên ngàn rừng,
    Che mát muôn đời, nở hoa sự sống.
    Hỡi nhân loại bước vào kỷ nguyên mới,
    Đừng quên rằng ta vốn là con người,
    Máy móc chỉ giúp, chứ không thay thế,
    Tâm đức mới là ngọn lửa bất diệt.
    HNI 9/9 - B39. 🏵️🏵️🏵️📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 38 : TÂM ĐỨC – NGỌN ĐÈN DẪN LỐI TRONG KỶ NGUYÊN AI Trong biển dữ công nghệ dâng trào, Máy móc lạnh lùng, trí nhân rực cháy, Kỷ nguyên AI mở đường tương lai, Nhưng nền móng – chẳng gì ngoài tâm đức. Nếu chỉ trí tuệ mà không có tình, Con người sẽ hóa cỗ máy vô hồn, AI thông minh ngàn lần sáng suốt, Nhưng thiếu nhân tâm – cũng chỉ tro tàn. Tâm đức là gốc rễ muôn đời, Như nước ngầm nuôi rừng xanh vĩnh cửu, Không có nó, mọi tòa lâu đài, Chỉ một cơn gió đã tan thành mây khói. Thế giới mới – bùng nổ ánh sáng, Mạng dữ liệu phủ khắp trần gian, Nhưng ai giữ được trái tim nhân ái, Người ấy chính là chủ nhân thời đại. Khoa học có thể đưa ta lên trời, Máy móc có thể thay trăm ngàn cánh tay, Nhưng chỉ tâm đức – mới giữ được người, Khỏi trượt dốc trong tham lam vô tận. Một cái nút bấm, có thể diệt muôn dân, Một thuật toán, xoay chuyển cả vận mệnh, Nếu không có lòng từ bi, nhân nghĩa, Thì tương lai nào còn chỗ cho con người? Tâm đức – ấy là la bàn chỉ lối, Trong đại dương công nghệ mịt mù, Không để ta lạc vào mê cung quyền lực, Mà dẫn ta trở về với nhân văn. Người có tâm đức – dù nghèo vẫn sáng, Người không tâm đức – giàu cũng mù lòa, Kỷ nguyên mới, tài sản không còn vững, Chỉ lòng ngay chính mới sống cùng thời gian. Hãy xây AI bằng nền móng yêu thương, Hãy lập hệ thống bằng lòng công chính, Đừng biến trí tuệ thành xiềng gông xiết, Mà hãy làm đôi cánh cho nhân loại bay cao. Tâm đức là nguồn vốn vĩnh hằng, Không hao mòn, chẳng ai cướp đoạt, Một khi gieo, sẽ mọc lên ngàn rừng, Che mát muôn đời, nở hoa sự sống. Hỡi nhân loại bước vào kỷ nguyên mới, Đừng quên rằng ta vốn là con người, Máy móc chỉ giúp, chứ không thay thế, Tâm đức mới là ngọn lửa bất diệt.
    Like
    Love
    Angry
    Wow
    11
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 9/9 - BÀI 37 BÀI HÁT CHƯƠNG 37 :
    "PHỤNG SỰ – CHỨ KHÔNG CAI TRỊ"
    [Điệp khúc]
    Phụng sự – chứ không cai trị,
    Trái tim sáng dẫn lối nhân dân.
    Quyền lực hóa thành tình thân,
    Người lãnh đạo mới – hiến dâng cho đời.
    Phụng sự – chứ không cai trị,
    Sứ mệnh thiêng liêng thắp sáng ngày mai.
    Cộng đồng là mái nhà chung,
    Người lãnh đạo sống như ngọn lửa hồng.

    [Đoạn 1]
    Không ngai vàng, không vương miện,
    Chỉ đôi tay chở che nhân dân.
    Không mệnh lệnh, không áp đặt,
    Chỉ lắng nghe tiếng nói chân thành.
    Người lãnh đạo đi giữa đời,
    Không ở trên cao – ở trong lòng người.
    Hạnh phúc chung thay vinh hoa,
    Phụng sự chính là vương quyền thật sự.

    [Điệp khúc]
    Phụng sự – chứ không cai trị,
    Trái tim sáng dẫn lối nhân dân.
    Quyền lực hóa thành tình thân,
    Người lãnh đạo mới – hiến dâng cho đời.
    Phụng sự – chứ không cai trị,
    Sứ mệnh thiêng liêng thắp sáng ngày mai.
    Cộng đồng là mái nhà chung,
    Người lãnh đạo sống như ngọn lửa hồng.

    [Đoạn 2]
    Mỗi bước chân, là hạt giống,
    Tưới yêu thương trong ruộng đồng quê.
    Mỗi ánh mắt, là nguồn sáng,
    Xóa đi bóng tối ích kỷ, dối lừa.
    Người lãnh đạo không cô đơn,
    Bởi vạn con tim cùng chung nhịp đập.
    Khi phụng sự, dân nâng đỡ,
    Chính dân là sức mạnh trường tồn.

