• TRẢ LỜI CÂU ĐỐ BUỔI CHIỀU
    Đề 1: Tác dụng của rau tầm bóp Rau tầm bóp là loại rau dân dã nhưng mang lại nhiều lợi ích cho sức khỏe. Rau có tính mát, giúp thanh nhiệt, giải độc cơ thể, đặc biệt tốt trong những ngày nóng. Ngoài ra, tầm bóp còn hỗ trợ tiêu hóa, giúp giảm đầy bụng,...
    Like
    Love
    Angry
    5
    9 Comments 0 Shares
  • HNI 31/3
    Bài thơ **CHƯƠNG 10. Người ngắn ngủi, ánh sáng có thể vô biên**

    Đời người ngắn như một làn hơi thở
    Chạm vào rồi tan giữa mênh mông
    Một kiếp sống tưởng chừng rất nhỏ
    Giữa đất trời vô tận, hư không

    Ta đến đây như đốm lửa bé
    Giữa đêm dài thăm thẳm nhân gian
    Không đủ sáng để soi tất cả
    Nhưng đủ làm ấm một trái tim

    Có những người sống qua rất vội
    Chưa kịp nhìn đã vội quay lưng
    Như tia chớp ngang trời lóe sáng
    Rồi biến mất giữa khoảng không chừng

    Nhưng có kẻ âm thầm lặng lẽ
    Sống giản đơn mà sáng vô cùng
    Một hành động, một lời tử tế
    Lan ra hoài như ánh sáng chung

    Ánh sáng ấy không cần rực rỡ
    Chỉ cần chân thành từ bên trong
    Không cần ai gọi tên vĩ đại
    Chỉ cần soi được một tấm lòng

    Ta không thể kéo dài năm tháng
    Nhưng có thể làm sâu từng ngày
    Không thể sống ngàn đời bất tận
    Nhưng có thể để lại dấu này

    Một lời nói có thể thành ánh lửa
    Sưởi ấm người giữa lúc cô đơn
    Một bàn tay đưa ra đúng lúc
    Có thể làm thay đổi cả hành trình

    Đừng nghĩ mình quá nhỏ bé nhé
    Giữa cuộc đời rộng lớn bao la
    Vì ánh sáng không đo bằng kích thước
    Mà đo bằng điều nó lan xa

    Người rồi cũng trở về cát bụi
    Như chưa từng hiện diện nơi đây
    Nhưng ánh sáng nếu từng được thắp
    Sẽ còn hoài trong những vòng tay

    Ngắn ngủi thôi… kiếp người là thế
    Nhưng vô biên nếu biết cho đi
    Một đời sống nếu mang ánh sáng
    Sẽ không bao giờ mất… mà đi

    Hãy sống sao để khi khép lại
    Không chỉ là một dấu chấm mờ
    Mà là ánh sáng còn ở lại
    Trong tim người… đến tận bao giờ.
    HNI 31/3 Bài thơ **CHƯƠNG 10. Người ngắn ngủi, ánh sáng có thể vô biên** Đời người ngắn như một làn hơi thở Chạm vào rồi tan giữa mênh mông Một kiếp sống tưởng chừng rất nhỏ Giữa đất trời vô tận, hư không Ta đến đây như đốm lửa bé Giữa đêm dài thăm thẳm nhân gian Không đủ sáng để soi tất cả Nhưng đủ làm ấm một trái tim Có những người sống qua rất vội Chưa kịp nhìn đã vội quay lưng Như tia chớp ngang trời lóe sáng Rồi biến mất giữa khoảng không chừng Nhưng có kẻ âm thầm lặng lẽ Sống giản đơn mà sáng vô cùng Một hành động, một lời tử tế Lan ra hoài như ánh sáng chung Ánh sáng ấy không cần rực rỡ Chỉ cần chân thành từ bên trong Không cần ai gọi tên vĩ đại Chỉ cần soi được một tấm lòng Ta không thể kéo dài năm tháng Nhưng có thể làm sâu từng ngày Không thể sống ngàn đời bất tận Nhưng có thể để lại dấu này Một lời nói có thể thành ánh lửa Sưởi ấm người giữa lúc cô đơn Một bàn tay đưa ra đúng lúc Có thể làm thay đổi cả hành trình Đừng nghĩ mình quá nhỏ bé nhé Giữa cuộc đời rộng lớn bao la Vì ánh sáng không đo bằng kích thước Mà đo bằng điều nó lan xa Người rồi cũng trở về cát bụi Như chưa từng hiện diện nơi đây Nhưng ánh sáng nếu từng được thắp Sẽ còn hoài trong những vòng tay Ngắn ngủi thôi… kiếp người là thế Nhưng vô biên nếu biết cho đi Một đời sống nếu mang ánh sáng Sẽ không bao giờ mất… mà đi Hãy sống sao để khi khép lại Không chỉ là một dấu chấm mờ Mà là ánh sáng còn ở lại Trong tim người… đến tận bao giờ.
    Like
    Love
    Angry
    4
    5 Comments 0 Shares
  • HNI 31-3
    CHƯƠNG 6: KHÓI TRẦM VÀ NHỊP ĐẬP CỦA VŨ TRỤ

