• CÂU ĐỐ CHIỀU 1/9
    Câu 1:
    Trong Đông y, khí huyết đầy đủ giúp cơ thể khỏe mạnh, da dẻ hồng hào, tinh thần minh mẫn. Để bồi bổ khí huyết, ta nên chú trọng những nhóm thực phẩm sau:
    1. Thịt đỏ (bò, dê, lợn nạc): Giúp bổ huyết, giàu sắt và vitamin B12.
    2. Gan động vật : Đặc biệt là gan gà, gan lợn – bổ máu, phòng thiếu máu.
    3. Hải sản (tôm, cua, cá): Cung cấp kẽm, sắt và protein tốt cho khí huyết.
    4. Ngũ cốc nguyên hạt gạo lứt, yến mạch, kê…): Giúp dưỡng khí, tăng năng lượng.
    5. Các loại đậu đậu đỏ, đậu đen, đậu xanh): Thanh lọc, bổ khí huyết.
    6. Rau lá xanh đậm rau ngót, cải bó xôi, rau dền…): Giàu sắt, axit folic.
    7. Trái cây bổ máu táo, nho, lựu, dâu tây, cam…): Bổ sung vitamin C giúp hấp thụ sắt tốt hơn.
    8. Thảo dược, món ăn dưỡng huyết. Như kỷ tử, táo đỏ, nhân sâm, gà hầm thuốc bắc.
    Nguyên tắc: Ăn đa dạng, kết hợp đạm động vật và thực vật, đồng thời duy trì lối sống lành mạnh để khí huyết lưu thông tốt.

    Câu 2: Cảm nhận về Chương 4 – “Bán các món đồ không dùng nữa cho người khác”**
    *(trong sách trắng 1000 Ý TƯỞNG KHỞI NGHIỆP CHO CÁC EM BÉ tác giả Henry Le – Lê Đình Hải)
    Chương 4 mang đến một ý tưởng khởi nghiệp rất gần gũi và thực tế: bán đi những món đồ không còn dùng nữa. Điều này giúp trẻ em hiểu được rằng, giá trị không chỉ nằm ở việc mua sắm mới mà còn ở khả năng tái sử dụng và trao đổi
    Ý tưởng này rèn cho các em:
    * Tư duy tiết kiệm Không lãng phí đồ dùng còn giá trị.
    * Khả năng kinh doanh: Biết định giá, thương lượng, giới thiệu sản phẩm.
    * Tinh thần chia sẻ: Giúp người khác có được món đồ với giá rẻ hơn, vừa có lợi cho bản thân, vừa có lợi cho xã hội.
    * Ý thức bảo vệ môi trường: Giảm rác thải, tăng vòng đời sản phẩm.
    Cảm nhận cá nhân, chương này thật sự hữu ích vì nó cho thấy khởi nghiệp không cần vốn lớn, chỉ cần tư duy đổi mới và hành động nhỏ** cũng có thể mang lại giá trị. Đặc biệt, đây là một bài học sống động về “từ bỏ để tạo mới” – khi ta dám buông những thứ không còn cần.
    CÂU ĐỐ CHIỀU 1/9 Câu 1: Trong Đông y, khí huyết đầy đủ giúp cơ thể khỏe mạnh, da dẻ hồng hào, tinh thần minh mẫn. Để bồi bổ khí huyết, ta nên chú trọng những nhóm thực phẩm sau: 1. Thịt đỏ (bò, dê, lợn nạc): Giúp bổ huyết, giàu sắt và vitamin B12. 2. Gan động vật : Đặc biệt là gan gà, gan lợn – bổ máu, phòng thiếu máu. 3. Hải sản (tôm, cua, cá): Cung cấp kẽm, sắt và protein tốt cho khí huyết. 4. Ngũ cốc nguyên hạt gạo lứt, yến mạch, kê…): Giúp dưỡng khí, tăng năng lượng. 5. Các loại đậu đậu đỏ, đậu đen, đậu xanh): Thanh lọc, bổ khí huyết. 6. Rau lá xanh đậm rau ngót, cải bó xôi, rau dền…): Giàu sắt, axit folic. 7. Trái cây bổ máu táo, nho, lựu, dâu tây, cam…): Bổ sung vitamin C giúp hấp thụ sắt tốt hơn. 8. Thảo dược, món ăn dưỡng huyết. Như kỷ tử, táo đỏ, nhân sâm, gà hầm thuốc bắc. 👉 Nguyên tắc: Ăn đa dạng, kết hợp đạm động vật và thực vật, đồng thời duy trì lối sống lành mạnh để khí huyết lưu thông tốt. Câu 2: Cảm nhận về Chương 4 – “Bán các món đồ không dùng nữa cho người khác”** *(trong sách trắng 1000 Ý TƯỞNG KHỞI NGHIỆP CHO CÁC EM BÉ tác giả Henry Le – Lê Đình Hải) Chương 4 mang đến một ý tưởng khởi nghiệp rất gần gũi và thực tế: bán đi những món đồ không còn dùng nữa. Điều này giúp trẻ em hiểu được rằng, giá trị không chỉ nằm ở việc mua sắm mới mà còn ở khả năng tái sử dụng và trao đổi Ý tưởng này rèn cho các em: * Tư duy tiết kiệm Không lãng phí đồ dùng còn giá trị. * Khả năng kinh doanh: Biết định giá, thương lượng, giới thiệu sản phẩm. * Tinh thần chia sẻ: Giúp người khác có được món đồ với giá rẻ hơn, vừa có lợi cho bản thân, vừa có lợi cho xã hội. * Ý thức bảo vệ môi trường: Giảm rác thải, tăng vòng đời sản phẩm. Cảm nhận cá nhân, chương này thật sự hữu ích vì nó cho thấy khởi nghiệp không cần vốn lớn, chỉ cần tư duy đổi mới và hành động nhỏ** cũng có thể mang lại giá trị. Đặc biệt, đây là một bài học sống động về “từ bỏ để tạo mới” – khi ta dám buông những thứ không còn cần.