    [Điệp khúc nâng cao]
    Phụng sự – chứ không cai trị,
    Lãnh đạo không còn là ngai cao.
    Một bàn tay nắm triệu bàn tay,
    Một giấc mơ nở hoa nhân loại.
    Phụng sự – chứ không cai trị,
    Hơi thở hòa cùng nhịp sống muôn nơi.
    Cộng đồng tựa đại dương xanh,
    Người lãnh đạo hóa thành hạt muối mặn.

    [Đoạn 3]
    Có những ngày gian nan thử thách,
    Người lãnh đạo không lùi, không xa.
    Vì biết rằng sức mạnh thật,
    Chính là nhân dân – nguồn sống bao la.
    Phụng sự không phải hy sinh,
    Mà là hiến dâng để cùng nhau lớn mạnh.
    Người lãnh đạo chính là cầu nối,
    Đưa dân tộc đến bến tự do.

    [Điệp khúc cuối]
    Phụng sự – chứ không cai trị,
    Trái tim sáng dẫn lối nhân dân.
    Quyền lực hóa thành tình thân,
    Người lãnh đạo mới – hiến dâng cho đời.
    Phụng sự – chứ không cai trị,
    Sứ mệnh thiêng liêng thắp sáng ngày mai.
    Cộng đồng là mái nhà chung,
    Người lãnh đạo sống như ngọn lửa hồng.