    Một làn khói mỏng bay lên rất chậm
    Như hơi thở của buổi sớm bình minh
    Không ồn ào mà chạm vào im lặng
    Không nhìn thấy mà lay động tâm linh

    Hương trầm mở cánh cửa vô hình
    Dẫn tâm trí đi qua miền tĩnh lặng
    Nơi thời gian thôi không còn gấp gáp
    Nơi con người chạm tới chính mình

    Chỉ một mùi hương thôi rất nhẹ
    Đã làm dịu cả những cơn bão lòng
    Như bàn tay ai khẽ chạm vào ngực
    Nói rằng: “Bình an vẫn ở trong.”

    Khứu giác là con đường cổ xưa nhất
    Dẫn ta về ký ức rất xa xôi
    Một làn hương bỗng hóa thành tuổi nhỏ
    Gọi mùa xưa trở lại giữa cuộc đời

    Khói trầm viết những dòng thư không chữ
    Gửi vào sâu thẳm của não người
    Nơi cảm xúc không cần lời giải thích
    Chỉ cần hương là trái tim hiểu rồi

    Sóng não chậm lại như dòng sông ngủ
    Những nghĩ suy thôi vội vã quay cuồng
    Beta ồn ào khép cánh cửa lại
    Alpha mở ra bầu trời yêu thương

    Và sâu nữa – miền Theta yên tĩnh
    Nơi trực giác thì thầm rất dịu dàng
    Ta nghe rõ nhịp tim của vũ trụ
    Trong hơi thở tưởng chừng rất mong manh

    Hương trầm nâng tần số cảm xúc
    Đưa nỗi buồn rời khỏi bến cô đơn
    Nâng nhịp tim lên miền bình an
    Cho trái tim học cách dịu hơn

    Mùi hương nhỏ bé mà kỳ diệu
    Như ngọn đèn thắp giữa tâm hồn
    Không chiếu sáng bằng ngàn tia lửa
    Mà bằng bình yên rất sâu, rất tròn

    Khói trầm bay như lời cầu nguyện
    Không ngôn từ mà đầy thiết tha
    Chạm vào khoảng trời bên trong mỗi người
    Nơi linh hồn vẫn luôn ở nhà

    Thế giới ngoài kia đầy âm thanh vội
    Tin tức tràn như sóng ngoài khơi
    Chỉ cần một làn hương rất nhỏ
    Cũng đủ làm trái tim nghỉ ngơi

    Ta hiểu vì sao người xưa tin
    Khói trầm mang lời cầu lên cao mãi
    Vì khi hương chạm đến trái tim
    Con người đã chạm vào điều thiêng nhất

    Giữa khoa học và miền tâm thức
    Một cây cầu lặng lẽ được xây nên
    Mỗi phân tử hương là nhịp nối
    Giữa não người và khoảng trời êm

    Khi hơi thở trở nên sâu hơn
    Ta nghe rõ tiếng lòng đang nói
    Không phải tiếng ồn của thế gian
    Mà là sự tĩnh lặng đang gọi

    Trầm không chỉ cháy bằng lửa nhỏ
    Mà cháy bằng ký ức ngàn năm
    Bằng những bàn tay từng chắp nguyện
    Bằng những trái tim từng âm thầm