    Love
    Like
    Yay
    Wow
    15
    5 Bình luận 0 Chia sẽ
  • Câu đố chiều 1/9
    Câu 1:
    Để bồi bổ khí huyết, bạn nên chú trọng đến những thực phẩm giúp:

    Sinh huyết (bổ máu)

    Hoạt huyết (lưu thông máu)

    Bổ khí (tăng năng lượng, sức bền)


    Nhóm thực phẩm tốt cho khí huyết

    1. Thịt đỏ nạc (bò, dê, cừu, gà ác) – giàu sắt, vitamin B12, tạo hồng cầu.
    2. Gan động vật (gan gà, gan lợn) – bổ huyết rất mạnh, nên ăn vừa phải.
    3. Trứng gà, trứng vịt lộn – bổ khí, giàu protein và vi chất.
    4. Các loại đậu (đậu đỏ, đậu đen, đậu xanh) – hỗ trợ tuần hoàn máu, bổ thận.
    5. Hạt và ngũ cốc nguyên cám (vừng đen, hạt óc chó, hạt bí, yến mạch) – cung cấp sắt và magie.
    6. Rau xanh đậm (rau ngót, rau muống, cải bó xôi) – giàu sắt, acid folic, vitamin K.
    7. Củ quả màu đỏ (củ dền, cà rốt, khoai lang tím, táo đỏ, nho đỏ, lựu) – giúp sinh huyết, lưu thông khí.
    8. Đông y khuyên: dùng thêm táo tàu, kỷ tử, long nhãn, nhân sâm, hoàng kỳ… trong các món canh, cháo hoặc trà.
    Lưu ý:
    Ăn đủ chất, kết hợp cả đạm – rau – hạt – trái cây.
    Uống nhiều nước ấm, hạn chế đồ lạnh vì làm ứ trệ khí huyết.
    Tập thể dục nhẹ như đi bộ, yoga, khí công để khí huyết lưu thông.
    Một món ăn điển hình: Cháo gà ác hầm táo đỏ – kỷ tử – hạt sen: vừa bổ khí, vừa dưỡng huyết, tốt cho cả nam lẫn nữ.
    Câu 2:
    Chương 4 gợi cho mình một ý tưởng rất gần gũi mà lại chứa đựng tinh thần khởi nghiệp rõ rệt: biết biến cái “không cần” của mình thành cái “cần thiết” của người khác.
    Ở tuổi thơ, mỗi em nhỏ đều có những món đồ chơi cũ, sách vở đã đọc xong, quần áo không vừa… Nếu biết cách chia sẻ và bán lại cho những bạn khác, đó không chỉ là một giao dịch nhỏ, mà còn là bài học về giá trị, sự tiết kiệm và tinh thần trao đổi công bằng.
    Mình cảm nhận rằng: chương này không đơn thuần nói về chuyện buôn bán, mà dạy các em tư duy vòng tuần hoàn – không lãng phí, không bỏ đi những gì còn hữu ích. Đây chính là một bước đi nhỏ nhưng có thể mở ra một nền kinh tế xanh, bền vững ngay từ tuổi thơ.
    Điều quan trọng hơn, khi trẻ thực hành ý tưởng này, các em còn học được:
    Cách giao tiếp khi thương lượng với người mua.
    Cách định giá để món đồ cũ trở thành giá trị mới.
    Tinh thần sẻ chia khi thấy món đồ của mình lại mang niềm vui cho bạn khác.
    Thông điệp mà chương 4 truyền tải là:
    “Khởi nghiệp không cần bắt đầu từ điều to tát. Chỉ cần biết trân trọng giá trị của những điều nhỏ bé, em đã có thể tạo ra một dòng chảy trao đổi và học được bài học làm người
    Câu đố chiều 1/9 Câu 1: Để bồi bổ khí huyết, bạn nên chú trọng đến những thực phẩm giúp: Sinh huyết (bổ máu) Hoạt huyết (lưu thông máu) Bổ khí (tăng năng lượng, sức bền) 🌿 Nhóm thực phẩm tốt cho khí huyết 1. Thịt đỏ nạc (bò, dê, cừu, gà ác) – giàu sắt, vitamin B12, tạo hồng cầu. 2. Gan động vật (gan gà, gan lợn) – bổ huyết rất mạnh, nên ăn vừa phải. 3. Trứng gà, trứng vịt lộn – bổ khí, giàu protein và vi chất. 4. Các loại đậu (đậu đỏ, đậu đen, đậu xanh) – hỗ trợ tuần hoàn máu, bổ thận. 5. Hạt và ngũ cốc nguyên cám (vừng đen, hạt óc chó, hạt bí, yến mạch) – cung cấp sắt và magie. 6. Rau xanh đậm (rau ngót, rau muống, cải bó xôi) – giàu sắt, acid folic, vitamin K. 7. Củ quả màu đỏ (củ dền, cà rốt, khoai lang tím, táo đỏ, nho đỏ, lựu) – giúp sinh huyết, lưu thông khí. 8. Đông y khuyên: dùng thêm táo tàu, kỷ tử, long nhãn, nhân sâm, hoàng kỳ… trong các món canh, cháo hoặc trà. 💧 Lưu ý: Ăn đủ chất, kết hợp cả đạm – rau – hạt – trái cây. Uống nhiều nước ấm, hạn chế đồ lạnh vì làm ứ trệ khí huyết. Tập thể dục nhẹ như đi bộ, yoga, khí công để khí huyết lưu thông. 👉 Một món ăn điển hình: Cháo gà ác hầm táo đỏ – kỷ tử – hạt sen: vừa bổ khí, vừa dưỡng huyết, tốt cho cả nam lẫn nữ. Câu 2: Chương 4 gợi cho mình một ý tưởng rất gần gũi mà lại chứa đựng tinh thần khởi nghiệp rõ rệt: biết biến cái “không cần” của mình thành cái “cần thiết” của người khác. Ở tuổi thơ, mỗi em nhỏ đều có những món đồ chơi cũ, sách vở đã đọc xong, quần áo không vừa… Nếu biết cách chia sẻ và bán lại cho những bạn khác, đó không chỉ là một giao dịch nhỏ, mà còn là bài học về giá trị, sự tiết kiệm và tinh thần trao đổi công bằng. Mình cảm nhận rằng: chương này không đơn thuần nói về chuyện buôn bán, mà dạy các em tư duy vòng tuần hoàn – không lãng phí, không bỏ đi những gì còn hữu ích. Đây chính là một bước đi nhỏ nhưng có thể mở ra một nền kinh tế xanh, bền vững ngay từ tuổi thơ. Điều quan trọng hơn, khi trẻ thực hành ý tưởng này, các em còn học được: Cách giao tiếp khi thương lượng với người mua. Cách định giá để món đồ cũ trở thành giá trị mới. Tinh thần sẻ chia khi thấy món đồ của mình lại mang niềm vui cho bạn khác. 👉 Thông điệp mà chương 4 truyền tải là: “Khởi nghiệp không cần bắt đầu từ điều to tát. Chỉ cần biết trân trọng giá trị của những điều nhỏ bé, em đã có thể tạo ra một dòng chảy trao đổi và học được bài học làm người
    Like
    Love
    Yay
    Wow
    12
    4 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI. 2-9 - Bài hát - Chương 7
    “Lịch sử chứng minh: kẻ bị xem thường thường làm nên chuyện lớn” – Henry Le
    (Đoạn 1)
    Có những bước chân run rẩy trong bóng tối
    Có những giọt mồ hôi rơi trên con đường dài
    Người ta cười chê, người ta quay mặt
    Nhưng trong trái tim vẫn cháy ngọn lửa không phai.