    [Coda]
    Phụng sự – lời thề bất diệt,
    Không ngai vàng, chỉ một tình thương.
    Lãnh đạo mới – ánh sáng trường tồn,
    Dẫn loài người bước vào kỷ nguyên tự do.
    HNI 9/9 - BÀI 37 🏵️🏵️🏵️ BÀI HÁT CHƯƠNG 37 : "PHỤNG SỰ – CHỨ KHÔNG CAI TRỊ" [Điệp khúc] Phụng sự – chứ không cai trị, Trái tim sáng dẫn lối nhân dân. Quyền lực hóa thành tình thân, Người lãnh đạo mới – hiến dâng cho đời. Phụng sự – chứ không cai trị, Sứ mệnh thiêng liêng thắp sáng ngày mai. Cộng đồng là mái nhà chung, Người lãnh đạo sống như ngọn lửa hồng. [Đoạn 1] Không ngai vàng, không vương miện, Chỉ đôi tay chở che nhân dân. Không mệnh lệnh, không áp đặt, Chỉ lắng nghe tiếng nói chân thành. Người lãnh đạo đi giữa đời, Không ở trên cao – ở trong lòng người. Hạnh phúc chung thay vinh hoa, Phụng sự chính là vương quyền thật sự. [Điệp khúc] Phụng sự – chứ không cai trị, Trái tim sáng dẫn lối nhân dân. Quyền lực hóa thành tình thân, Người lãnh đạo mới – hiến dâng cho đời. Phụng sự – chứ không cai trị, Sứ mệnh thiêng liêng thắp sáng ngày mai. Cộng đồng là mái nhà chung, Người lãnh đạo sống như ngọn lửa hồng. [Đoạn 2] Mỗi bước chân, là hạt giống, Tưới yêu thương trong ruộng đồng quê. Mỗi ánh mắt, là nguồn sáng, Xóa đi bóng tối ích kỷ, dối lừa. Người lãnh đạo không cô đơn, Bởi vạn con tim cùng chung nhịp đập. Khi phụng sự, dân nâng đỡ, Chính dân là sức mạnh trường tồn. [Điệp khúc nâng cao] Phụng sự – chứ không cai trị, Lãnh đạo không còn là ngai cao. Một bàn tay nắm triệu bàn tay, Một giấc mơ nở hoa nhân loại. Phụng sự – chứ không cai trị, Hơi thở hòa cùng nhịp sống muôn nơi. Cộng đồng tựa đại dương xanh, Người lãnh đạo hóa thành hạt muối mặn. [Đoạn 3] Có những ngày gian nan thử thách, Người lãnh đạo không lùi, không xa. Vì biết rằng sức mạnh thật, Chính là nhân dân – nguồn sống bao la. Phụng sự không phải hy sinh, Mà là hiến dâng để cùng nhau lớn mạnh. Người lãnh đạo chính là cầu nối, Đưa dân tộc đến bến tự do. [Điệp khúc cuối] Phụng sự – chứ không cai trị, Trái tim sáng dẫn lối nhân dân. Quyền lực hóa thành tình thân, Người lãnh đạo mới – hiến dâng cho đời. Phụng sự – chứ không cai trị, Sứ mệnh thiêng liêng thắp sáng ngày mai. Cộng đồng là mái nhà chung, Người lãnh đạo sống như ngọn lửa hồng. [Coda] Phụng sự – lời thề bất diệt, Không ngai vàng, chỉ một tình thương. Lãnh đạo mới – ánh sáng trường tồn, Dẫn loài người bước vào kỷ nguyên tự do.
    Like
    Wow
    Love
    Yay
    Angry
    10
    0 Comments 0 Shares
  • https://www.hniquantum.org//photos/11529
    https://www.hniquantum.org//photos/11529
    WWW.HNIQUANTUM.ORG
    Nguyendanhtg - HNI 9/9: 🎶 Bài Hát Chương 44: Hiến...
    HNI 9/9: 🎶 Bài Hát Chương 44: Hiến Chương Đạo Trời Điệp khúc: Hiến Chương Đạo Trời – lời thề muôn đời, Ánh sáng công bằng soi khắp muôn nơi. Cộng đồng đứng chung, một nhịp con tim, DAO hóa lời nguyện, minh bạch tận cùng....
    Like
    Wow
    Love
    Angry
    8
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 10-9. BÀI HÁT CHƯƠNG 38: "TÂM ĐỨC DẪN LỐI TRONG KỶ NGUYÊN AI”
    [Mở đầu – Lời thì thầm đưa vào giấc ngủ]
    (Êm ái, chậm rãi, như một lời ru)
    Ngủ đi em, giữa thế giới đổi thay,
    Máy móc lên ngôi nhưng lòng người vẫn sáng.
    Ngủ đi anh, trong vòng tay nhân loại,
    Giữ lấy Tâm Đức, ngọn đuốc chẳng phai tàn.
    [Điệp khúc 1]
    Ôi Tâm Đức – nền móng của ngày mai,
    Giữa kỷ nguyên AI, vẫn là gốc rễ đời.
    Không trái tim, công nghệ chỉ là khối sắt,
    Có Tâm Đức, thế giới mới nở hoa.
    [Khúc 2 – Lời ru nhẹ nhàng]
    Ngủ đi, mơ thấy loài người bên nhau,
    Không tranh giành, chẳng lừa dối, gian tà.
    Ngủ đi, nghe nhịp tim chung hòa,
    Kết nối nhân gian bằng niềm tin sáng ngời.
    [Điệp khúc 2]
    Tâm Đức là ánh trăng soi lối,
    Dẫn bàn tay công nghệ về phía nhân sinh.
    Máy có trí, nhưng người cần trí huệ,
    Máy biết làm, nhưng người phải biết thương.
    [Khúc 3 – Cầu nối]
    Có thể AI vẽ nên muôn sắc màu,
    Có thể AI thay ta tính toán,
    Nhưng chỉ Tâm Đức cho ta biết thế nào
    Là thương yêu, là hy vọng, là nhân ái.
    [Điệp khúc 3 – Ru khẽ, ấm áp]
    Ngủ đi trong vòng tay nhân loại,
    Ngày mai tỉnh giấc – thế giới vẫn còn xanh.
    Giữ lấy Tâm Đức, giữ lấy lòng nhân,
    Kỷ nguyên mới nở hoa từ chính trái tim.
    [Kết – Lời ru cuối]
    Ngủ đi em, ngủ trong bình an,
    Tâm Đức giữ hồn người trong sáng.
    Ngủ đi anh, ngủ giữa thế gian,
    AI có thể mạnh, nhưng Tâm Đức – bất diệt.
    HNI 10-9. 🏵️🏵️🏵️🎵 BÀI HÁT CHƯƠNG 38: "TÂM ĐỨC DẪN LỐI TRONG KỶ NGUYÊN AI” [Mở đầu – Lời thì thầm đưa vào giấc ngủ] (Êm ái, chậm rãi, như một lời ru) Ngủ đi em, giữa thế giới đổi thay, Máy móc lên ngôi nhưng lòng người vẫn sáng. Ngủ đi anh, trong vòng tay nhân loại, Giữ lấy Tâm Đức, ngọn đuốc chẳng phai tàn. [Điệp khúc 1] Ôi Tâm Đức – nền móng của ngày mai, Giữa kỷ nguyên AI, vẫn là gốc rễ đời. Không trái tim, công nghệ chỉ là khối sắt, Có Tâm Đức, thế giới mới nở hoa. [Khúc 2 – Lời ru nhẹ nhàng] Ngủ đi, mơ thấy loài người bên nhau, Không tranh giành, chẳng lừa dối, gian tà. Ngủ đi, nghe nhịp tim chung hòa, Kết nối nhân gian bằng niềm tin sáng ngời. [Điệp khúc 2] Tâm Đức là ánh trăng soi lối, Dẫn bàn tay công nghệ về phía nhân sinh. Máy có trí, nhưng người cần trí huệ, Máy biết làm, nhưng người phải biết thương. [Khúc 3 – Cầu nối] Có thể AI vẽ nên muôn sắc màu, Có thể AI thay ta tính toán, Nhưng chỉ Tâm Đức cho ta biết thế nào Là thương yêu, là hy vọng, là nhân ái. [Điệp khúc 3 – Ru khẽ, ấm áp] Ngủ đi trong vòng tay nhân loại, Ngày mai tỉnh giấc – thế giới vẫn còn xanh. Giữ lấy Tâm Đức, giữ lấy lòng nhân, Kỷ nguyên mới nở hoa từ chính trái tim. [Kết – Lời ru cuối] Ngủ đi em, ngủ trong bình an, Tâm Đức giữ hồn người trong sáng. Ngủ đi anh, ngủ giữa thế gian, AI có thể mạnh, nhưng Tâm Đức – bất diệt.
    Like
    Love
    Wow
    Haha
    Angry
    12
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 9/9 - Bài hát chương 45
    Lời Nguyện Người Viết Sách

    [Điệp khúc]
    Ta nguyện viết bằng máu tim mình,
    Từng trang giấy hóa thành lời thiêng,
    Không để dân quên nguồn cội,
    Không để đời lạc mất ánh linh thiêng.
    Ngòi bút này là sứ mệnh,
    Ngòi bút này là lời nguyền,
    Ngòi bút này trao trách nhiệm,
    Để muôn đời còn mãi ánh nhân duyên.