    Mùi hương trở thành chiếc neo ký ức
    Giữ bình yên ở lại rất lâu
    Dù đi qua bao mùa giông bão
    Chỉ cần hương là tìm thấy nhau

    Trong làn khói mỏng như sợi chỉ
    Có cả bầu trời rộng mênh mông
    Ta đứng yên nghe mình đang thở
    Và nghe đời chậm lại trong lòng

    Khói trầm tan mà không biến mất
    Như bình an chẳng thể gọi tên
    Nó ở lại trong từng nhịp đập
    Trong hơi thở sâu và rất êm

    Có lẽ hương là lời nhắc nhỏ
    Giữa cuộc đời luôn vội, luôn nhanh
    Rằng sâu trong mỗi con người ấy
    Vẫn có một miền rất an lành

    Và khi làn khói bay lên cao mãi
    Ta biết mình đang ở rất gần
    Gần chính mình – điều thiêng liêng nhất
    Giữa vũ trụ bao la vô ngần.
    HNI 31-3 CHƯƠNG 6: KHÓI TRẦM VÀ NHỊP ĐẬP CỦA VŨ TRỤ Một làn khói mỏng bay lên rất chậm Như hơi thở của buổi sớm bình minh Không ồn ào mà chạm vào im lặng Không nhìn thấy mà lay động tâm linh Hương trầm mở cánh cửa vô hình Dẫn tâm trí đi qua miền tĩnh lặng Nơi thời gian thôi không còn gấp gáp Nơi con người chạm tới chính mình Chỉ một mùi hương thôi rất nhẹ Đã làm dịu cả những cơn bão lòng Như bàn tay ai khẽ chạm vào ngực Nói rằng: “Bình an vẫn ở trong.” Khứu giác là con đường cổ xưa nhất Dẫn ta về ký ức rất xa xôi Một làn hương bỗng hóa thành tuổi nhỏ Gọi mùa xưa trở lại giữa cuộc đời Khói trầm viết những dòng thư không chữ Gửi vào sâu thẳm của não người Nơi cảm xúc không cần lời giải thích Chỉ cần hương là trái tim hiểu rồi Sóng não chậm lại như dòng sông ngủ Những nghĩ suy thôi vội vã quay cuồng Beta ồn ào khép cánh cửa lại Alpha mở ra bầu trời yêu thương Và sâu nữa – miền Theta yên tĩnh Nơi trực giác thì thầm rất dịu dàng Ta nghe rõ nhịp tim của vũ trụ Trong hơi thở tưởng chừng rất mong manh Hương trầm nâng tần số cảm xúc Đưa nỗi buồn rời khỏi bến cô đơn Nâng nhịp tim lên miền bình an Cho trái tim học cách dịu hơn Mùi hương nhỏ bé mà kỳ diệu Như ngọn đèn thắp giữa tâm hồn Không chiếu sáng bằng ngàn tia lửa Mà bằng bình yên rất sâu, rất tròn Khói trầm bay như lời cầu nguyện Không ngôn từ mà đầy thiết tha Chạm vào khoảng trời bên trong mỗi người Nơi linh hồn vẫn luôn ở nhà Thế giới ngoài kia đầy âm thanh vội Tin tức tràn như sóng ngoài khơi Chỉ cần một làn hương rất nhỏ Cũng đủ làm trái tim nghỉ ngơi Ta hiểu vì sao người xưa tin Khói trầm mang lời cầu lên cao mãi Vì khi hương chạm đến trái tim Con người đã chạm vào điều thiêng nhất Giữa khoa học và miền tâm thức Một cây cầu lặng lẽ được xây nên Mỗi phân tử hương là nhịp nối Giữa não người và khoảng trời êm Khi hơi thở trở nên sâu hơn Ta nghe rõ tiếng lòng đang nói Không phải tiếng ồn của thế gian Mà là sự tĩnh lặng đang gọi Trầm không chỉ cháy bằng lửa nhỏ Mà cháy bằng ký ức ngàn năm Bằng những bàn tay từng chắp nguyện Bằng những trái tim từng âm thầm Mùi hương trở thành chiếc neo ký ức Giữ bình yên ở lại rất lâu Dù đi qua bao mùa giông bão Chỉ cần hương là tìm thấy nhau Trong làn khói mỏng như sợi chỉ Có cả bầu trời rộng mênh mông Ta đứng yên nghe mình đang thở Và nghe đời chậm lại trong lòng Khói trầm tan mà không biến mất Như bình an chẳng thể gọi tên Nó ở lại trong từng nhịp đập Trong hơi thở sâu và rất êm Có lẽ hương là lời nhắc nhỏ Giữa cuộc đời luôn vội, luôn nhanh Rằng sâu trong mỗi con người ấy Vẫn có một miền rất an lành Và khi làn khói bay lên cao mãi Ta biết mình đang ở rất gần Gần chính mình – điều thiêng liêng nhất Giữa vũ trụ bao la vô ngần.