    (Điệp khúc)
    Lịch sử đã chứng minh bao lần
    Kẻ bị xem thường lại làm nên chuyện lớn
    Người nhỏ bé hôm nay, ngày mai hóa vĩ nhân
    Ánh sáng vươn lên từ tận cùng bóng tối.
    Hãy nhớ lấy, đừng bao giờ quên
    Những hạt bụi lặng im cũng có thể hóa vàng
    Khi lòng tin và ý chí cháy sáng
    Không gì ngăn nổi bước người đi.

    (Đoạn 2)
    Người nông dân từng bị khinh khi
    Đứng dậy dựng nên cả triều đại huy hoàng
    Kẻ thất bại trong bao ánh nhìn lạnh lẽo
    Vẫn viết nên trang sử ngập tràn vinh quang.
    (Điệp khúc)
    Lịch sử đã chứng minh bao lần
    Kẻ bị xem thường lại làm nên chuyện lớn
    Người nhỏ bé hôm nay, ngày mai hóa vĩ nhân
    Ánh sáng vươn lên từ tận cùng bóng tối.
    (Bridge)
    Không ai có thể đo được trái tim
    Không ai chặn nổi giấc mơ vươn tới
    Một tia lửa nhỏ cũng đủ đốt bùng đêm dài
    Một con người bị bỏ quên cũng đủ thay đổi thế giới.
    (Đoạn 3)
    Hãy ngẩng cao đầu khi người đời chối bỏ
    Hãy giữ lấy niềm tin khi lối đi mịt mờ
    Bởi chính trong đêm tối tăm cùng cực
    Ngọc sáng ngời, lấp lánh giữa tro than.
    (Điệp khúc cuối – Hùng tráng)
    Lịch sử đã chứng minh bao lần
    Kẻ bị xem thường lại làm nên chuyện lớn
    Người nhỏ bé hôm nay, ngày mai hóa vĩ nhân
    Ánh sáng vươn lên từ tận cùng bóng tối.
    (Outro)
    Hãy cứ mỉm cười khi bị khinh khi
    Hãy cứ bước đi khi đường còn gai góc
    Bởi ngày mai, trên đỉnh cao của nhân loại
    Tên bạn sẽ được viết cùng ánh sáng vĩnh hằng.
    HNI. 2-9 - 🎶 Bài hát - Chương 7 “Lịch sử chứng minh: kẻ bị xem thường thường làm nên chuyện lớn” – Henry Le (Đoạn 1) Có những bước chân run rẩy trong bóng tối Có những giọt mồ hôi rơi trên con đường dài Người ta cười chê, người ta quay mặt Nhưng trong trái tim vẫn cháy ngọn lửa không phai. (Điệp khúc) Lịch sử đã chứng minh bao lần Kẻ bị xem thường lại làm nên chuyện lớn Người nhỏ bé hôm nay, ngày mai hóa vĩ nhân Ánh sáng vươn lên từ tận cùng bóng tối. Hãy nhớ lấy, đừng bao giờ quên Những hạt bụi lặng im cũng có thể hóa vàng Khi lòng tin và ý chí cháy sáng Không gì ngăn nổi bước người đi. (Đoạn 2) Người nông dân từng bị khinh khi Đứng dậy dựng nên cả triều đại huy hoàng Kẻ thất bại trong bao ánh nhìn lạnh lẽo Vẫn viết nên trang sử ngập tràn vinh quang. (Điệp khúc) Lịch sử đã chứng minh bao lần Kẻ bị xem thường lại làm nên chuyện lớn Người nhỏ bé hôm nay, ngày mai hóa vĩ nhân Ánh sáng vươn lên từ tận cùng bóng tối. (Bridge) Không ai có thể đo được trái tim Không ai chặn nổi giấc mơ vươn tới Một tia lửa nhỏ cũng đủ đốt bùng đêm dài Một con người bị bỏ quên cũng đủ thay đổi thế giới. (Đoạn 3) Hãy ngẩng cao đầu khi người đời chối bỏ Hãy giữ lấy niềm tin khi lối đi mịt mờ Bởi chính trong đêm tối tăm cùng cực Ngọc sáng ngời, lấp lánh giữa tro than. (Điệp khúc cuối – Hùng tráng) Lịch sử đã chứng minh bao lần Kẻ bị xem thường lại làm nên chuyện lớn Người nhỏ bé hôm nay, ngày mai hóa vĩ nhân Ánh sáng vươn lên từ tận cùng bóng tối. (Outro) Hãy cứ mỉm cười khi bị khinh khi Hãy cứ bước đi khi đường còn gai góc Bởi ngày mai, trên đỉnh cao của nhân loại Tên bạn sẽ được viết cùng ánh sáng vĩnh hằng.
    Love
    Like
    17
    7 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 1/9 - Chương 8: Tôn trọng để tạo nên xã hội công bằng - Lê Đình Hải

    (1) Mở đầu: Tôn trọng – viên gạch nền móng của công bằng
    Xã hội loài người từ thuở sơ khai đã luôn khao khát một môi trường công bằng. Con người tranh đấu, xây dựng luật lệ, đặt ra hệ thống quản trị để duy trì sự cân bằng giữa quyền lợi và nghĩa vụ. Nhưng trong tất cả các định chế, dù có chặt chẽ đến đâu, nếu thiếu đi một yếu tố căn bản thì mọi thứ cũng sụp đổ: đó là sự tôn trọng.