    [Đoạn 1]
    Ta viết cho con cháu mai sau,
    Hiểu rằng dân mới là gốc sâu,
    Một trang sách không chỉ là chữ,
    Mà là máu, là hồn, là trách nhiệm cao.
    Ta viết cho nỗi đau nhân thế,
    Cho giọt lệ hóa ánh mặt trời,
    Để dân biết đứng lên làm chủ,
    Không khuất phục trước bóng tối rã rời.

    [Điệp khúc]
    Ta nguyện viết bằng máu tim mình,
    Từng trang giấy hóa thành lời thiêng,
    Không để dân quên nguồn cội,
    Không để đời lạc mất ánh linh thiêng.
    Ngòi bút này là sứ mệnh,
    Ngòi bút này là lời nguyền,
    Ngòi bút này trao trách nhiệm,
    Để muôn đời còn mãi ánh nhân duyên.

    [Đoạn 2]
    Ta viết cho từng người dân nhỏ bé,
    Có tiếng nói trong vận mệnh chung,
    Ta viết để nhắc nhở kẻ mạnh,
    Quyền lực sinh ra là để phụng sự cùng.
    Ngòi bút không run trước cường quyền,
    Ngòi bút không mòn trước bạo tàn,
    Ngòi bút chỉ cúi đầu trước Chân Lý,
    Và ngẩng cao cùng Dân Tộc hiên ngang.