    Like
    Love
    Haha
    Angry
    5
    4 Comments 0 Shares
  • TRẢ LỜI CÂU ĐỐ BUỔI SÁNG
    Đề 1 :                                          10 lòng biết ơn chủ tịch Lê Đình Hải :1. Biết ơn chủ tịch người đã dẫn dắt cộng đồng đến chân trời mới.2. Biết ơn chủ tịch có tầm nhìn sâu rộng, kiến thức uyên bác.3. Biết ơn chủ...
    Like
    Love
    Angry
    3
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 31/3: Tham gia trả lời câu đố sáng:
    Đề 1:
    10 lòng biết ơn về sự ra đời của đồng tiền lượng tử VNcoin.
    1. Biết ơn VNcoin đã khơi dậy khát vọng biến Việt Nam thành siêu cường quốc.
    2. Biết ơn VNcoin mở ra thời đại tiền tệ lượng tử tiên phong của dân tộc.
    3. Biết ơn VNcoin đã trao cho người Việt niềm tự hào sáng tạo ngang tầm thế giới.
    4. Biết ơn VNcoin mang đến cơ hội công bằng, minh bạch cho mọi giao dịch.
    5. Biết ơn VNcoin kết nối trí tuệ Việt với cộng đồng quốc tế.
    6. Biết ơn VNcoin khuyến khích tinh thần khởi nghiệp đổi mới sáng tạo.
    7. Biết ơn VNcoin đặt nền móng cho hệ sinh thái tài chính văn minh.
    8. Biết ơn VNcoin giúp nâng cao vị thế Việt Nam trên bản đồ toàn cầu.
    9. Biết ơn VNcoin gieo hạt giống thịnh vượng cho thế hệ tương lai.
    10. Biết ơn VNcoin đã trở thành biểu tượng của niềm tin, ánh sáng và phát triển.
    Đề 2: Cảm nhận Chương 12: Hcoin sử dụng nền tảng nào? (ETH / BSC / Layer riêng) trong
    Sách trắng HCOIN - ĐỒNG TIỀN TÂM LINH KIẾN TẠO HỆ SINH THÁI THỊNH VƯỢNG VÀ PHỤNG SỰ NHÂN LOẠI
    Chương 12 cho tôi thấy Hcoin không chỉ được xây dựng bằng khát vọng, mà còn bằng tư duy công nghệ rất rõ ràng và chiến lược. Việc đi từ Ethereum, mở rộng sang BSC rồi hướng tới Hcoin Chain thể hiện tầm nhìn dài hạn, vừa đảm bảo niềm tin, vừa tối ưu tốc độ và chi phí. Tôi tâm đắc nhất ở tư tưởng: công nghệ chỉ là công cụ, còn giá trị cốt lõi vẫn là con người, cộng đồng và sự phụng sự bền vững.
    Đề 3: Cảm nhận Chương 12: Điều kiện khí hậu và thổ nhưỡng trong
    Sách trắng MÔ HÌNH TRỒNG SÂM NỮ HOÀNG và HỆ SINH THÁI NGHỈ DƯỠNG 34 TỈNH THÀNH
    Chương 12 giúp tôi hiểu rằng muốn tạo nên dược liệu quý thì trước hết phải tôn trọng quy luật của tự nhiên. Khí hậu, thổ nhưỡng, nguồn nước và hệ sinh thái không chỉ quyết định năng suất mà còn nuôi dưỡng dược tính cốt lõi của Sâm Nữ Hoàng. Tôi rất tâm đắc với tư duy kết hợp giữa “đất lành – khí thuận” và công nghệ hiện đại, vì đó là con đường vừa khoa học, vừa bền vững để phát triển một mô hình dược liệu giá trị cao trên toàn quốc.Đề 4: Cảm nhận Chương 21: Chuyển đổi số ngành ẩm thực