    Tôn trọng không chỉ là hành vi ứng xử lịch sự. Tôn trọng là sự công nhận giá trị vốn có của từng con người, là việc nhìn nhận rằng mọi cá nhân đều xứng đáng có chỗ đứng trong cộng đồng. Chỉ khi tôn trọng lẫn nhau, chúng ta mới có thể nói đến công bằng thực chất, thay vì một công bằng giả tạo trên giấy tờ.

    Xã hội công bằng không bắt đầu từ tòa án, nghị viện hay hiến pháp. Nó bắt đầu từ khoảnh khắc một người biết cúi đầu trước giá trị của người khác, từ ánh mắt không khinh thường, từ cái bắt tay bình đẳng, từ lời nói không hạ thấp.

    (2) Gốc rễ của bất công – sự thiếu tôn trọng
    Bất công không tự sinh ra. Nó khởi nguồn từ sự mất cân bằng trong cách con người nhìn nhận nhau.
    Khi người giàu coi thường người nghèo, bất công kinh tế nảy sinh.
    Khi kẻ cầm quyền không tôn trọng dân thường, bất công chính trị xuất hiện.
    Khi người học thức khinh miệt người ít học, bất công tri thức lan rộng.
    Khi xã hội gắn nhãn, phán xét theo giới tính, màu da, tôn giáo, bất công văn hóa bùng phát.
    Mọi hình thức bất công đều bắt đầu từ sự phủ nhận giá trị người khác. Người ta tin rằng bản thân mình “cao hơn”, “xứng đáng hơn”, còn kẻ khác thì “thấp kém” nên phải chịu thiệt thòi. Cái gốc chính là thiếu tôn trọng.
    Nếu con người thực sự biết tôn trọng, sẽ không có chuyện cha mẹ áp đặt toàn bộ đời sống con cái, thầy cô xem học sinh như công cụ thi cử, hay chính quyền coi dân là đối tượng bị quản lý. Một xã hội chỉ có thể công bằng khi mỗi người được lắng nghe, được thừa nhận, được nhìn thấy.

    (3) Tôn trọng – thước đo nhân cách
    Người ta thường đánh giá nhân cách qua kiến thức, tiền bạc hay quyền lực. Nhưng đó chỉ là bề nổi. Thước đo thực sự của nhân cách nằm ở cách một người đối xử với những người yếu thế hơn mình.
    HNI 1/9 - 🌺Chương 8: Tôn trọng để tạo nên xã hội công bằng - Lê Đình Hải (1) Mở đầu: Tôn trọng – viên gạch nền móng của công bằng Xã hội loài người từ thuở sơ khai đã luôn khao khát một môi trường công bằng. Con người tranh đấu, xây dựng luật lệ, đặt ra hệ thống quản trị để duy trì sự cân bằng giữa quyền lợi và nghĩa vụ. Nhưng trong tất cả các định chế, dù có chặt chẽ đến đâu, nếu thiếu đi một yếu tố căn bản thì mọi thứ cũng sụp đổ: đó là sự tôn trọng. Tôn trọng không chỉ là hành vi ứng xử lịch sự. Tôn trọng là sự công nhận giá trị vốn có của từng con người, là việc nhìn nhận rằng mọi cá nhân đều xứng đáng có chỗ đứng trong cộng đồng. Chỉ khi tôn trọng lẫn nhau, chúng ta mới có thể nói đến công bằng thực chất, thay vì một công bằng giả tạo trên giấy tờ. Xã hội công bằng không bắt đầu từ tòa án, nghị viện hay hiến pháp. Nó bắt đầu từ khoảnh khắc một người biết cúi đầu trước giá trị của người khác, từ ánh mắt không khinh thường, từ cái bắt tay bình đẳng, từ lời nói không hạ thấp. (2) Gốc rễ của bất công – sự thiếu tôn trọng Bất công không tự sinh ra. Nó khởi nguồn từ sự mất cân bằng trong cách con người nhìn nhận nhau. Khi người giàu coi thường người nghèo, bất công kinh tế nảy sinh. Khi kẻ cầm quyền không tôn trọng dân thường, bất công chính trị xuất hiện. Khi người học thức khinh miệt người ít học, bất công tri thức lan rộng. Khi xã hội gắn nhãn, phán xét theo giới tính, màu da, tôn giáo, bất công văn hóa bùng phát. Mọi hình thức bất công đều bắt đầu từ sự phủ nhận giá trị người khác. Người ta tin rằng bản thân mình “cao hơn”, “xứng đáng hơn”, còn kẻ khác thì “thấp kém” nên phải chịu thiệt thòi. Cái gốc chính là thiếu tôn trọng. Nếu con người thực sự biết tôn trọng, sẽ không có chuyện cha mẹ áp đặt toàn bộ đời sống con cái, thầy cô xem học sinh như công cụ thi cử, hay chính quyền coi dân là đối tượng bị quản lý. Một xã hội chỉ có thể công bằng khi mỗi người được lắng nghe, được thừa nhận, được nhìn thấy. (3) Tôn trọng – thước đo nhân cách Người ta thường đánh giá nhân cách qua kiến thức, tiền bạc hay quyền lực. Nhưng đó chỉ là bề nổi. Thước đo thực sự của nhân cách nằm ở cách một người đối xử với những người yếu thế hơn mình.
    Love
    Like
    Haha
    Angry
    15
    5 Bình luận 0 Chia sẽ
  • TRẢ LỜI CÂU ĐỐ BUỔI SÁNG NGÀY 01/09.
    Đề 1 : 10 lời cảm ơn dành cho HBANKS Coin. 1. Cảm ơn HBANKS Coin vì đã khơi dậy trong chúng tôi niềm tin vào một tương lai tài chính tốt đẹp hơn. 2. Cảm ơn HBANKS Coin vì đã nhẹ nhàng dẫn lối cho những ai đang tìm kiếm sự tự do và an toàn trong thế giới số. 3. Cảm ơn HBANKS Coin vì đã...