    [Cao trào]
    Lời nguyện này, ta khắc vào trời đất,
    Cho gió mang đi, cho nước ghi vào,
    Nếu một ngày tim ta ngừng đập,
    Thì trang sách vẫn còn sống, còn reo hò cùng nhân gian.
    [Điệp khúc cuối]
    Ta nguyện viết bằng máu tim mình,
    Từng trang giấy hóa thành lời thiêng,
    Không để dân quên nguồn cội,
    Không để đời lạc mất ánh linh thiêng.
    Ngòi bút này là sứ mệnh,
    Ngòi bút này là lời nguyền,
    Ngòi bút này trao trách nhiệm,
    Để muôn đời còn mãi ánh nhân duyên.
    HNI 9/9 - 🎵Bài hát chương 45 Lời Nguyện Người Viết Sách [Điệp khúc] Ta nguyện viết bằng máu tim mình, Từng trang giấy hóa thành lời thiêng, Không để dân quên nguồn cội, Không để đời lạc mất ánh linh thiêng. Ngòi bút này là sứ mệnh, Ngòi bút này là lời nguyền, Ngòi bút này trao trách nhiệm, Để muôn đời còn mãi ánh nhân duyên. [Đoạn 1] Ta viết cho con cháu mai sau, Hiểu rằng dân mới là gốc sâu, Một trang sách không chỉ là chữ, Mà là máu, là hồn, là trách nhiệm cao. Ta viết cho nỗi đau nhân thế, Cho giọt lệ hóa ánh mặt trời, Để dân biết đứng lên làm chủ, Không khuất phục trước bóng tối rã rời. [Điệp khúc] Ta nguyện viết bằng máu tim mình, Từng trang giấy hóa thành lời thiêng, Không để dân quên nguồn cội, Không để đời lạc mất ánh linh thiêng. Ngòi bút này là sứ mệnh, Ngòi bút này là lời nguyền, Ngòi bút này trao trách nhiệm, Để muôn đời còn mãi ánh nhân duyên. [Đoạn 2] Ta viết cho từng người dân nhỏ bé, Có tiếng nói trong vận mệnh chung, Ta viết để nhắc nhở kẻ mạnh, Quyền lực sinh ra là để phụng sự cùng. Ngòi bút không run trước cường quyền, Ngòi bút không mòn trước bạo tàn, Ngòi bút chỉ cúi đầu trước Chân Lý, Và ngẩng cao cùng Dân Tộc hiên ngang. [Cao trào] Lời nguyện này, ta khắc vào trời đất, Cho gió mang đi, cho nước ghi vào, Nếu một ngày tim ta ngừng đập, Thì trang sách vẫn còn sống, còn reo hò cùng nhân gian. [Điệp khúc cuối] Ta nguyện viết bằng máu tim mình, Từng trang giấy hóa thành lời thiêng, Không để dân quên nguồn cội, Không để đời lạc mất ánh linh thiêng. Ngòi bút này là sứ mệnh, Ngòi bút này là lời nguyền, Ngòi bút này trao trách nhiệm, Để muôn đời còn mãi ánh nhân duyên.
    Wow
    Like
    Haha
    Love
    Angry
    11
    0 Comments 0 Shares
  • NguyễnBinh57 : HNI 9/9: THAM GIA Trả lời câu đố chiều:
    Đề 1: Cách bảo vệ mắt khi dùng máy tính
    1. Quy tắc 20–20–20
    Cứ sau 20 phút nhìn màn hình, hãy nhìn ra xa 20 feet (khoảng 6 mét) trong 20 giây để mắt được thư giãn.
    2. Điều chỉnh ánh sáng
    Đặt màn hình ở nơi không bị chói từ cửa sổ hoặc đèn.
    Giảm độ sáng màn hình sao cho gần với ánh sáng môi trường xung quanh.
    3. Chọn kích thước chữ dễ nhìn
    Tăng font chữ, chỉnh độ phân giải phù hợp để không phải căng mắt đọc.
    4. Chớp mắt thường xuyên
    Khi tập trung, bạn dễ quên chớp mắt → dẫn đến khô mắt. Hãy nhắc mình chớp mắt nhiều hơn.
    5. Giữ khoảng cách hợp lý
    Màn hình cách mắt 50–70 cm, ngang hoặc hơi thấp hơn tầm mắt.
    6. Sử dụng kính lọc ánh sáng xanh
    Kính chống ánh sáng xanh hoặc chế độ “Night Shift / Eye Comfort” trên máy tính giúp giảm hại cho mắt.
    7. Uống đủ nước & nhỏ mắt nếu cần
    Uống nước thường xuyên để hạn chế khô mắt.
    Có thể dùng nước mắt nhân tạo (theo hướng dẫn bác sĩ) nếu mắt dễ bị khô.
    8. Nghỉ ngơi hợp lý
    Không nên ngồi máy tính liên tục nhiều giờ. Xen kẽ vận động, xoay vai, thư giãn để máu lưu thông.
    9. Khám mắt định kỳ
    Nếu làm việc nhiều với máy tính, nên khám mắt 6–12 tháng/lần để phát hiện sớm các vấn đề.
    Đề 2:
    Chương 12 đem đến một ý tưởng thật gần gũi nhưng giàu giá trị: tổ chức những hội chợ nhỏ ngay trong lớp học hoặc khu phố. Đây không chỉ là một hoạt động vui chơi, mà còn là một mô hình khởi nghiệp thu nhỏ, gieo vào tâm hồn trẻ em hạt giống sáng tạo, hợp tác và tinh thần kinh doanh.