    Sách trắng CHIẾN LƯỢC PHÁT TRIỂN HỆ THỐNG ẨM THỰC TOÀN CẦU. Chương 21 cho tôi thấy ngành ẩm thực thời nay không chỉ cần món ngon, mà còn cần tư duy công nghệ để phát triển bền vững. Tôi rất tâm đắc với quan điểm chuyển đổi số không phải chỉ để bán hàng online, mà là tái cấu trúc toàn bộ vận hành, dữ liệu và trải nghiệm khách hàng. Khi công nghệ được dùng đúng cách, nó không làm mất đi cảm xúc của ẩm thực, mà còn giúp giá trị món ăn được lan tỏa nhanh hơn, chuyên nghiệp hơn và hiệu quả hơn.
    Đề 5: Cảm nhận Chương 10: Hệ quy đổi Hcoin – Tri thức thành tiền điện tử trong
    Sách trắng 0 đồng thành tỷ phú tri thức - Giải pháp cho 22.000 bạn trẻ
    Chương 10 mang đến cho tôi một góc nhìn rất mới: tri thức không chỉ để học, mà còn có thể trở thành tài sản thực nếu được đặt trong đúng hệ sinh thái. Tôi đặc biệt tâm đắc với tư tưởng “giá trị tạo ra sẽ được ghi nhận và quy đổi công bằng”. Điều này mở ra hy vọng rất lớn cho những người bắt đầu từ con số 0, vì chỉ cần có tri thức, tinh thần chia sẻ và sự kiên trì, ai cũng có thể tạo dựng tương lai bằng chính giá trị của mình.
    Đề 6: Cảm nhận Chương 11: Tại sao làm nhiều vẫn không “thoát khổ” trong
    Sách trắng NGƯỜI TẠO RA TIỀN VÀ NGƯỜI ĐI KIẾM TIỀN
    Chương 11 khiến tôi suy nghĩ rất sâu về nguyên nhân thật sự của sự vất vả kéo dài trong cuộc sống. Không phải cứ chăm chỉ là sẽ tự do, vì nếu chỉ đổi thời gian lấy tiền thì ta vẫn mãi bị giới hạn. Tôi tâm đắc nhất ở thông điệp: vấn đề không nằm ở sự cố gắng, mà nằm ở hệ thống mình đang tham gia. Muốn thoát khổ, con người cần chuyển từ tư duy kiếm tiền sang tư duy tạo tài sản, xây hệ thống và sở hữu giá trị lâu dài.
    HNI 31/3: Tham gia trả lời câu đố sáng: Đề 1: 10 lòng biết ơn về sự ra đời của đồng tiền lượng tử VNcoin. 1. Biết ơn VNcoin đã khơi dậy khát vọng biến Việt Nam thành siêu cường quốc. 2. Biết ơn VNcoin mở ra thời đại tiền tệ lượng tử tiên phong của dân tộc. 3. Biết ơn VNcoin đã trao cho người Việt niềm tự hào sáng tạo ngang tầm thế giới. 4. Biết ơn VNcoin mang đến cơ hội công bằng, minh bạch cho mọi giao dịch. 5. Biết ơn VNcoin kết nối trí tuệ Việt với cộng đồng quốc tế. 6. Biết ơn VNcoin khuyến khích tinh thần khởi nghiệp đổi mới sáng tạo. 7. Biết ơn VNcoin đặt nền móng cho hệ sinh thái tài chính văn minh. 8. Biết ơn VNcoin giúp nâng cao vị thế Việt Nam trên bản đồ toàn cầu. 9. Biết ơn VNcoin gieo hạt giống thịnh vượng cho thế hệ tương lai. 10. Biết ơn VNcoin đã trở thành biểu tượng của niềm tin, ánh sáng và phát triển. Đề 2: Cảm nhận Chương 12: Hcoin sử dụng nền tảng nào? (ETH / BSC / Layer riêng) trong Sách trắng HCOIN - ĐỒNG TIỀN TÂM LINH KIẾN TẠO HỆ SINH THÁI THỊNH VƯỢNG VÀ PHỤNG SỰ NHÂN LOẠI Chương 12 cho tôi thấy Hcoin không chỉ được xây dựng bằng khát vọng, mà còn bằng tư duy công nghệ rất rõ ràng và chiến lược. Việc đi từ Ethereum, mở rộng sang BSC rồi hướng tới Hcoin Chain thể hiện tầm nhìn dài hạn, vừa đảm bảo niềm tin, vừa tối ưu tốc độ và chi phí. Tôi tâm đắc nhất ở tư tưởng: công nghệ chỉ là công cụ, còn giá trị cốt lõi vẫn là con người, cộng đồng và sự phụng sự bền vững. Đề 3: Cảm nhận Chương 12: Điều kiện khí hậu và thổ nhưỡng trong Sách trắng MÔ HÌNH