    Like
    Love
    Wow
    11
    3 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 1/9 - Bài thơ - chương 8:
    Tôn trọng để tạo nên xã hội công bằng – Lê Đình Hải

    Tôn trọng là hạt giống gieo trong lòng người,
    Nhỏ bé thôi nhưng nảy mầm thành công lý.
    Không có nó, công bằng chỉ là tiếng gọi rỗng,
    Có nó, công bằng trở thành ánh sáng bất diệt.
    Khi ta biết cúi đầu trước nhân phẩm kẻ khác,
    Không phải hèn, mà là sức mạnh hiển minh.
    Một cái nhìn, một cái gật, một nụ cười,
    Cũng có thể làm thay đổi vận mệnh một đời.
    Người già lam lũ cần sự tôn kính,
    Trẻ thơ ngây cần sự lắng nghe.
    Người yếu thế cần một bàn tay nâng đỡ,
    Người dũng cảm cần một lời ghi nhận chân thành.
    Xã hội nào quên mất hai chữ “tôn trọng”,
    Xã hội ấy rồi sẽ đổ nát từ bên trong.
    Quyền lực biến thành gông xiềng áp bức,
    Công bằng biến thành khói mây hão huyền.
    Tôn trọng không phải ban phát từ trên cao,
    Mà là trao gửi ngang hàng, bình đẳng.
    Người ăn xin trên phố cũng có phẩm giá,
    Như bậc vĩ nhân ngồi trong điện ngọc vàng son.
    Ta không thể dựng công bằng bằng luật lệ khắt khe,
    Nếu trái tim con người vẫn khinh miệt nhau.
    Nhưng một lời nói trân trọng, một ánh mắt thiện lương,
    Đã là viên gạch dựng nên lâu đài công bằng.
    Tôn trọng khác với thương hại,
    Tôn trọng là đặt người khác ngang hàng với chính ta.
    Thấy họ như thấy chính mình trong gương,
    Khuyết điểm, nỗi đau, và cả niềm mơ ước.
    Một xã hội công bằng không đo bằng vàng bạc,
    Mà đo bằng mức độ con người tôn trọng lẫn nhau.
    Ở đó, tiếng nói của người nhỏ bé,
    Cũng có giá trị ngang bằng với kẻ quyền uy.
    Không có tôn trọng, công bằng chỉ là bóng ma,
    Nó tồn tại trên giấy tờ, nhưng tan biến trong đời thực.
    Có tôn trọng, công bằng thành máu thịt,
    Chảy trong từng mạch, lan khắp cộng đồng.
    Khi con người biết chào nhau bằng trái tim,
    Biết lắng nghe thay vì áp đặt,
    Biết hỏi han thay vì phán xét,
    Thì công bằng không cần ép buộc – nó tự sinh ra.
    Người dân tôn trọng nhau – xã hội bình an,
    Chính quyền tôn trọng dân – đất nước phồn vinh,
    Trẻ em tôn trọng thầy cô – giáo dục nở hoa,
    Và thế giới tôn trọng lẫn nhau – hòa bình lan tỏa.
    Tôn trọng là nhịp cầu nối hai bờ vực thẳm,
    Bờ của ích kỷ và bờ của nhân văn.
    Không có nó, ta mãi ở trong chia rẽ,
    Có nó, ta dựng được mái nhà chung cho nhân loại.
    Một cái bắt tay thay cho nghi ngờ,
    Một nụ cười thay cho lời khinh miệt,
    Một ánh mắt đồng cảm thay cho vô cảm,
    Một bước lùi nhỏ thay cho ngàn bước hận thù.
    Ôi tôn trọng! Ngươi là mạch ngầm công bằng,
    Không ồn ào mà thấm sâu muôn kiếp.
    Ngươi dạy loài người biết khiêm nhường,
    Biết nhìn thấy giá trị trong từng sinh mạng.
    Và khi một ngày tất cả đều hiểu,
    Tôn trọng không chỉ là phép lịch sự thông thường,
    Mà là quyền, là nghĩa vụ, là nền tảng,
    Thì xã hội công bằng sẽ hiện ra như bình minh.
    Người già được lắng nghe, trẻ thơ được yêu thương,
    Người yếu đuối được bảo vệ, người khác biệt được chấp nhận,
    Người dũng cảm được ghi nhận, người lương thiện được tôn vinh,
    Và mọi người đều được sống là chính họ.
    Hỡi nhân loại, đừng quên hai chữ giản đơn,
    Tôn trọng – để làm nên công bằng thực sự.
    Công bằng không từ luật lệ khô cứng,
    Mà từ trái tim biết nhìn người khác như chính mình.