    Điểm đáng quý là tác giả không hướng trẻ em đến lợi nhuận trước tiên, mà nhấn mạnh ba bài học:
    1. Học cách tạo giá trị
    Các em tự làm đồ thủ công, bánh kẹo, sách vở cũ… để mang ra “gian hàng”.
    Điều này rèn cho trẻ sự khéo léo, óc sáng tạo, và niềm vui khi thấy sản phẩm của mình được người khác trân trọng.
    2. Học cách giao tiếp và hợp tác
    Tổ chức hội chợ buộc các em phải phân công công việc, mời gọi bạn bè, thuyết phục “khách hàng”.
    Đây là bước đầu tiên để trẻ hiểu về teamwork, kỹ năng thuyết trình và cách trao đổi trong thương mại.
    3. Học cách chia sẻ và phụng sự
    Một phần lợi nhuận có thể dùng để gây quỹ lớp, giúp bạn khó khăn, hoặc đóng góp cho hoạt động cộng đồng.
    Qua đó, trẻ hiểu rằng kinh doanh không chỉ để “giàu”, mà còn để lan tỏa niềm vui và sự tử tế.
    NguyễnBinh57 : HNI 9/9: THAM GIA Trả lời câu đố chiều: Đề 1: Cách bảo vệ mắt khi dùng máy tính 1. Quy tắc 20–20–20 Cứ sau 20 phút nhìn màn hình, hãy nhìn ra xa 20 feet (khoảng 6 mét) trong 20 giây để mắt được thư giãn. 2. Điều chỉnh ánh sáng Đặt màn hình ở nơi không bị chói từ cửa sổ hoặc đèn. Giảm độ sáng màn hình sao cho gần với ánh sáng môi trường xung quanh. 3. Chọn kích thước chữ dễ nhìn Tăng font chữ, chỉnh độ phân giải phù hợp để không phải căng mắt đọc. 4. Chớp mắt thường xuyên Khi tập trung, bạn dễ quên chớp mắt → dẫn đến khô mắt. Hãy nhắc mình chớp mắt nhiều hơn. 5. Giữ khoảng cách hợp lý Màn hình cách mắt 50–70 cm, ngang hoặc hơi thấp hơn tầm mắt. 6. Sử dụng kính lọc ánh sáng xanh Kính chống ánh sáng xanh hoặc chế độ “Night Shift / Eye Comfort” trên máy tính giúp giảm hại cho mắt. 7. Uống đủ nước & nhỏ mắt nếu cần Uống nước thường xuyên để hạn chế khô mắt. Có thể dùng nước mắt nhân tạo (theo hướng dẫn bác sĩ) nếu mắt dễ bị khô. 8. Nghỉ ngơi hợp lý Không nên ngồi máy tính liên tục nhiều giờ. Xen kẽ vận động, xoay vai, thư giãn để máu lưu thông. 9. Khám mắt định kỳ Nếu làm việc nhiều với máy tính, nên khám mắt 6–12 tháng/lần để phát hiện sớm các vấn đề. Đề 2: Chương 12 đem đến một ý tưởng thật gần gũi nhưng giàu giá trị: tổ chức những hội chợ nhỏ ngay trong lớp học hoặc khu phố. Đây không chỉ là một hoạt động vui chơi, mà còn là một mô hình khởi nghiệp thu nhỏ, gieo vào tâm hồn trẻ em hạt giống sáng tạo, hợp tác và tinh thần kinh doanh. Điểm đáng quý là tác giả không hướng trẻ em đến lợi nhuận trước tiên, mà nhấn mạnh ba bài học: 1. Học cách tạo giá trị Các em tự làm đồ thủ công, bánh kẹo, sách vở cũ… để mang ra “gian hàng”. Điều này rèn cho trẻ sự khéo léo, óc sáng tạo, và niềm vui khi thấy sản phẩm của mình được người khác trân trọng. 2. Học cách giao tiếp và hợp tác Tổ chức hội chợ buộc các em phải phân công công việc, mời gọi bạn bè, thuyết phục “khách hàng”. Đây là bước đầu tiên để trẻ hiểu về teamwork, kỹ năng thuyết trình và cách trao đổi trong thương mại. 3. Học cách chia sẻ và phụng sự Một phần lợi nhuận có thể dùng để gây quỹ lớp, giúp bạn khó khăn, hoặc đóng góp cho hoạt động cộng đồng. Qua đó, trẻ hiểu rằng kinh doanh không chỉ để “giàu”, mà còn để lan tỏa niềm vui và sự tử tế.
    Love
    Like
    Wow
    Angry
    11
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 10-9. Bài Hát Chương 44: Hiến Chương Đạo Trời
    Điệp khúc:
    Hiến Chương Đạo Trời – lời thề muôn đời,
    Ánh sáng công bằng soi khắp muôn nơi.
    Cộng đồng đứng chung, một nhịp con tim,
    DAO hóa lời nguyện, minh bạch tận cùng.
    Đoạn 1:
    Không còn chia rẽ, chẳng còn dối gian,
    Người với người nối bởi tình thương tràn.
    Quyền lực không ở kẻ nắm ngai vàng,
    Mà ở nhân dân – cộng đồng vững vàng.
    Điệp khúc:
    Hiến Chương Đạo Trời – lời thề muôn đời,
    Ánh sáng công bằng soi khắp muôn nơi.
    Cộng đồng đứng chung, một nhịp con tim,
    DAO hóa lời nguyện, minh bạch tận cùng.