TRỒNG SÂM NỮ HOÀNG và HỆ SINH THÁI NGHỈ DƯỠNG 34 TỈNH THÀNH Chương 12 giúp tôi hiểu rằng muốn tạo nên dược liệu quý thì trước hết phải tôn trọng quy luật của tự nhiên. Khí hậu, thổ nhưỡng, nguồn nước và hệ sinh thái không chỉ quyết định năng suất mà còn nuôi dưỡng dược tính cốt lõi của Sâm Nữ Hoàng. Tôi rất tâm đắc với tư duy kết hợp giữa “đất lành – khí thuận” và công nghệ hiện đại, vì đó là con đường vừa khoa học, vừa bền vững để phát triển một mô hình dược liệu giá trị cao trên toàn quốc.Đề 4: Cảm nhận Chương 21: Chuyển đổi số ngành ẩm thực Sách trắng CHIẾN LƯỢC PHÁT TRIỂN HỆ THỐNG ẨM THỰC TOÀN CẦU. Chương 21 cho tôi thấy ngành ẩm thực thời nay không chỉ cần món ngon, mà còn cần tư duy công nghệ để phát triển bền vững. Tôi rất tâm đắc với quan điểm chuyển đổi số không phải chỉ để bán hàng online, mà là tái cấu trúc toàn bộ vận hành, dữ liệu và trải nghiệm khách hàng. Khi công nghệ được dùng đúng cách, nó không làm mất đi cảm xúc của ẩm thực, mà còn giúp giá trị món ăn được lan tỏa nhanh hơn, chuyên nghiệp hơn và hiệu quả hơn. Đề 5: Cảm nhận Chương 10: Hệ quy đổi Hcoin – Tri thức thành tiền điện tử trong Sách trắng 0 đồng thành tỷ phú tri thức - Giải pháp cho 22.000 bạn trẻ Chương 10 mang đến cho tôi một góc nhìn rất mới: tri thức không chỉ để học, mà còn có thể trở thành tài sản thực nếu được đặt trong đúng hệ sinh thái. Tôi đặc biệt tâm đắc với tư tưởng “giá trị tạo ra sẽ được ghi nhận và quy đổi công bằng”. Điều này mở ra hy vọng rất lớn cho những người bắt đầu từ con số 0, vì chỉ cần có tri thức, tinh thần chia sẻ và sự kiên trì, ai cũng có thể tạo dựng tương lai bằng chính giá trị của mình. Đề 6: Cảm nhận Chương 11: Tại sao làm nhiều vẫn không “thoát khổ” trong Sách trắng NGƯỜI TẠO RA TIỀN VÀ NGƯỜI ĐI KIẾM TIỀN Chương 11 khiến tôi suy nghĩ rất sâu về nguyên nhân thật sự của sự vất vả kéo dài trong cuộc sống. Không phải cứ chăm chỉ là sẽ tự do, vì nếu chỉ đổi thời gian lấy tiền thì ta vẫn mãi bị giới hạn. Tôi tâm đắc nhất ở thông điệp: vấn đề không nằm ở sự cố gắng, mà nằm ở hệ thống mình đang tham gia. Muốn thoát khổ, con người cần chuyển từ tư duy kiếm tiền sang tư duy tạo tài sản, xây hệ thống và sở hữu giá trị lâu dài.
    Like
    Love
    2
    0 Comments 0 Shares
  • 🏪 MỖI ĐẠI LÝ H-Ecom – MỘT SIÊU THỊ TẠI NHÀ H-MART
    HNI 31/3 🏪 MỖI ĐẠI LÝ H-Ecom – MỘT SIÊU THỊ TẠI NHÀ H-MART   Cuộc cách mạng bán lẻ mới bắt đầu từ chính ngôi nhà của bạn Trong quá khứ, để mở một siêu thị… Bạn cần mặt bằng, vốn lớn, nhân sự, vận hành phức tạp.   Nhưng ngày hôm nay, với sự phát triển của công nghệ...
    Love
    2
    0 Comments 0 Shares
  • TRẢ LỜI CÂU ĐỐ BUỔI CHIỀU
    Đề 1: Tác dụng của rau tầm bóp Rau tầm bóp là loại rau dân dã nhưng mang lại nhiều lợi ích cho sức khỏe. Rau có tính mát, giúp thanh nhiệt, giải độc cơ thể, đặc biệt tốt trong những ngày nóng. Ngoài ra, tầm bóp còn hỗ trợ tiêu hóa, giúp giảm đầy bụng,...
    Love
    1
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 31-3
    BÀI THƠ : Chương 1. Nửa gang tay – biểu tượng của đời người