    Henry Le – Lê Đình Hải
    HNI 1/9 - 📕Bài thơ - chương 8: Tôn trọng để tạo nên xã hội công bằng – Lê Đình Hải Tôn trọng là hạt giống gieo trong lòng người, Nhỏ bé thôi nhưng nảy mầm thành công lý. Không có nó, công bằng chỉ là tiếng gọi rỗng, Có nó, công bằng trở thành ánh sáng bất diệt. Khi ta biết cúi đầu trước nhân phẩm kẻ khác, Không phải hèn, mà là sức mạnh hiển minh. Một cái nhìn, một cái gật, một nụ cười, Cũng có thể làm thay đổi vận mệnh một đời. Người già lam lũ cần sự tôn kính, Trẻ thơ ngây cần sự lắng nghe. Người yếu thế cần một bàn tay nâng đỡ, Người dũng cảm cần một lời ghi nhận chân thành. Xã hội nào quên mất hai chữ “tôn trọng”, Xã hội ấy rồi sẽ đổ nát từ bên trong. Quyền lực biến thành gông xiềng áp bức, Công bằng biến thành khói mây hão huyền. Tôn trọng không phải ban phát từ trên cao, Mà là trao gửi ngang hàng, bình đẳng. Người ăn xin trên phố cũng có phẩm giá, Như bậc vĩ nhân ngồi trong điện ngọc vàng son. Ta không thể dựng công bằng bằng luật lệ khắt khe, Nếu trái tim con người vẫn khinh miệt nhau. Nhưng một lời nói trân trọng, một ánh mắt thiện lương, Đã là viên gạch dựng nên lâu đài công bằng. Tôn trọng khác với thương hại, Tôn trọng là đặt người khác ngang hàng với chính ta. Thấy họ như thấy chính mình trong gương, Khuyết điểm, nỗi đau, và cả niềm mơ ước. Một xã hội công bằng không đo bằng vàng bạc, Mà đo bằng mức độ con người tôn trọng lẫn nhau. Ở đó, tiếng nói của người nhỏ bé, Cũng có giá trị ngang bằng với kẻ quyền uy. Không có tôn trọng, công bằng chỉ là bóng ma, Nó tồn tại trên giấy tờ, nhưng tan biến trong đời thực. Có tôn trọng, công bằng thành máu thịt, Chảy trong từng mạch, lan khắp cộng đồng. Khi con người biết chào nhau bằng trái tim, Biết lắng nghe thay vì áp đặt, Biết hỏi han thay vì phán xét, Thì công bằng không cần ép buộc – nó tự sinh ra. Người dân tôn trọng nhau – xã hội bình an, Chính quyền tôn trọng dân – đất nước phồn vinh, Trẻ em tôn trọng thầy cô – giáo dục nở hoa, Và thế giới tôn trọng lẫn nhau – hòa bình lan tỏa. Tôn trọng là nhịp cầu nối hai bờ vực thẳm, Bờ của ích kỷ và bờ của nhân văn. Không có nó, ta mãi ở trong chia rẽ, Có nó, ta dựng được mái nhà chung cho nhân loại. Một cái bắt tay thay cho nghi ngờ, Một nụ cười thay cho lời khinh miệt, Một ánh mắt đồng cảm thay cho vô cảm, Một bước lùi nhỏ thay cho ngàn bước hận thù. Ôi tôn trọng! Ngươi là mạch ngầm công bằng, Không ồn ào mà thấm sâu muôn kiếp. Ngươi dạy loài người biết khiêm nhường, Biết nhìn thấy giá trị trong từng sinh mạng. Và khi một ngày tất cả đều hiểu, Tôn trọng không chỉ là phép lịch sự thông thường, Mà là quyền, là nghĩa vụ, là nền tảng, Thì xã hội công bằng sẽ hiện ra như bình minh. Người già được lắng nghe, trẻ thơ được yêu thương, Người yếu đuối được bảo vệ, người khác biệt được chấp nhận, Người dũng cảm được ghi nhận, người lương thiện được tôn vinh, Và mọi người đều được sống là chính họ. Hỡi nhân loại, đừng quên hai chữ giản đơn, Tôn trọng – để làm nên công bằng thực sự. Công bằng không từ luật lệ khô cứng, Mà từ trái tim biết nhìn người khác như chính mình. 👉 Henry Le – Lê Đình Hải
    Love
    Like
    Wow
    16
    5 Bình luận 0 Chia sẽ
  • TRẢ LỜI CÂU ĐỐ BUỔI CHIỀU NGÀY 01/09.
    Đề 1: Để bồi bổ khí huyết, chúng ta nên chú ý cả chế độ ăn và thói quen sinh hoạt. Theo Đông y, khí huyết sung mãn sẽ giúp cơ thể khỏe mạnh, da dẻ hồng hào, tinh thần minh mẫn. Một số nhóm thực phẩm tốt cho khí huyết gồm: *** Nhóm bổ huyết (tăng cường tạo máu) Thịt đỏ: thịt bò,...
    Love
    Like
    13
    5 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 2-9. Bài thơ - Chương 4: Sức mạnh tiềm ẩn trong người tưởng như nhỏ bé
    Tác giả: Lê Đình Hải
    Trong tim người có ngọn lửa âm thầm,
    Tưởng bé nhỏ nhưng cháy bùng cả thế giới.
    Hạt bụi kia nếu biết mình sáng chói,
    Cũng hóa thành ngôi sao rực trên trời.
    Một bước chân ngập ngừng nơi phố vắng,
    Cũng khởi nguồn con đường rộng thênh thang.
    Một bàn tay run run khi giơ nắm,
    Cũng có thể dời chuyển cả núi ngàn.
    Người bé nhỏ – chẳng phải vì thấp kém,
    Mà bởi chưa nhận rõ chính mình thôi.
    Trong tĩnh lặng, trong buồn đau, mệt mỏi,
    Hạt giống tiềm năng vẫn chờ ngày sinh sôi.
    Có đứa trẻ từng gục ngã giữa đường,
    Sau vết thương, học cách đứng kiêu hãnh.
    Có người nghèo chắt chiu từng đồng mảnh,
    Mà nuôi dưỡng giấc mơ dựng cơ đồ.
    Ai nghĩ rằng một tiếng nói khẽ khàng,
    Có thể xé màn đêm dày u tối?
    Ai ngờ được một ánh nhìn sáng rọi,
    Thức tỉnh bao kẻ lạc lối, chơi vơi.
    Sức mạnh ấy không nằm nơi vũ bão,
    Mà trong lòng kiên định chẳng ngừng vươn.
    Người bình dị, vai gầy, tay còn nhỏ,
    Lại nâng nổi giấc mơ cả muôn phương.
    Khi người dám tin vào mình sâu thẳm,
    Trời đất cũng lắng nghe và thuận hòa.
    Con suối nhỏ nếu không ngừng chảy mãi,
    Sẽ hóa thành dòng thác cuộn bao la.
    Hãy tin đi – đôi chân còn bé bỏng,
    Rồi một ngày chạm đỉnh núi mênh mông.
    Hãy tin đi – giọt mưa rơi đơn độc,
    Sẽ tụ về thành biển cả vô cùng.
    Người bé nhỏ – chẳng bao giờ bé nhỏ,
    Nếu biết rằng mình mang sứ mệnh riêng.
    Một tia sáng đủ thắp ngàn ngọn nến,
    Một tấm lòng khởi dựng cả bình minh.
    Thế nên đừng sợ mình là hạt cát,
    Trong sa mạc khô khát đến vô biên.
    Chính hạt cát làm nên bờ cát trắng,
    Cho bước chân người tìm chốn an yên.
    Ngày nào đó, bạn sẽ nhìn vào gương,
    Thấy trong mắt ánh trời cao rực rỡ.
    Bạn sẽ biết – bao đau thương từng nở,
    Chỉ để gieo sức mạnh đến muôn đời.