    Đoạn 2:
    Mỗi chữ ghi khắc như sao sáng ngời,
    Mỗi điều cam kết là luật của Trời.
    Không ai cao thấp, chẳng ai làm vua,
    Chỉ có công lý – một lẽ thật thà.
    Điệp khúc:
    Hiến Chương Đạo Trời – lời thề muôn đời,
    Ánh sáng công bằng soi khắp muôn nơi.
    Cộng đồng đứng chung, một nhịp con tim,
    DAO hóa lời nguyện, minh bạch tận cùng.

    Đoạn 3:
    DAO là minh chứng, trí tuệ kết liên,
    Sức mạnh tập thể, lòng người hiển nhiên.
    Hiến chương soi lối, vượt mọi bão giông,
    Một nền văn minh – muôn thế hệ trông.
    Điệp khúc (lặp lớn, hùng tráng):
    Hiến Chương Đạo Trời – lời thề muôn đời,
    Ánh sáng công bằng soi khắp muôn nơi.
    Cộng đồng đứng chung, một nhịp con tim,
    DAO hóa lời nguyện, minh bạch tận cùng.
    Coda (kết thúc):
    Từ hôm nay, ta cùng ký thề,
    Sống thuận Đạo, muôn đời chẳng phai.
    Hiến Chương Đạo Trời –
    Ngọn lửa thiêng soi sáng tương lai.
    HNI 10-9. 🎶 Bài Hát Chương 44: Hiến Chương Đạo Trời Điệp khúc: Hiến Chương Đạo Trời – lời thề muôn đời, Ánh sáng công bằng soi khắp muôn nơi. Cộng đồng đứng chung, một nhịp con tim, DAO hóa lời nguyện, minh bạch tận cùng. Đoạn 1: Không còn chia rẽ, chẳng còn dối gian, Người với người nối bởi tình thương tràn. Quyền lực không ở kẻ nắm ngai vàng, Mà ở nhân dân – cộng đồng vững vàng. Điệp khúc: Hiến Chương Đạo Trời – lời thề muôn đời, Ánh sáng công bằng soi khắp muôn nơi. Cộng đồng đứng chung, một nhịp con tim, DAO hóa lời nguyện, minh bạch tận cùng. Đoạn 2: Mỗi chữ ghi khắc như sao sáng ngời, Mỗi điều cam kết là luật của Trời. Không ai cao thấp, chẳng ai làm vua, Chỉ có công lý – một lẽ thật thà. Điệp khúc: Hiến Chương Đạo Trời – lời thề muôn đời, Ánh sáng công bằng soi khắp muôn nơi. Cộng đồng đứng chung, một nhịp con tim, DAO hóa lời nguyện, minh bạch tận cùng. Đoạn 3: DAO là minh chứng, trí tuệ kết liên, Sức mạnh tập thể, lòng người hiển nhiên. Hiến chương soi lối, vượt mọi bão giông, Một nền văn minh – muôn thế hệ trông. Điệp khúc (lặp lớn, hùng tráng): Hiến Chương Đạo Trời – lời thề muôn đời, Ánh sáng công bằng soi khắp muôn nơi. Cộng đồng đứng chung, một nhịp con tim, DAO hóa lời nguyện, minh bạch tận cùng. Coda (kết thúc): Từ hôm nay, ta cùng ký thề, Sống thuận Đạo, muôn đời chẳng phai. Hiến Chương Đạo Trời – Ngọn lửa thiêng soi sáng tương lai.
    Like
    Wow
    Love
    Haha
    Angry
    10
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 9/9 - B29. . BÀI THƠ CHƯƠNG 35 :
    "CHƯÃ BỆNH BẰNG ĐẠO – LIỆU PHÁP THUẬN TRỜI"

    Trong cõi đời bao nhiêu nỗi đau,
    Người mang bệnh, kẻ u sầu khổ lụy,
    Có khi thuốc thang chẳng thấm vào,
    Có khi thân xác mòn theo ngày tháng.
    Bởi gốc bệnh chẳng ở ngoài thân,
    Mà ẩn trong tâm, trong dòng suy nghĩ.
    Tâm đảo điên, thân liền suy nhược,
    Tâm an hòa, huyết mạch lưu thông.

    Thuận Đạo Trời là liệu pháp diệu kỳ,
    Không cần cắt mổ, không cần đốt cháy,
    Chỉ cần sống hòa cùng nhịp Trời Đất,
    Tâm sáng trong, thân tự nhiên lành.

    I. Tâm bệnh sinh từ lòng người đảo lộn
    Tham sân si kết tủa năm tầng,
    Hận oán trách gieo thành hạt độc.
    Mỗi cơn giận như lửa nung tim,
    Mỗi lo âu như bão dồn phổi.
    Người cứ chạy theo danh vọng hão huyền,
    Người cứ níu lấy hư vinh mong manh,
    Mà quên đi mạch khí của Trời,
    Quên đi hơi thở vốn dĩ an nhiên.

    Đạo chẳng xa, Đạo ở chính mình,
    Trong từng nhịp thở, trong từng ánh mắt.
    Khi lắng xuống, lửa sân dần tắt,
    Khi buông ra, độc tố rời thân.

    II. Thể bệnh – hệ quả của tâm loạn động
    Đêm trắng dài, tim đập bất an,
    Dạ dày thắt lại vì bao điều trăn trở.
    Máu chẳng lưu thông khi gan chứa giận,
    Khí chẳng lên cao khi phổi nặng sầu.
    Những căn bệnh không thuốc nào dập tắt,
    Chỉ có thể chữa khi lòng biết quay về.
    Quay về với thiên nhiên, với nhịp gió mưa,
    Quay về với ánh nắng mai rực rỡ.

    Khi con người thôi cưỡng ép dòng đời,
    Khi thở cùng sông suối, rừng cây,
    Thì thân thể dần trở nên quân bình,
    Mỗi tế bào reo ca nhịp sống.

    III. Thuận Trời – gốc rễ của trị liệu
    Trời cho ta mặt trời chiếu sáng,
    Đất cho ta hạt gạo nuôi thân.
    Nước cho ta mạch nguồn trong vắt,
    Gió cho ta hơi thở thanh lành.
    Nếu biết ăn theo mùa, sống thuận tiết,
    Thì bệnh lui, sức khỏe dâng tràn.
    Nếu biết ngủ theo nhịp ngày đêm,
    Thì trí sáng, tâm bền, thân vững.

    Đạo chẳng phải điều cao xa huyền bí,
    Mà là chân lý giản dị đời thường:
    Hãy sống hòa cùng đất trời muôn thuở,
    Lấy thiên nhiên làm thuốc chữa lành.

    IV. Chữa bệnh bằng Đạo – hành trình trở về
    Không phải tìm trong lâu đài cung điện,
    Không phải mua trong lọ ngọc chai vàng.
    Mà tìm trong một buổi sáng bình minh,
    Trong tiếng gió đưa hương đồng cỏ nội.
    Chữa bệnh bằng Đạo là học cách thở,
    Hít vào bình yên, thở ra lo âu.
    Chữa bệnh bằng Đạo là học cách buông,
    Buông tham, buông giận, buông khổ não.