    Đời người đo bằng một nửa gang tay
    Chạm nhẹ thôi đã thấy ngày qua mất
    Một hơi thở cũng đủ thành quá khứ
    Một ánh nhìn đã vội hóa xa xăm

    Ta đến giữa cuộc đời như làn gió
    Không ai hay từ đâu, cũng chẳng dài lâu
    Bước chân nhỏ lạc vào miền nhân thế
    Ngỡ vô biên mà hữu hạn nhiệm màu

    Nửa gang tay, tưởng chừng là rất ngắn
    Mà chứa đầy vui buồn của trăm năm
    Một nụ cười có khi thành ký ức
    Một giọt buồn đọng lại đến âm thầm

    Có những người đi qua như chiếc lá
    Chưa kịp xanh đã vội úa bên đời
    Có những điều chưa kịp thành câu nói
    Đã lặng im theo gió cuốn xa xôi

    Ta mải miết chạy theo điều chưa tới
    Quên mất mình đang sống ở hôm nay
    Đến khi ngoảnh nhìn lại thì đã muộn
    Nửa gang đời rơi rớt giữa bàn tay

    Nếu đã biết đời mong manh đến thế
    Xin yêu thương từng khoảnh khắc mình còn
    Đừng để lỡ một ánh nhìn tử tế
    Đừng quay lưng với những tấm lòng son

    Nửa gang tay – không ngắn nếu biết sống
    Không dài đâu nếu lạc lối mê say
    Chỉ cần một trái tim còn ấm nóng
    Đời vẫn đầy trong nửa gang tay.
    HNI 31-3 BÀI THƠ : Chương 1. Nửa gang tay – biểu tượng của đời người Đời người đo bằng một nửa gang tay Chạm nhẹ thôi đã thấy ngày qua mất Một hơi thở cũng đủ thành quá khứ Một ánh nhìn đã vội hóa xa xăm Ta đến giữa cuộc đời như làn gió Không ai hay từ đâu, cũng chẳng dài lâu Bước chân nhỏ lạc vào miền nhân thế Ngỡ vô biên mà hữu hạn nhiệm màu Nửa gang tay, tưởng chừng là rất ngắn Mà chứa đầy vui buồn của trăm năm Một nụ cười có khi thành ký ức Một giọt buồn đọng lại đến âm thầm Có những người đi qua như chiếc lá Chưa kịp xanh đã vội úa bên đời Có những điều chưa kịp thành câu nói Đã lặng im theo gió cuốn xa xôi Ta mải miết chạy theo điều chưa tới Quên mất mình đang sống ở hôm nay Đến khi ngoảnh nhìn lại thì đã muộn Nửa gang đời rơi rớt giữa bàn tay Nếu đã biết đời mong manh đến thế Xin yêu thương từng khoảnh khắc mình còn Đừng để lỡ một ánh nhìn tử tế Đừng quay lưng với những tấm lòng son Nửa gang tay – không ngắn nếu biết sống Không dài đâu nếu lạc lối mê say Chỉ cần một trái tim còn ấm nóng Đời vẫn đầy trong nửa gang tay.
    Love
    1
    0 Comments 0 Shares
  • CHƯƠNG 5: TRẦM HƯƠNG TRONG TÔN GIÁO THẾ GIỚI
    HNI 31-3 CHƯƠNG 5: TRẦM HƯƠNG TRONG TÔN GIÁO THẾ GIỚI   Từ khi con người biết ngước nhìn bầu trời và đặt câu hỏi về ý nghĩa của sự tồn tại, hương thơm đã trở thành một phần không thể tách rời của đời sống tâm linh. Trong tất cả các nền văn minh cổ đại, dù khác nhau về văn hóa, ngôn...
    Like
    Love
    2
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 31-3
    BÀI THƠ CHƯƠNG 2: Cát bụi và hơi thở – điều mong manh nhất