    Đọc th
    HNI 2-9. Bài thơ - Chương 4: Sức mạnh tiềm ẩn trong người tưởng như nhỏ bé Tác giả: Lê Đình Hải Trong tim người có ngọn lửa âm thầm, Tưởng bé nhỏ nhưng cháy bùng cả thế giới. Hạt bụi kia nếu biết mình sáng chói, Cũng hóa thành ngôi sao rực trên trời. Một bước chân ngập ngừng nơi phố vắng, Cũng khởi nguồn con đường rộng thênh thang. Một bàn tay run run khi giơ nắm, Cũng có thể dời chuyển cả núi ngàn. Người bé nhỏ – chẳng phải vì thấp kém, Mà bởi chưa nhận rõ chính mình thôi. Trong tĩnh lặng, trong buồn đau, mệt mỏi, Hạt giống tiềm năng vẫn chờ ngày sinh sôi. Có đứa trẻ từng gục ngã giữa đường, Sau vết thương, học cách đứng kiêu hãnh. Có người nghèo chắt chiu từng đồng mảnh, Mà nuôi dưỡng giấc mơ dựng cơ đồ. Ai nghĩ rằng một tiếng nói khẽ khàng, Có thể xé màn đêm dày u tối? Ai ngờ được một ánh nhìn sáng rọi, Thức tỉnh bao kẻ lạc lối, chơi vơi. Sức mạnh ấy không nằm nơi vũ bão, Mà trong lòng kiên định chẳng ngừng vươn. Người bình dị, vai gầy, tay còn nhỏ, Lại nâng nổi giấc mơ cả muôn phương. Khi người dám tin vào mình sâu thẳm, Trời đất cũng lắng nghe và thuận hòa. Con suối nhỏ nếu không ngừng chảy mãi, Sẽ hóa thành dòng thác cuộn bao la. Hãy tin đi – đôi chân còn bé bỏng, Rồi một ngày chạm đỉnh núi mênh mông. Hãy tin đi – giọt mưa rơi đơn độc, Sẽ tụ về thành biển cả vô cùng. Người bé nhỏ – chẳng bao giờ bé nhỏ, Nếu biết rằng mình mang sứ mệnh riêng. Một tia sáng đủ thắp ngàn ngọn nến, Một tấm lòng khởi dựng cả bình minh. Thế nên đừng sợ mình là hạt cát, Trong sa mạc khô khát đến vô biên. Chính hạt cát làm nên bờ cát trắng, Cho bước chân người tìm chốn an yên. Ngày nào đó, bạn sẽ nhìn vào gương, Thấy trong mắt ánh trời cao rực rỡ. Bạn sẽ biết – bao đau thương từng nở, Chỉ để gieo sức mạnh đến muôn đời. Đọc th
    Love
    Like
    Haha
    Wow
    22
    12 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 1/9- Bài hát chương 8: Tôn trọng để tạo nên xã hội công bằng – Lê Đình Hải
    Điệp khúc
    Tôn trọng nhau, như ánh mặt trời,
    Sưởi ấm tim người, không phân biệt giàu nghèo.
    Một xã hội công bằng không xa,
    Khi trái tim ta biết lắng nghe và sẻ chia.
    Đoạn 1
    Có những người sinh ra từ chốn cơ hàn,
    Có những người mang trong tay quyền lực.
    Nếu chẳng có tôn trọng làm nền tảng,
    Thì giàu sang cũng chỉ là vực sâu ngăn cách.
    Đoạn 2
    Người yếu đuối cần được nghe tiếng nói,
    Người nhỏ bé cần ánh sáng công bằng.
    Tôn trọng nhau như tôn trọng chính mình,
    Đặt con tim thay thế mọi phán xét lạnh lùng.
    Điệp khúc
    Tôn trọng nhau, như ánh mặt trời,
    Sưởi ấm tim người, không phân biệt giàu nghèo.
    Một xã hội công bằng không xa,
    Khi trái tim ta biết lắng nghe và sẻ chia.
    Đoạn 3
    Không ai sinh ra để cúi đầu mãi mãi,
    Không ai đáng bị quên lãng giữa dòng đời.
    Mỗi lời tôn trọng trao đi là một hạt giống,
    Gieo mầm công lý, nở thành hoa nhân văn.
    Đoạn 4
    Nếu ta biết dừng lại và nhìn nhau trong mắt,
    Thấy trong người kia là giấc mơ như ta.
    Thì công bằng không còn là khát vọng xa vời,
    Mà là hơi thở, là nhịp sống của ngày mai.
    Điệp khúc
    Tôn trọng nhau, như ánh mặt trời,
    Sưởi ấm tim người, không phân biệt giàu nghèo.
    Một xã hội công bằng không xa,
    Khi trái tim ta biết lắng nghe và sẻ chia.
    Cầu nối
    Hãy trao cho nhau sự lắng nghe dịu dàng,
    Để trẻ thơ lớn lên trong niềm tin sáng trong.
    Hãy trao cho nhau cái bắt tay công chính,
    Để tương lai mở ra con đường bình đẳng.
    Điệp khúc cuối
    Tôn trọng nhau, dựng xây ngày mai,
    Xóa hết bất công, thắp sáng niềm tin người.
    Một xã hội công bằng trong tay,
    Khi ta biết yêu thương, khi ta sống tôn trọng nhau.