    Người bệnh tự thành thầy thuốc cho mình,
    Bằng lối sống thuận theo Trời – Đất.
    Bằng lòng biết ơn từng giọt mưa rơi,
    Bằng ánh mắt hiền soi đời nhân hậu.

    V. Kết
    Bệnh là thầy, khổ là bạn,
    Đạo chỉ đường, Trời trao thuốc.
    Ai thuận Trời thì thân tâm tự chữa,
    Ai trái Trời thì bệnh tật khôn nguôi.
    Hãy quay về với nhịp Đạo thiêng liêng,
    Để lòng thanh thản, để thân an vững.
    Chữa bệnh bằng Đạo – liệu pháp của muôn đời,
    Con người khỏe mạnh khi sống thuận Trời.
    HNI 9/9 - B29. 🏵️🏵️🏵️. 📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 35 : "CHƯÃ BỆNH BẰNG ĐẠO – LIỆU PHÁP THUẬN TRỜI" Trong cõi đời bao nhiêu nỗi đau, Người mang bệnh, kẻ u sầu khổ lụy, Có khi thuốc thang chẳng thấm vào, Có khi thân xác mòn theo ngày tháng. Bởi gốc bệnh chẳng ở ngoài thân, Mà ẩn trong tâm, trong dòng suy nghĩ. Tâm đảo điên, thân liền suy nhược, Tâm an hòa, huyết mạch lưu thông. Thuận Đạo Trời là liệu pháp diệu kỳ, Không cần cắt mổ, không cần đốt cháy, Chỉ cần sống hòa cùng nhịp Trời Đất, Tâm sáng trong, thân tự nhiên lành. I. Tâm bệnh sinh từ lòng người đảo lộn Tham sân si kết tủa năm tầng, Hận oán trách gieo thành hạt độc. Mỗi cơn giận như lửa nung tim, Mỗi lo âu như bão dồn phổi. Người cứ chạy theo danh vọng hão huyền, Người cứ níu lấy hư vinh mong manh, Mà quên đi mạch khí của Trời, Quên đi hơi thở vốn dĩ an nhiên. Đạo chẳng xa, Đạo ở chính mình, Trong từng nhịp thở, trong từng ánh mắt. Khi lắng xuống, lửa sân dần tắt, Khi buông ra, độc tố rời thân. II. Thể bệnh – hệ quả của tâm loạn động Đêm trắng dài, tim đập bất an, Dạ dày thắt lại vì bao điều trăn trở. Máu chẳng lưu thông khi gan chứa giận, Khí chẳng lên cao khi phổi nặng sầu. Những căn bệnh không thuốc nào dập tắt, Chỉ có thể chữa khi lòng biết quay về. Quay về với thiên nhiên, với nhịp gió mưa, Quay về với ánh nắng mai rực rỡ. Khi con người thôi cưỡng ép dòng đời, Khi thở cùng sông suối, rừng cây, Thì thân thể dần trở nên quân bình, Mỗi tế bào reo ca nhịp sống. III. Thuận Trời – gốc rễ của trị liệu Trời cho ta mặt trời chiếu sáng, Đất cho ta hạt gạo nuôi thân. Nước cho ta mạch nguồn trong vắt, Gió cho ta hơi thở thanh lành. Nếu biết ăn theo mùa, sống thuận tiết, Thì bệnh lui, sức khỏe dâng tràn. Nếu biết ngủ theo nhịp ngày đêm, Thì trí sáng, tâm bền, thân vững. Đạo chẳng phải điều cao xa huyền bí, Mà là chân lý giản dị đời thường: Hãy sống hòa cùng đất trời muôn thuở, Lấy thiên nhiên làm thuốc chữa lành. IV. Chữa bệnh bằng Đạo – hành trình trở về Không phải tìm trong lâu đài cung điện, Không phải mua trong lọ ngọc chai vàng. Mà tìm trong một buổi sáng bình minh, Trong tiếng gió đưa hương đồng cỏ nội. Chữa bệnh bằng Đạo là học cách thở, Hít vào bình yên, thở ra lo âu. Chữa bệnh bằng Đạo là học cách buông, Buông tham, buông giận, buông khổ não. Người bệnh tự thành thầy thuốc cho mình, Bằng lối sống thuận theo Trời – Đất. Bằng lòng biết ơn từng giọt mưa rơi, Bằng ánh mắt hiền soi đời nhân hậu. V. Kết Bệnh là thầy, khổ là bạn, Đạo chỉ đường, Trời trao thuốc. Ai thuận Trời thì thân tâm tự chữa, Ai trái Trời thì bệnh tật khôn nguôi. Hãy quay về với nhịp Đạo thiêng liêng, Để lòng thanh thản, để thân an vững. Chữa bệnh bằng Đạo – liệu pháp của muôn đời, Con người khỏe mạnh khi sống thuận Trời.
    Like
    Wow
    Love
    Sad
    Angry
    8
    0 Comments 0 Shares