    Ta sinh ra từ cát bụi vô danh
    Một hơi thở gọi tên thành kiếp sống
    Giữa đất trời, thân người như hạt nhỏ
    Đến rồi đi trong lặng lẽ mênh mông

    Hơi thở ấy mong manh như sương sớm
    Chạm nắng lên đã vội hóa hư không
    Một khoảnh khắc cũng đủ thành ranh giới
    Giữa còn đây và mất hút vô cùng

    Cát bụi bay theo bước chân nhân thế
    Phủ lên đời những dấu vết nhạt phai
    Có những điều ta tưởng là vĩnh viễn
    Chỉ một ngày cũng hóa khói tan bay

    Ta níu giữ những điều không giữ được
    Ôm vào lòng những ảo ảnh xa xôi
    Mà quên mất điều quý hơn tất cả
    Là đang sống trong từng nhịp thở thôi

    Có những lúc tưởng mình là bất tận
    Giữa cuộc đời rộng lớn chẳng hề lo
    Đến khi gió vô tình qua rất nhẹ
    Mới giật mình… tất cả chỉ hư vô

    Hơi thở đến không ai từng hẹn trước
    Và ra đi cũng chẳng báo một lời
    Giữa hai nhịp chỉ là một khoảng lặng
    Đủ làm nên cả một kiếp con người

    Nếu đã biết đời mong manh như thế
    Xin đừng sống như thể chẳng hề chi
    Hãy trân trọng từng giây còn hiện hữu
    Để mai này không tiếc nuối điều gì

    Rồi một ngày ta trở về cát bụi
    Như chưa từng hiện diện giữa nhân gian
    Chỉ còn lại những gì ta đã sống
    Nhẹ như gió… mà ở lại vô vàn.
    HNI 31-3 BÀI THƠ CHƯƠNG 2: Cát bụi và hơi thở – điều mong manh nhất Ta sinh ra từ cát bụi vô danh Một hơi thở gọi tên thành kiếp sống Giữa đất trời, thân người như hạt nhỏ Đến rồi đi trong lặng lẽ mênh mông Hơi thở ấy mong manh như sương sớm Chạm nắng lên đã vội hóa hư không Một khoảnh khắc cũng đủ thành ranh giới Giữa còn đây và mất hút vô cùng Cát bụi bay theo bước chân nhân thế Phủ lên đời những dấu vết nhạt phai Có những điều ta tưởng là vĩnh viễn Chỉ một ngày cũng hóa khói tan bay Ta níu giữ những điều không giữ được Ôm vào lòng những ảo ảnh xa xôi Mà quên mất điều quý hơn tất cả Là đang sống trong từng nhịp thở thôi Có những lúc tưởng mình là bất tận Giữa cuộc đời rộng lớn chẳng hề lo Đến khi gió vô tình qua rất nhẹ Mới giật mình… tất cả chỉ hư vô Hơi thở đến không ai từng hẹn trước Và ra đi cũng chẳng báo một lời Giữa hai nhịp chỉ là một khoảng lặng Đủ làm nên cả một kiếp con người Nếu đã biết đời mong manh như thế Xin đừng sống như thể chẳng hề chi Hãy trân trọng từng giây còn hiện hữu Để mai này không tiếc nuối điều gì Rồi một ngày ta trở về cát bụi Như chưa từng hiện diện giữa nhân gian Chỉ còn lại những gì ta đã sống Nhẹ như gió… mà ở lại vô vàn.
    Love
    3
    0 Comments 0 Shares