    HNI 1/9- 🎵Bài hát chương 8: Tôn trọng để tạo nên xã hội công bằng – Lê Đình Hải Điệp khúc Tôn trọng nhau, như ánh mặt trời, Sưởi ấm tim người, không phân biệt giàu nghèo. Một xã hội công bằng không xa, Khi trái tim ta biết lắng nghe và sẻ chia. Đoạn 1 Có những người sinh ra từ chốn cơ hàn, Có những người mang trong tay quyền lực. Nếu chẳng có tôn trọng làm nền tảng, Thì giàu sang cũng chỉ là vực sâu ngăn cách. Đoạn 2 Người yếu đuối cần được nghe tiếng nói, Người nhỏ bé cần ánh sáng công bằng. Tôn trọng nhau như tôn trọng chính mình, Đặt con tim thay thế mọi phán xét lạnh lùng. Điệp khúc Tôn trọng nhau, như ánh mặt trời, Sưởi ấm tim người, không phân biệt giàu nghèo. Một xã hội công bằng không xa, Khi trái tim ta biết lắng nghe và sẻ chia. Đoạn 3 Không ai sinh ra để cúi đầu mãi mãi, Không ai đáng bị quên lãng giữa dòng đời. Mỗi lời tôn trọng trao đi là một hạt giống, Gieo mầm công lý, nở thành hoa nhân văn. Đoạn 4 Nếu ta biết dừng lại và nhìn nhau trong mắt, Thấy trong người kia là giấc mơ như ta. Thì công bằng không còn là khát vọng xa vời, Mà là hơi thở, là nhịp sống của ngày mai. Điệp khúc Tôn trọng nhau, như ánh mặt trời, Sưởi ấm tim người, không phân biệt giàu nghèo. Một xã hội công bằng không xa, Khi trái tim ta biết lắng nghe và sẻ chia. Cầu nối Hãy trao cho nhau sự lắng nghe dịu dàng, Để trẻ thơ lớn lên trong niềm tin sáng trong. Hãy trao cho nhau cái bắt tay công chính, Để tương lai mở ra con đường bình đẳng. Điệp khúc cuối Tôn trọng nhau, dựng xây ngày mai, Xóa hết bất công, thắp sáng niềm tin người. Một xã hội công bằng trong tay, Khi ta biết yêu thương, khi ta sống tôn trọng nhau.
    Love
    Like
    Haha
    Wow
    20
    5 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 2-9- Bài hát chương 8: Tôn trọng để tạo nên xã hội công bằng – Lê Đình Hải
    Điệp khúc
    Tôn trọng nhau, như ánh mặt trời,
    Sưởi ấm tim người, không phân biệt giàu nghèo.
    Một xã hội công bằng không xa,
    Khi trái tim ta biết lắng nghe và sẻ chia.
    Đoạn 1
    Có những người sinh ra từ chốn cơ hàn,
    Có những người mang trong tay quyền lực.
    Nếu chẳng có tôn trọng làm nền tảng,
    Thì giàu sang cũng chỉ là vực sâu ngăn cách.
    Đoạn 2
    Người yếu đuối cần được nghe tiếng nói,
    Người nhỏ bé cần ánh sáng công bằng.
    Tôn trọng nhau như tôn trọng chính mình,
    Đặt con tim thay thế mọi phán xét lạnh lùng.
    Điệp khúc
    Tôn trọng nhau, như ánh mặt trời,
    Sưởi ấm tim người, không phân biệt giàu nghèo.
    Một xã hội công bằng không xa,
    Khi trái tim ta biết lắng nghe và sẻ chia.
    Đoạn 3
    Không ai sinh ra để cúi đầu mãi mãi,
    Không ai đáng bị quên lãng giữa dòng đời.
    Mỗi lời tôn trọng trao đi là một hạt giống,
    Gieo mầm công lý, nở thành hoa nhân văn.
    Đoạn 4
    Nếu ta biết dừng lại và nhìn nhau trong mắt,
    Thấy trong người kia là giấc mơ như ta.
    Thì công bằng không còn là khát vọng xa vời,
    Mà là hơi thở, là nhịp sống của ngày mai.
    Điệp khúc
    Tôn trọng nhau, như ánh mặt trời,
    Sưởi ấm tim người, không phân biệt giàu nghèo.
    Một xã hội công bằng không xa,
    Khi trái tim ta biết lắng nghe và sẻ chia.
    Cầu nối
    Hãy trao cho nhau sự lắng nghe dịu dàng,
    Để trẻ thơ lớn lên trong niềm tin sáng trong.
    Hãy trao cho nhau cái bắt tay công chính,
    Để tương lai mở ra con đường bình đẳng.
    Điệp khúc cuối
    Tôn trọng nhau, dựng xây ngày mai,
    Xóa hết bất công, thắp sáng niềm tin người.
    Một xã hội công bằng trong tay,
    Khi ta biết yêu thương, khi ta sống tôn trọng nhau.
    HNI 2-9- 🎵Bài hát chương 8: Tôn trọng để tạo nên xã hội công bằng – Lê Đình Hải Điệp khúc Tôn trọng nhau, như ánh mặt trời, Sưởi ấm tim người, không phân biệt giàu nghèo. Một xã hội công bằng không xa, Khi trái tim ta biết lắng nghe và sẻ chia. Đoạn 1 Có những người sinh ra từ chốn cơ hàn, Có những người mang trong tay quyền lực. Nếu chẳng có tôn trọng làm nền tảng, Thì giàu sang cũng chỉ là vực sâu ngăn cách. Đoạn 2 Người yếu đuối cần được nghe tiếng nói, Người nhỏ bé cần ánh sáng công bằng. Tôn trọng nhau như tôn trọng chính mình, Đặt con tim thay thế mọi phán xét lạnh lùng. Điệp khúc Tôn trọng nhau, như ánh mặt trời, Sưởi ấm tim người, không phân biệt giàu nghèo. Một xã hội công bằng không xa, Khi trái tim ta biết lắng nghe và sẻ chia. Đoạn 3 Không ai sinh ra để cúi đầu mãi mãi, Không ai đáng bị quên lãng giữa dòng đời. Mỗi lời tôn trọng trao đi là một hạt giống, Gieo mầm công lý, nở thành hoa nhân văn. Đoạn 4 Nếu ta biết dừng lại và nhìn nhau trong mắt, Thấy trong người kia là giấc mơ như ta. Thì công bằng không còn là khát vọng xa vời, Mà là hơi thở, là nhịp sống của ngày mai. Điệp khúc Tôn trọng nhau, như ánh mặt trời, Sưởi ấm tim người, không phân biệt giàu nghèo. Một xã hội công bằng không xa, Khi trái tim ta biết lắng nghe và sẻ chia. Cầu nối Hãy trao cho nhau sự lắng nghe dịu dàng, Để trẻ thơ lớn lên trong niềm tin sáng trong. Hãy trao cho nhau cái bắt tay công chính, Để tương lai mở ra con đường bình đẳng. Điệp khúc cuối Tôn trọng nhau, dựng xây ngày mai, Xóa hết bất công, thắp sáng niềm tin người. Một xã hội công bằng trong tay, Khi ta biết yêu thương, khi ta sống tôn trọng nhau.
    Love
    Like
    Sad
    21
    6 Bình luận 0 Chia sẽ